DỖ DÀNH CẬU BẠN THÂN - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-01-11 13:28:45
Lượt xem: 60

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dứt lời, nó bí mật lôi từ trong ngăn bàn một cuốn sách. "Gần đây tác giả Đạo Hương mới sách mới, tớ cho mượn ." "Hả? Sao tự nhiên cho tớ mượn? Mà đây là sách gì?"

cuốn sách bìa hoa hòe hoa sói cùng cái tên "Thiếu gia..." gì đó, cảm thấy khá mới mẻ.

"Tiểu thuyết ngôn tình hiện đại đấy, thỏa mãn ảo tưởng của về hình mẫu lý tưởng luôn. Đọc xong hãy nghĩ tiếp chuyện của Thẩm Thác."

bán tín bán nghi nhét cuốn sách cặp. "Đọc xong nhớ đến tìm tớ đấy nhé~" "Rồi, !"

Tối đó mang sách về nhà. Thẩm Thác thấy cứ tung tăng nhảy nhót thì hỏi chuyện gì vui thế. nén , bỏ một câu "Cậu đoán xem" chạy biến nhà.

Ăn cơm xong, vọt phòng ngủ chốt cửa . rúc trong chăn, lén lút mở cuốn tiểu thuyết .

Nội dung kể về một vị thiếu gia nhà giàu và con gái của bà giúp việc, chính xác là một câu chuyện tình yêu. mà ngây , ngay từ đầu gặp mặt, nữ chính lỡ chân ngã hôn ngay mặt nam chính. Sau đó là chuỗi ngày nam chính yêu nữ chính, bắt đầu theo đuổi dai dẳng.

Thấy thú vị quá, cầm đèn pin đến mức mê mẩn. Lúc thấy nam nữ chính vì hiểu lầm mà xa , kìm mà sống mũi cay cay, nức nở. Đến khi thấy họ cuối cùng cũng kết hôn, hạnh phúc bên , càng cảm động khôn nguôi.

Cứ thế, một mạch đến tận hai giờ sáng. Xong ! Đọc xong tiếp, tiểu thuyết gì mà lấy nước mắt thế !

Sáng hôm học, nhét cuốn tiểu thuyết cặp. Chẳng may là hôm nay trường đột xuất kiểm tra cặp sách.

đang cuống hết cả lên thì Thẩm Thác hỏi . "Tớ mang theo tiểu thuyết! Á! Tiêu đời tớ !"

Thẩm Thác như thấy gì, cúi đầu suy nghĩ chuyện riêng. bực, vỗ mạnh vai : "Này!"

Giây tiếp theo, Thẩm Thác kéo khóa cặp , : "Để đây , tớ sẽ để nó tịch thu ."

Trong khoảnh khắc đó, mắt , trái tim bỗng đập thình thịch liên hồi. "Nhanh lên."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/do-danh-cau-ban-than/chuong-3.html.]

chẳng kịp nghĩ ngợi nhiều, vội vàng nhét cuốn truyện cặp . "Cảm ơn nhé." "Khách sáo thế!"

Thế nhưng, hết tiết hai, gọi lên văn phòng giám thị. ngoài cửa lén cuộc đối thoại bên trong.

"Em là con trai con đứa mà cái thứ gì?" "Thầy ơi em mà, em cầm nhầm thôi, em mang cái thứ ." "Nhầm của ai? Hửm?" "Của hàng xóm nhà em ạ."

Thầy giám thị tức quá hóa , vuốt cái cằm chẳng tí râu nào hỏi tiếp: "Sách của hàng xóm chạy nhà em ?" "Là của chị em, chị ở ngay sát vách."

? Chị ? Từ năm mười tuổi đến giờ, bao giờ gọi một tiếng "chị" nào nữa cả.

"Thật ?" "Chứ còn gì nữa ạ, em lừa thầy cũng lợi lộc gì . Hôm nay em mang về trả sẽ bao giờ mang đến trường nữa!" "Được , em về lớp , cuốn sách cuối giờ thầy trả."

Hả? "Thầy định gì ạ?" " kiểm tra một chút! Chiều trả."

Thẩm Thác gật đầu lui khỏi văn phòng. Thẩm Thác , chợt nhớ biểu cảm của thầy giám thị khi nãy.

Lúc gặp Tần Ôn, kể đầu đuôi câu chuyện, nó thần bí hỏi chúng : "Này, hai thầy giám thị giữ cuốn tiểu thuyết đó ?" Thẩm Thác lắc đầu.

"Ngốc thế, tiểu thuyết thì còn nữa?" Dĩ nhiên là để ! Thẩm Thác trợn tròn mắt, giơ ngón tay cái sát rạt mặt Tần Ôn. Cả ba chúng đều hiểu ý , nhịn mà bật thành tiếng.

Năm lớp mười hai bận tối mắt tối mũi. Thời gian rảnh để lơ đãng chơi game ngày càng ít , mà thời gian và Thẩm Thác chơi cùng cũng chẳng còn bao nhiêu. Phần lớn thì giờ cả hai đều dành để ăn cơm chung và cùng giải đề.

Một tháng kỳ thi đại học, và Thẩm Thác cùng đến thư viện tự học. Sau khi xong xấp đề, bỗng hỏi một câu:

"Cậu thi đại học nào?" chút do dự đáp: "Đại học Kinh Đô." Thẩm Thác im lặng một lúc : "Vậy tớ cũng đến Đại học Kinh Đô."

trêu chọc: "Sao thế, nỡ rời xa chị ?" Chẳng ngờ Thẩm Thác cúi đầu, khẽ "ừ" một tiếng rõ nhẹ. Cái tiếng "ừ" đó mặt bỗng dưng đỏ bừng. Trời ạ, rốt cuộc là hỏi cái câu gì thế ?!

Trấn tĩnh một lát, bảo : "Vậy chúng cùng cố gắng nhé." Thẩm Thác đáp lời, chỉ khẽ nở một nụ phần đắc ý.

Loading...