Vừa cửa thấy Tần Ôn và Giang Diệc Nhiên đợi sẵn. Tần Ôn nhảy cẫng lên vẫy tay gọi chúng .
Thẩm Thác bước tới một bước, chủ động chào hỏi Giang Diệc Nhiên.
"Hai quen ?" Thẩm Thác gãi gãi đầu: "Lần chơi bóng rổ gặp qua."
"ồ" lên một tiếng sang hỏi Tần Ôn: "Chơi gì đây?" Tần Ôn đầy gian xảo: "Tàu lượn siêu tốc nhé?" "Hay là thôi ..."
Tần Ôn khó hiểu : "Tại ?"
Thẩm Thác sợ độ cao, chơi xong chắc chắn sẽ nôn thốc nôn tháo cho xem! đùa , lời chứ?
"Tớ sợ độ cao!" đáp đại. "Cậu mà sợ độ cao á? Thật giả đấy?"
Tần Ôn bằng ánh mắt đáng thương, còn Thẩm Thác thì đầy vẻ cảm kích.
"Thôi , chơi xe điện đụng ?" gật đầu lia lịa tán thành.
Lúc mới lên xe, còn thấy trò con nít, nhưng Tần Ôn và đàn Giang chơi vui vẻ như , bỗng thấy hứng thú hẳn lên.
Đang chú ý, "tên trẻ con" Thẩm Thác bỗng lái xe đ.â.m sầm .
"Thẩm Thác!" Cậu khép miệng. lập tức lấy đà tông mạnh , nhướng mày: "Cười , nữa?"
"Cậu thật là hẹp hòi!" "Thẩm Thác! Cậu tiêu đời !" "Cô nương ơi, chúng chuyện gì thì từ từ ?" "Không!"
Chơi xong xe điện đụng, chúng chuyển sang các trò khác, buổi trưa ăn cơm chơi tiếp, cứ như thể chơi hoài chán .
Lúc ăn trưa, thì thầm hỏi Tần Ôn: "Cậu với đàn là thế nào đây? Hửm?" "Có gì nào~" "Không giống chút nào! Tiểu thư Tần Ôn, nhất là nên khai báo thành khẩn !"
Tần Ôn gượng vài tiếng: "Anh là họ hàng xa của tớ." Hả?
Nói xong, chẳng đợi kịp phản ứng, nó hỏi ngược luôn: "Thế còn với Thẩm Thác thì ? Tớ thấy hai 'vấn đề' lắm nhé."
"Tớ với thì gì chứ, chơi với lâu thế , yêu đương thì yêu từ sớm !"
Tần Ôn tặc lưỡi: "Cậu thế là sai ! Trước đây hai còn bé, yêu đương là gì . giờ đang là tuổi mới lớn, hiểu ?" Nó xúc một miếng cơm tiếp: "Cậu bảo cảm giác, đó là chuyện của ngày xưa. Tớ hỏi thật nhé, giờ dám khẳng định là chút cảm giác nào với ?"
chớp chớp mắt, ngập ngừng một lát mới thốt chữ: "Không!"
"Cậu ngập ngừng đấy nhé~" "Cậu phiền quá !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/do-danh-cau-ban-than/chuong-2.html.]
Tần Ôn "hừ" một tiếng gì nữa, nhưng lòng bắt đầu lung lay.
"Thế theo , để kiểm chứng cái cảm giác đó?"
Tần Ôn với ánh mắt đầy ẩn ý: "Nhìn thẳng mắt ... nắm tay ... nếu vẫn chắc chắn thì..."
"Biết , !" Nghĩ đến những gì nó định tiếp, mặt bỗng đỏ bừng lên.
Lúc xe buýt về nhà, cứ suy nghĩ mãi về vấn đề đó. Hay là... thử nghiệm một chút cho xong nhỉ!
"Này! Nhìn tớ ." "Gì thế?"
chẳng nể nang gì, đưa tay xoay thẳng mặt Thẩm Thác : "Nhìn mắt tớ đây !"
chằm chằm mắt , nhưng chỉ thấy một đôi mắt , ngoài chẳng cảm giác gì đặc biệt cả. Một lúc mới chịu buông tay .
Thế nhưng, chẳng hề chú ý đến vành tai Thẩm Thác đỏ ửng lên từ lúc nào.
"Đưa tay đây!" "Lại cái gì nữa?"
cũng chẳng buồn giải thích nhiều, càng thất bại càng hăng m.á.u, trực tiếp nắm lấy tay .
Bất thình lình, ánh mắt chạm ánh mắt Thẩm Thác, bàn tay như điện giật mà rụt ngay trở , mặt mũi hiểu cứ nóng bừng lên.
"Cậu rảnh quá đấy, Trần Giai Giai!"
thấy tiếng Thẩm Thác gì, đầu óc vẫn kịp bình tĩnh cái khi nãy.
Lạ thật! Rõ ràng lúc nãy mắt !
Thẩm Thác vò đầu một cái tự về phía cửa xe: "Xuống xe thôi! Trần Giai Giai!"
Nghe thấy thế mới sực tỉnh: "Đợi tớ với!"
Hôm đến trường, đem chuyện hôm qua kể cho Tần Ôn . Nó gian xảo : "Thấy ! Tớ bảo là ý với mà!"
"Cậu nhỏ tiếng thôi! Đã chắc chắn ! Bọn tớ chơi với lâu như thế, tớ sớm coi như em trai !"
Tần Ôn cúi đầu tặc lưỡi, hỏi: "Cậu coi là em trai, chẳng là coi là thiết nhất ?"
thật thà "ừ" một tiếng. "Đấy, quan tâm đến còn gì."
nó cho ngẩn cả , quan tâm hồi nào nhỉ?