Tốt nghiệp . Cuối cùng cũng nghiệp ! lòng dâng lên một nỗi hụt hẫng bâng khuâng.
Ngày công bố điểm, gọi Thẩm Thác sang nhà để cùng tra cứu. May mắn , điểm của hai đứa sàn sàn , đều cao hơn điểm chuẩn một chút. phấn khích đến mức nhảy xoay vòng:
"Thẩm Thác! Hai đứa thể cùng Đại học Kinh Đô !" Thẩm Thác gãi gãi đầu, gì, chỉ lặng lẽ đến ngẩn cả .
Năm nhất trôi qua khá bình lặng, đôi khi còn bận rộn hơn cả năm lớp mười hai. Sang học kỳ hai, một đàn khóa theo đuổi . đồng ý, dù cũng đối xử với , quan tâm chăm sóc, ngoại hình cũng sáng sủa, học cùng khoa với Thẩm Thác nữa. nghĩ chẳng còn ai thích hợp bạn trai hơn .
Thế nhưng mới quen một tuần, mỗi khi định xích gần, trong đầu ngừng hiện khuôn mặt đáng ghét của Thẩm Thác.
Có một , định hôn , khi môi gần như chạm sát , một nữa nghĩ đến Thẩm Thác, cứ như thể khuôn mặt đang ở ngay mắt là Thẩm Thác . Cuối cùng, chọn chia tay.
Đêm đó, nhắn tin cho Tần Ôn đòi gặp mặt. Nó cũng học ở thành phố nên hai đứa nhanh ch.óng hẹn .
đem hết chuyện xảy gần đây kể sạch cho Tần Ôn . Nó xong liền bày vẻ mặt " ngay mà".
"Cậu còn nhớ hồi công viên giải trí, tớ gì với ?" nhớ một chút, dĩ nhiên là nhớ chứ, nó bảo quan tâm đến .
Tần Ôn lắc đầu: "Lúc đó tớ còn , thể thích ." sực nhớ , lẳng lặng gật đầu.
"Lúc đó tin, giờ thì dám khẳng định ?" suy nghĩ hồi lâu, vẻ đúng là thật. mắt Thẩm Thác sẽ thấy tim đập thình thịch, gọi bằng những danh xưng khác lạ cũng thấy xuyến xao, thậm chí khi yêu khác mà vẫn chỉ nghĩ về .
Hình như, thích Thẩm Thác thật . Ít nhất là đến lúc , thể khẳng định điều đó. Thấy mải mê suy nghĩ, Tần Ôn nhếch môi hỏi:
"Thế Thẩm Thác thích ?"
ngước Tần Ôn, tìm kiếm câu trả lời từ nó. Một lát , khẽ gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/do-danh-cau-ban-than/chuong-4.html.]
"Trên mạng bảo là, một thích thì bày tỏ tình cảm để xem phản ứng của đối phương, như sẽ đoán tâm ý của ." gật đầu tán thành: "Vậy thế nào?"
Tần Ôn đầy gian xảo. Một kế hoạch lập tức hình thành trong đầu hai đứa.
Thế là, chúng chọn một quán bar khí thật chill, Tần Ôn ép uống liền mấy ly rượu, đó lấy điện thoại của gọi cho Thẩm Thác.
"Cái đứa nhỏ nhà say khướt đây , cứ nằng nặc đòi đến đón cơ." Đầu dây bên im lặng trong giây lát, chân thành hỏi : "Ai cơ?" "Trần Giai Giai!"
Thẩm Thác chẳng thừa một lời, xong địa chỉ liền cúp máy ngay lập tức. Chỉ một lát , mặt. Tần Ôn liền hiệu cho bám lấy nó, khẽ vỗ vai : "Thẩm Thác đến kìa, Giai Giai."
gục đầu vai Tần Ôn, buồn ngước lên hỏi: "Thẩm Thác nào cơ?" Thẩm Thác chút buồn , thăm dò nghiêng đầu .
"Thì còn Thẩm Thác nào nữa!" Tần Ôn cố ý ngập ngừng một chút: "Thì là cái Thẩm Thác mà thích nhất chứ ai!"
Nó cố tình nhấn mạnh chữ "thích", khi chắc chắn Thẩm Thác rõ mồn một mới hiệu bảo qua đó. ngẩng đầu, lảo đảo bước về phía Thẩm Thác. Cậu nhanh tay bước tới, bế bổng lên kiểu công chúa, chào Tần Ôn một tiếng đưa .
Vừa đến cửa quán bar, Thẩm Thác bỗng cúi đầu khẽ : "Đừng diễn nữa, Trần Giai Giai." vẫn lì , quyết sợ: "..." "Trần Giai Giai, còn diễn nữa là tớ ném xuống đất thật đấy."
ngước , gượng gạo: "Tớ tin là sẽ ném tớ xuống !" Thẩm Thác dường như tức quá hóa , nhẹ nhàng véo tai một cái: "Cậu đoán xem tớ dám ?"
"Hì hì, tớ đoán là . mà bế thế cũng mệt, thôi để tớ xuống." Thẩm Thác nhẹ nhàng đặt xuống xoay xoay cổ tay. "Trần Giai Giai, tưởng tớ t.ửu lượng của thế nào ?" ngớ : "Chỉ dựa cái đó mà khẳng định tớ giả vờ á?"
"Ngốc ạ, nãy tớ thấy trộm ." lầm bầm: "Lần nữa là chứ gì?" "Tớ thấy hết đấy nhé."
hổ ho khụ khụ hai tiếng, thèm nữa.