DỖ DÀNH CẬU BẠN THÂN - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-01-11 13:27:37
Lượt xem: 51
Bố và Thẩm Thác vốn là chỗ quen lâu năm, thiết đến mức coi như nhà.
Chúng cách nửa tuổi, sinh mùa hè, còn Thẩm Thác sinh mùa đông. Vì thế, vẫn luôn đối xử với như một đứa em trai. Chúng lớn lên bên , giữa hai đứa dường như luôn tồn tại một sợi dây duyên phận thể gọi tên.
Hồi nhỏ, trêu: "Con với Thẩm Thác hôn ước từ bé đấy, ở bên cả đời."
Nghe xong thấy đất trời như sụp đổ, tu tu một hồi lâu.
Sáng hôm sang rủ Thẩm Thác học, cái mặt đen nhẻm, thì gầy nhom như bộ xương khô của , nhớ đến chuyện "hôn ước", nước mắt cứ thế trào . Cuối cùng thành Thẩm Thác bày đủ trò đùa cho vui.
Lên cấp hai, chúng còn học chung lớp nữa. học lớp 1 – lớp chọn xuất sắc nhất, còn Thẩm Thác ham chơi nên xếp lớp 10 – lớp kém nhất khối.
Năm lớp bảy, học thì chơi, nghỉ ngơi vẫn cứ chơi. Lúc đó còn lo sốt vó lên : Nếu cái thằng nhóc cứ trượt dài như thế, nhỡ đỗ cấp ba thì tính ? Cậu mà đỗ cấp ba thì lấy " t.ử" cho sai bảo nữa?
Thế nhưng ai ngờ tới kỳ nghỉ đông năm lớp tám, Thẩm Thác xe đạp tông . Người ngợm thì chẳng nhưng cái não thì cứ như "khai sáng" , sang học kỳ lội ngược dòng một cách ngoạn mục.
Cậu lọt thẳng top 100 của khối.
Đến kỳ thi đầu năm lớp chín, hiên ngang tiến lớp 1 với thứ hạng trong top 50, giáo viên xếp ngay cạnh .
Kỳ thi thử học kỳ hai năm lớp chín, Thẩm Thác chen chân top 10 khối. bảng xếp hạng mà tin nổi mắt , sang chằm chằm: "Cậu gian lận đấy ?"
Thẩm Thác chỉ lắc đầu, ý bảo hề thế.
"Lợi hại ?" "Quá lợi hại! Đỉnh của ch.óp luôn!"
Kỳ thi tuyển sinh cấp ba năm , phụ sự kỳ vọng khi trở thành Thủ khoa của thành phố, cao hơn tận 13 điểm. Thế là hai đứa dắt tay cùng một trường cấp ba – Trường Trung học 2 thành phố.
Chỉ trong một mùa hè, Thẩm Thác nhổ giò cao lên hơn 1m80, ngay cả nước da cũng trắng trẻo hẳn . Trong khi đó, chiều cao của dường như "đóng băng" ngay mùa hè năm , chẳng bao giờ nhích qua nổi mốc 1m65.
Thẩm Thác vẫn gầy, thường trêu trông như một "con khỉ trai". Thẩm Thác xong chỉ , như sực nhớ điều gì, đưa tay gõ nhẹ đầu một cái rõ đau.
Năm lớp mười một, đồn một đàn cực kỳ điển trai chuyển trường tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/do-danh-cau-ban-than/chuong-1.html.]
Tần Ôn vì chiêm ngưỡng "chân diện mục" của nam thần nên cứ thế lôi tuột lên tầng ba để xem bằng đó.
một lúc cảm thấy chẳng gì thú vị, thuận miệng thốt một câu: "Cũng chẳng trai bằng Thẩm Thác nhỉ~"
Tần Ôn nheo nheo mắt, với vẻ đầy dò xét: "Trần Giai Giai, lẽ thích Thẩm Thác đấy chứ?"
chỉ tay , chỉ mặt: "Cậu tớ? Với á?"
"Chuyện đó bao giờ xảy !" "Chưa chắc nhé~" "Tần Ôn, còn linh tinh nữa là tớ xử đấy!"
Tần Ôn bĩu môi thêm gì nữa, nhưng trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác kỳ lạ khó tả.
Sau đó, chẳng Tần Ôn dò hỏi ở thông tin của . Hình như tên là Giang... Nhiên gì đó?
Cuối tuần, Tần Ôn còn lén lút hẹn Thẩm Thác ngoài, dĩ nhiên là cả nữa. Khi Thẩm Thác đến tìm rủ công viên giải trí, mặt vẫn còn ngơ ngác hiểu chuyện gì.
"Tần Ôn gì với ?" Anh lầm bầm một : "Lạ nhỉ, nên như chứ."
dẹp bỏ thói quen ngủ nướng khi, chỉ mất đúng năm phút để chuẩn khỏi cửa.
Chúng xe buýt đến công viên. Thấy quãng đường còn khá dài, lấy tai nhạc. Chẳng Thẩm Thác để ý từ bao giờ, bỗng giật lấy một bên tai nhét tai : "Nghe nhạc gì đấy?"
"Nhạc Châu Kiệt Luân, bao giờ !"
định giật dây tai thì bất thình lình chạm mắt với . Một cảm giác cuống quýt khó hiểu bỗng bủa vây lấy .
lúc đó, trong tai vang lên câu hát: "Người yêu ơi, đừng ngang bướng nữa, đôi mắt em đang rằng em đồng ý."
Tay run lên vì bối rối, Thẩm Thác cũng lúng túng thu ánh mắt, lắp bắp: "Không thì thôi!"
Một lúc mới càu nhàu: "Trần Giai Giai! Cậu cũng keo kiệt quá đấy!"
"Có giỏi thì tự mà mua!" "Cậu cứ chờ đấy, tớ mua chắc chắn sẽ cho dùng chung!" "Tớ cũng chẳng thèm!"
Thế là chúng cứ chí choé như cho đến tận cổng công viên giải trí.