Distant Land - CHAP 8: NHỚT, XĂNG VÀ MÁU
Cập nhật lúc: 2026-01-05 17:22:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4q99AOgMSx
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh sáng buổi sáng len qua những khe ván gỗ che cửa sổ tiệm game, rọi xuống sàn nhà loang lổ dấu chân và bụi bặm. Sau một tuần thì nơi còn mang dáng vẻ của một tiệm arcade bỏ hoang nữa. Các máy game thùng đẩy sát tường để lấy gian trống, bàn ghế cũng xếp gọn và đặt bàn là v.ũ k.h.í và balo sắp xếp theo một trật tự rõ ràng. Không khí tuy vẫn căng thẳng nhưng còn hỗn loạn như những ngày đầu.
Giữa sàn nhà trống trải hai trai đang đối diện .
Hải giữa sàn nhà, ánh đèn neon yếu ớt hắt lên cơ thể cường tráng của , những vệt sáng như đang tô vẽ thêm cho những lớp cơ bắp rắn rỏi, từng thớ thịt như nở thêm ánh sáng xanh tím mờ ảo. Cánh tay vươn lên cao như một lời thách thức với sự sống sót mong manh ngoài .
Đối diện Hải là Phát, vóc dáng mảnh khảnh nhưng cũng kém phần rắn rỏi, dù là phần săn chắc hơn nhưng cử động của vẫn nhẹ nhàng và nhanh nhẹn. Tuy thể so sánh với cơ thể đồ sộ của Hải, nhưng mỗi bước của đều thể hiện sự linh hoạt và nhạy bén, cơ thể của giờ đây phần nào thích nghi với cuộc sống sinh tồn khắc nghiệt.
Cả hai đều khởi động kỹ cùng với tấm lưng lấm tấm mồ hôi, thở đều và sâu. Không còn là những động tác thử nghiệm vụng về như ngày đầu tiên. Từng bước di chuyển của họ bây giờ đều chắc chắn, nhịp điệu, tính toán.
"Luật vẫn như cũ," Phát , đưa hai tay lên tư thế thủ. "Không cần nương tay quá, nhưng dừng nếu gì đó ."
Hải gật đầu, khóe miệng cong lên. "Được."
Họ bắt đầu di chuyển xung quanh, quan sát lẫn .
Phát là đòn , một cú jab nhanh để thăm dò. Hải nghiêng đầu sang trái tránh đồng thời phản bằng cú đ.ấ.m ngắn về phía , quá mạnh nhưng cũng đủ để buộc Phát lùi nửa bước. Tiếng giày cọ nhẹ lên nền gạch, cả hai tiếp tục di chuyển, tìm kiếm sơ hở của .
Một tuần luyện tập qua đổi Phát nhiều. Cậu thấm nhuần triết lý của một out-boxer, những động tác của trở nên gọn gàng hơn kết hợp với khả năng footwork linh hoạt, chọn thời điểm áp sát rút . Hải thì ngược – sức mạnh, lì đòn và áp lực liên tục, chính là một Slugger chính hiệu, mỗi cú đòn của đều mang theo sức nặng của một cú knock out.
Lợi dụng khả năng linh hoạt của , Phát tung cú đ.ấ.m một-hai khiến Hải giơ hai tay thế thủ, thấy thế Phát lập tức di chuyển sang bên trái và tung một đòn móc bằng hết sức của nhắm cằm của Hải.
Hải kịp phản ứng và đỡ bằng vai. Cậu giả vờ loạng choạng đó xoay tung một cú đ.ấ.m counter, đoán điều đó nên Phát bước chéo lên, tay quàng qua cổ Hải kết hợp với chân thực hiện một cú vật xuống sàn. Không chần chừ, lập tức thế khóa arm-bar nhưng kịp thành thì Hải phản ứng bằng một cú đ.ấ.m nhắm chỗ hiểm khiến tách và giữ cách.
Không để Phát chạy thoát, Hải chuyển từ thế thủ thành công lao nhanh về phía đối thủ cùng với đòn tackle như để trả cú vật khi nãy. Chiếm lấy tiên cơ, thực hiện nhanh đòn khóa gót. Tuy choáng váng nhưng Phát vẫn thể phản xạ dùng chân đạp Hải xa.
Hải dù thực hiện đòn khóa gót nhưng vẫn bám sát như một con đ*a, quyết để Phát cơ hội nghỉ ngơi, tiếp tục chồm tới để chiếm thế thượng phong. Phát lúc phục hồi, tung một đòn arm-lock khác và sai lầm nào cả, đòn khóa tung một cách hảo. Cả hai cứ như là hai con mãng xà đang quấn lấy , mồ hôi nhễ nhại. Nghĩ rằng trận đấu kết thúc, Phát nở một nụ chờ đợi dấu hiệu tap-out từ đối thủ của
Hải lúc đang bất động, dường như đang nghĩ cách để thoát khỏi tình huống . Và , nở một nụ và hít một sâu dùng hết sức bình sinh của nhấc bổng Phát lên.
RẦM–
Lúc Phát nhận tình hình thì quá muộn, một cú power-bomb với trọng lượng của hai dồn thẳng gáy của .
Cả tiệm game im lặng trong một nhịp cùng với bụi bay mịt mù.
15 phút Phát tỉnh , bên cạnh là Hải đang xoa xoa cánh tay của , thấy Phát tỉnh liền đưa ngay một chai nước. "Đánh lắm."
Phát một tay nhận lấy chai nước, tay còn thì xoa gáy "Còn mày đúng là sức con trâu."
Từ phía cao, một tiếng kim loại khẽ vang lên.
Lê đang quan sát nóc tiệm game cùng với khẩu s.ú.n.g tỉa Mosin Nagant đặt chắc chắn bệ bê tông. Ánh mắt sắc bén của quét chậm rãi qua con đường phía tiệm, qua từng chiếc xe bỏ hoang và các cửa hàng im lìm. Trong một tuần qua, Lê là đảm nhiệm vị trí canh gác , cơ thể còn căng cứng mỗi khi thấy tiếng động lạ mà đó là những thở đều và đôi tay giữ chắc khẩu s.ú.n.g.
"Phía vẫn yên tĩnh." giọng Lê rè rè vang lên thông qua bộ đàm nhỏ mà cả nhóm dùng để liên lạc trong phạm vi gần. "Không chuyển động bất thường."
"Rõ," Phát đáp, chỉnh găng tay và mặc áo. "Tiếp tục quan sát."
Ở bên trong, gần khu vực quầy vé cũ là Trang đang quỳ xuống bên cạnh bốn chiếc balo xếp hàng ngay ngắn. Cô mở từng cái một, kiểm tra danh sách vật dụng trong đầu.
Nước – đủ cho hai ngày nếu tiết kiệm.
Thực phẩm khô – bánh quy, đồ hộp.
Băng gạc y tế – còn nhiều.
Đạn – vẫn còn đủ.
Trang kéo khóa balo của , chuyển sang balo của Phát. Cô kiểm tra dây đeo và điều chỉnh cho thoải mái cho từng một. Một tuần , cô còn run tay mỗi khi căng thẳng nhưng bây giờ động tác của cô trở nên gọn gàng, dứt khoát hơn.
Cô ngẩng đầu về phía Hải và Phát. "Hai xong việc ? Chúng cần tranh thủ thời gian."
Phát gật đầu. "Xong ."
Hải sang Trang. "Đồ đạc cả chứ?"
"Cũng tạm " Trang đáp. "Không thừa nhưng cũng thiếu."
Câu khiến cả ba im lặng trong chốc lát.
Một tuần.
Chỉ bảy ngày ngắn ngủi nhưng đủ để biến bốn con từ những chỉ trốn chạy trở thành một nhóm tổ chức. Họ luyện tập trong bóng tối, trong ánh sáng lay lắt, thậm chí lúc giả lập tình huống mất điện . Họ học cách di chuyển gây tiếng động, học cách hiệu bằng tay, học cách tin vị trí của mà cần thấy .
Phát bước tới chiếc bàn gỗ, nơi chiếc bản đồ cũ kĩ cắm cố định bằng con d.a.o tanto. Các nét vẽ bổ sung thêm, chỉnh sửa những quan sát từ cao của Lê.
"Hôm nay," Phát , giọng trầm nhưng rõ, "chúng sẽ rời khỏi đây."
Không ai phản đối.
"Lộ trình vẫn sẽ như kế hoạch cũ," Phát tiếp tục. " Ra khỏi tiệm đó rẽ trái và theo dãy cửa hàng cũ, cố gắng tránh xa đường lớn. Nếu vấn đề gì hãy ưu tiên việc rút lui, giao chiến mà hãy giữ sức."
Hải gật đầu, bẻ khớp ngón tay tạo thành những tiếng rắc rắc nhỏ. "Cự ly gần để tao xử lý."
"Trang yểm trợ," Phát tiếp. "Lê sẽ quan sát và hỗ trợ từ cao."
Giọng Lê vang xuống từ nóc. "Rõ."
Trang khoác balo lên vai, siết c.h.ặ.t quai đeo. Cô hít sâu một , : "Sau hôm nay, thể chúng sẽ đây nữa."
Phát quanh tiệm game cuối. Những máy arcade im lìm, ánh đèn neon mờ nhạt, nơi che chở họ trong lúc họ yếu đuối nhất. "Không ," . "Chúng cần nữa."
Cánh cửa tiệm game mở chậm rãi.
Ánh sáng bên ngoài tràn , gay gắt hơn ánh đèn neon nhiều . Không khí mang mùi bụi, mùi kim loại gỉ và một thứ mùi quen thuộc mà ai nhắc tên. Thành phố vẫn ở đó, hoang tàn, im lặng, nhưng còn khiến họ choáng ngợp như .
Hải bước đầu tiên cùng trường đao trong tay, ánh mắt quét nhanh hai bên. Phát theo ngay lưng, s.ú.n.g luôn trong tư thế sẵn sàng. Trang phía Phát, cả ba giữ cách hợp lý. Trên cao, Lê di chuyển theo mái nhà, từng bước cẩn trọng nhưng dứt khoát.
Họ tiến lên.
Đường xá êm lặng, tiếng động gì lạ ngoài những tiếng bước chân đều đặn và nhịp tim đập mạnh trong l.ồ.ng n.g.ự.c mỗi .
Một cái bóng chuyển động ở cuối con hẻm.
Hải lập tức giơ tay hiệu cảnh báo. Cả nhóm liền yên như tập hàng chục trong tuần qua.
cái bóng chỉ là một tấm biển quảng cáo lỏng ốc, đung đưa trong gió.
Thấy thế Hải hạ tay xuống, hiệu. "Đi tiếp."
Cả nhóm nhẹ nhõm một phần nhưng cũng vì thế mà lơi lỏng cảnh giác.
Trang chợt nhận một điều khi họ rẽ qua góc phố: cô còn run rẩy nữa. Tim vẫn đập nhanh, nhưng đầu óc cô tỉnh táo lạ thường. Cô đang ở , đồng đội ở vị trí nào. Nỗi sợ vẫn tồn tại, nhưng nó còn kiểm soát cô.
Trên cao, Lê theo cả nhóm bằng ánh mắt sắc lạnh. Một tuần , chỉ là b.ắ.n trúng chai lọ bằng bìa giấy. Giờ đây, mỗi chuyển động dù là nhỏ nhất cũng thể thoát khỏi tầm mắt của .
Phát giữa đội hình, cảm nhận rõ ràng sự đổi của chính . Cú Power-bomb ban nãy của Hải vẫn còn nhắc nhở rằng dù tiến bộ, nhưng bao giờ chủ quan.
Hải dẫn đầu cùng với từng bước chân vững vàng. Cậu điều gì đang chờ đợi phía , chỉ rằng nếu thứ gì đó lao từ bóng tối thì sẽ là chắn tiên.
Cả nhóm vẫn tiếp tục di chuyển qua những con phố vắng, đồng hành với họ chỉ tiếng bước chân và những tiếng động vụn vặt từ thành phố đổ nát xung quanh. Dưới ánh sáng mặt trời gay gắt, các bóng dáng của họ như hòa . Lê vẫn giữ vị trí cao, theo dõi ngóc ngách. Phát gần Hải, cả hai gì, nhưng đôi mắt luôn quét tìm động tĩnh xung quanh. Trang lưng, khẩu s.ú.n.g vẫn cầm chắc trong tay, nhưng ánh mắt cô giờ trở nên kiên định hơn.
Khi họ qua một khúc cua khác, bỗng một âm thanh lạ vang lên từ phía , một tiếng động cơ yếu ớt, như chiếc xe nào đó đang cố gắng khởi động. Hải lập tức giơ tay hiệu dừng . Cả nhóm lập tức im, cơ thể căng lên, chuẩn phản ứng.
Ánh mắt của Lê nhấp nháy qua kính ngắm, tìm kiếm thứ gì đó giữa các cửa hàng bỏ hoang phía . Rồi, trong làn khói bụi, họ thấy một chiếc bán tải Toyota Hilux đang sửa chữa giữa đường.
"Dừng ," Phát hiệu, bàn tay giơ lên như ngừng bộ nhóm . Anh chỉ chiếc xe bán tải Toyota Hilux. "Có ."
Lê liếc qua và khẽ gật đầu. Cả nhóm tiếp tục lặng lẽ di chuyển, nhưng , họ bước đến quá gần. Họ chỉ ở một cách an , quan sát tình hình.
Nơi chiếc xe bán tải Toyota Hilux đang đỗ ngang, một đàn ông bốn mươi tuổi đang cúi xuống ngắm nghía phần capo xe. Anh mặc chiếc áo sơ mi cũ, tay đầy dầu nhớt nhưng thái độ việc điềm tĩnh, vẻ gì là vội vã hoảng hốt. Bên cạnh là một cô bé tầm 12 tuổi, tóc ngắn và gương mặt bám đầy bụi bặm, gương mặt biểu hiện sự mệt mỏi nhưng vẫn gắng gượng. Cô bé đang cúi theo từng động tác của đàn ông, dường như đang giúp đỡ trong việc tháo lắp những bộ phận của chiếc xe.
Phát, với bản năng cảnh giác, hiệu cho cả nhóm giữ im lặng, chậm rãi bước đến gần một chút. Cậu quan sát xem đây là thù bạn.
"Chúng nên tiếp cận ?" Trang thấp giọng hỏi, ánh mắt vẫn chăm chú cô bé và đàn ông đang sửa xe.
"Đợi ," Phát trả lời, "Cẩn thận, thể họ đang phòng vệ."
Cả nhóm tiếp tục quan sát trong khi Phát giữ cách an . Đột nhiên, đàn ông ngẩng đầu lên như cảm nhận sự mặt của ai đó. Anh quanh, ánh mắt dừng ở nhóm Phát.
Một khoảnh khắc im lặng. Phát thấy đàn ông thẳng với một ánh mắt hoảng sợ, nhưng cũng vẻ thiện. Cứ như thể đang cân nhắc xem nên hành động .
Cuối cùng, đàn ông thở dài, lau mồ hôi trán thẳng lên. Anh bắt đầu tiến gần nhóm, cô bé cũng lên và theo đàn ông.
Phát hiệu cho cả nhóm chuẩn sẵn sàng, nhưng vẫn giữ thái độ điềm tĩnh.
Khi đàn ông đến gần, ngừng , giữ một cách an . " tên Thịnh" bằng giọng trầm, nhưng vẻ gì là đe dọa. "Còn đây là con gái , Sâu."
Phát quan sát kỹ một lúc, gật đầu. "Phát," Cậu đáp . "Còn đây là Lê, Trang và Hải." Phát nhanh ch.óng giới thiệu các thành viên trong nhóm, mỗi đều gật đầu, thể hiện sự tôn trọng.
"Chúng chỉ đang cố gắng đến bệnh viện và sẽ rời ngay." Thịnh , giọng điềm tĩnh nhưng thiếu phần cảnh giác.
Phát qua nhóm của đàn ông. "Chúng ý gây hấn, hiện tại chỉ đang tìm nước và thức ăn. Nơi trú ẩn cũ của chúng gần đây còn cung cấp đủ cho cả nhóm nữa."
Thịnh gật đầu. "Cũng giống chúng thôi. Chiếc xe còn chạy nữa, nhưng chúng vẫn còn một ít đồ ăn và nước xe. Không hề dễ dàng khi sống sót ngoài một ."
"Chúng thể giúp," Phát đáp, ánh mắt nghiêm túc. "Nếu cần, chúng thể sửa xe giúp , đổi chúng thể cùng ?"
"Được thì quá... mục tiêu bây giờ của chỉ là đến bệnh viện để tìm t.h.u.ố.c cho con gái thôi... đó thì cũng đích đến rõ ràng, nếu , thể cùng các chứ?" Thịnh , ánh mắt lo lắng sang Sâu Phát.
"Được." Phát gật đầu.
Phát bước lên gần hơn, ánh mắt nghiêm túc. Cậu cô bé đang gần đó. Sâu làn da tái nhợt, đôi mắt mệt mỏi nhưng kiên cường. Cô bé gì, nép sát lưng cha .
Trang bước tới gần, ánh mắt chăm chú. Cô đ.á.n.h giá tình hình, nhẹ nhàng hỏi: "Cô bé ?"
Thịnh ngập ngừng một chút, trả lời: "Con bé bắt đầu thấy khó thở và đau bụng. Mấy ngày qua ăn uống gì nhiều. cũng là con bé gì nhưng dám chần chừ nữa. đến bệnh viện tìm t.h.u.ố.c ngay."
Trang trả lời ngay mà cúi xuống cô bé một nữa. Cô thể nhận thấy ngay những dấu hiệu của việc thiếu nước và mất điện giải trong cơ thể Sâu, thể là viêm nhiễm hoặc ngộ độc thực phẩm. hơn hết, cô thấy cô bé đang yếu, cơ thể gầy gò, lả và còn sức lực để chống cơn bệnh.
"Chúng thể giúp." Trang , về phía Thịnh. " tiên cần kiểm tra tình trạng của cô bé."
Thịnh cô, đôi mắt thoáng vẻ lo lắng, nhưng cũng gật đầu. "Được, mong các cô giúp đỡ."
Trang nhẹ nhàng tiếp cận cô bé, đặt tay lên trán Sâu. Cô bé rụt , nhưng phản kháng. Trang kiểm tra nhiệt độ cơ thể của Sâu từ từ hỏi: "Em đau ở nữa ?"
Sâu cô, ánh mắt đượm buồn nhưng kiên cường. "Không... nhưng con thấy khó thở ạ..."
Trang gật đầu, sự lo lắng hiện rõ trong ánh mắt cô. "Con bé triệu chứng của một cơn ngộ độc hoặc viêm nhiễm. Chúng cần tìm t.h.u.ố.c ngay lập tức. Nếu thì tình trạng sẽ hơn."
Thịnh Trang với ánh mắt đầy ơn. "Nếu các thể giúp, cảm ơn như thế nào."
"Không ," Trang đáp, "Chúng cũng cần sửa xe để thể tiếp. Chúng thể giúp đỡ lẫn mà."
Thịnh trầm tư một lúc, cuối cùng chiếc xe Toyota Hilux. "Có một bệnh viện ở gần đây cách đây một khu phố, nếu cùng sửa thì chúng thể đến đó lúc trời tối."
Hải bước tới gần chiếc xe, qua động cơ. "Để xem," . Cơ thể vạm vỡ của cúi xuống, đôi tay mạnh mẽ nhanh ch.óng bắt đầu kiểm tra các bộ phận của xe. Lê từ mái nhà di chuyển xuống, cũng nhanh ch.óng đến giúp đỡ.
Trang bên cạnh Sâu, nhẹ nhàng xoa đầu cô bé. "Đừng lo, em sẽ thôi," cô , dù trong lòng chắc chắn. cô cần gì.
Một lúc , Hải báo cáo. "Dây điện vài chỗ lỏng lẻo, vấn đề lớn, dù gì cũng là một chiếc Toyota nên cũng khá bền đấy. Chiếc xe đủ nhiên liệu để đến bệnh viện nhưng cần thêm xăng và dầu nếu xa hơn."
"Chúng sẽ tìm thêm xăng khi tình trạng của bé Sâu hơn." Phát , nhanh ch.óng kiểm tra chiếc xe. Cả nhóm phối hợp ăn ý, nhanh ch.óng sửa chữa chiếc xe, giúp ông Thịnh và bé Sâu thể tiếp tục hành trình.
Khi chiếc Toyota Hilux cuối cùng cũng thể khởi động, Thịnh nhóm Hải, đôi mắt ánh lên sự cảm kích. "Cảm ơn các nhiều. gì hơn."
Hải gật đầu, đưa tay lên chào. "Không gì. Giờ chúng là một đội, chúng giúp đỡ lẫn chứ."
Trang, bên cạnh bé Sâu, mỉm nhẹ nhàng. "Chúng sẽ cùng đến bệnh viện."
Cả nhóm cùng leo lên chiếc xe, chuẩn cho một hành trình mới. Cả Thịnh và bé Sâu đều trở thành một phần của nhóm, và dù con đường phía thể còn đầy khó khăn, nhưng ít nhất họ một .
Chiếc Toyota Hilux rung nhẹ gầm lên một tiếng khàn khàn, âm thanh của động cơ vang vọng giữa những dãy nhà đổ nát. Phát ghế phụ phía , mắt rời con đường đầy rác vụn và những chiếc xe bỏ hoang chồng chéo lên . Thịnh cầm lái, tay siết c.h.ặ.t vô lăng, từng cú đ.á.n.h lái đều dứt khoát. Lê ở thùng xe phía , s.ú.n.g luôn hướng về các ngã rẽ và ban công tối om hai bên đường. Trang phía cùng Hải và bé Sâu, một tay giữ c.h.ặ.t balo, tay còn đặt nhẹ lên vai cô bé.
Bệnh viện hiện một khúc cua hẹp, tòa nhà cao tầng màu xám, mặt tiền loang lổ những vết cháy sém và đạn b.ắ.n. Biển hiệu rơi mất vài chữ, chỉ còn những mảnh kim loại cong vênh treo lủng lẳng. Sân bệnh viện ngổn ngang cáng gãy, xe cứu thương bỏ với cửa mở toang, vệt m.á.u khô kéo dài từ bậc thềm trong sảnh.
"Dừng xe ở đây." Phát lệnh, giọng thấp nhưng dứt khoát. "Quá gần cửa chính sẽ an ."
Cả nhóm xuống xe trong im lặng. Không khí quanh bệnh viện đặc quánh mùi ẩm mốc, t.h.u.ố.c sát trùng cũ và một thứ gì đó tanh nồng khó xác định. Trang nhanh ch.óng đỡ Sâu xuống, cô bé run rẩy, thở ngắt quãng hơn lúc .
"Không thể chậm trễ hơn nữa," Trang . " cần dung dịch bù nước, kháng sinh và bất cứ thứ gì thể hạ sốt."
Phát gật đầu, phân công nhanh gọn: và Hải kiểm tra tầng trệt và cầu thang bộ, đảm bảo mối đe dọa tức thời. Lê và Trang Đi cùng hai bố con bé Sâu đến khu cấp cứu, nơi khả năng còn t.h.u.ố.c và dụng cụ y tế cao nhất. Quy ước liên lạc bằng ký hiệu tay và tiếng gõ ngắn, tránh gây ồn. Nếu tìm thấy gì thì tập trung đó cùng kiểm tra các tầng cao hơn.
Bên trong bệnh viện tối hơn họ tưởng. Ánh sáng mặt trời chỉ lọt qua những ô cửa kính vỡ, tạo thành các dải sáng chéo sàn gạch bám đầy m.á.u khô và giấy tờ vương vãi. Những tấm rèm ngăn giường bệnh rách nát đung đưa nhẹ theo luồng gió lùa.
Trang đặt Sâu tạm lên một băng ca còn nguyên vẹn, nhanh ch.óng kiểm tra mạch và nhịp thở. "Con bé mất nước nặng." cô , ngẩng đầu. "Nếu tìm oresol hoặc dung dịch truyền là nhất. Không thì nước muối sinh lý cũng ."
Thịnh bên cạnh, nắm c.h.ặ.t t.a.y con gái, gương mặt hằn rõ sự mệt mỏi và lo âu. " sẽ tìm giúp cô." ông .
Họ tách tìm kiếm. Các tủ t.h.u.ố.c lục tung, nhiều ngăn trống rỗng, nhưng vẫn còn sót những chai cồn sát trùng, kim chỉ khâu y tế, băng gạc, kim tiêm dùng, vài hộp t.h.u.ố.c kháng sinh quá hạn nhưng còn nguyên vỉ. Trang cẩn thận kiểm tra nhãn, lựa những loại còn dùng , xếp gọn balo.
Ở hành lang phía tây, Phát dừng cánh cửa kim loại sơn chữ dòng chữ tiếng chặn bằng một thanh gỗ chắn ngang giữa hai thanh nắm cửa.
Hải dừng bên cạnh Phát, ngẫm một lúc lâu hỏi: "Hmm...? 'Don't dead, open inside' ?"
"Là 'Don't open, dead inside' (Đừng mở, nguy hiểm bên trong) thằng ngu ạ." Phát liếc qua Hải một cách thể nào chán nản hơn.
Một tiếng "RẦM!" bất ngờ nổ từ phía cánh cửa kim loại, mạnh đến mức cả hành lang như rung lên. Lớp sơn cũ bong tróc rơi lả tả xuống sàn.
Hải giật b.ắ.n , bản năng lùi nửa bước, tay siết c.h.ặ.t thanh trường d.a.o. Phát lập tức áp lưng tường, s.ú.n.g nâng lên theo phản xạ.
"RẦM! RẦM!"
Lần thì còn nghi ngờ gì nữa. Thứ gì đó ở bên trong đang dùng bộ trọng lượng cơ thể đập thẳng cửa. Kim loại méo nhẹ, phát tiếng rên rỉ khô khốc, như thể nó sắp chịu nổi thêm nào nữa.
Từ khe cửa, một mùi hôi thối đặc quánh len ngoài — mùi thịt phân hủy, nồng đến mức khiến cổ họng Hải khô rát.
"Không chỉ một con ," Phát thấp giọng, mắt rời cánh cửa đang rung bần bật. "Ít nhất hai... hoặc nhiều hơn."
Một tiếng gầm khàn đục vang lên từ bên trong, móng tay cào xoẹt xoẹt lên kim loại, gai đến lạnh sống lưng.
Lê khẽ hiệu bằng tay, ánh mắt sắc lạnh: rút.
Không ai phản đối. Hải nuốt khan, liếc cánh cửa thêm một nữa đúng lúc một bàn tay xám ngoét thò qua khe hở mới nứt toác.
"Đi. Ngay. Bây. Giờ." Phát thì thầm.
Cả nhóm nhanh ch.óng rời khỏi hành lang phía tây, bước chân chuyển sang nhẹ và gấp, biến mất một lối tối hơn ở phía nam, bỏ lưng những tiếng đập cửa điên cuồng vang vọng trong gian hoang tàn.
Họ dừng một cánh cửa kim loại lạnh toát, phía bên là bảng hiệu "Nhà xác" với phông chũ màu đỏ nền trắng lạnh lẽo. Cánh cửa khép hờ. Một cảm giác lạnh sống lưng khiến chần chừ trong giây lát, nhưng bản năng buộc Phát kiểm tra.
Cậu đẩy cửa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/distant-land/chap-8-nhot-xang-va-mau.html.]
Mùi t.ử khí xộc thẳng mũi, nồng nặc đến nghẹt thở. Bên trong, ánh sáng yếu ớt từ một bóng đèn khẩn cấp chập chờn chiếu lên những băng ca inox. Trên đó là vài cái xác phủ vải trắng, nhưng hai cái che đậy . Da họ căng phồng, nổi lên những đường gân xanh lục phát sáng mờ mờ, như thể thứ gì đó đang phát quang da. Mũi, miệng và hốc mắt họ chảy thứ dịch đỏ sẫm đông , tạo thành những vệt ghê rợn.
Phát siết c.h.ặ.t s.ú.n.g, tim đập dồn dập. Cậu lùi một bước thì thấy tiếng Thịnh phía .
"Đừng chạm họ," Thịnh khẽ nhưng gấp gáp.
Phát , ánh mắt nghiêm nghị. "Bọn họ... ...?"
Thịnh hít sâu, những cái xác bằng ánh mắt pha trộn giữa sợ hãi và ám ảnh. "Đó là Soratoxin."
Trang và Hải cũng tiến , thấy tên gọi lạ lẫm thì dừng .
"Soratoxin là một hợp chất phụ gia trong t.h.u.ố.c tăng trưởng cây trồng, giúp cho cây thể phát triển trong điều kiện thiếu ánh sáng," Thịnh tiếp tục, giọng trầm xuống. "Tập đoàn Cỏ Xanh sản xuất nó. từng là một công nhân ở xưởng pha chế của tập đoàn. Chúng bảo rằng chúng an ."
" thực tế thì ," Phát .
Thịnh gật đầu. "Khi Soratoxin nhiễm cơ thể qua đường m.á.u, nó sẽ tích tụ dần. Ban đầu chỉ là khó thở, đau bụng, mất nước. khi nhiễm tiếp xúc với ánh sáng mặt trời thì các mạch m.á.u của họ sẽ phản ứng, biến đổi và khiến cho m.á.u của họ khó đông. Gân sẽ chuyển màu, phát quang nhẹ do phản ứng hóa học. Cuối cùng là xuất huyết ."
"Khoảng bao lâu sẽ t.ử vong?" Trang hỏi, giọng căng thẳng.
"Khoảng mười bốn ngày," Thịnh đáp, mắt rời những cái xác. " chứng kiến một đồng nghiệp của c.h.ế.t như ..."
Không khí nặng nề bao trùm căn phòng. Phát đóng cửa nhà xác , như chôn vùi hình ảnh bóng tối.
"Chúng nên ở đây lâu hơn nữa, lấy những gì cần thiết rời ."
Quay với Sâu, Trang nhanh ch.óng pha dung dịch bù nước từ những gì tìm , cho cô bé uống từng ngụm nhỏ. Sau đó cô dùng khăn thấm cồn lau trán, cổ tay để hạ nhiệt. Hải mang về thêm băng gạc và t.h.u.ố.c giảm đau, Lê báo cáo khu vực xung quanh tạm thời an .
Sau gần một giờ, bé Sâu tỉnh táo hơn đôi chút. Hơi thở vẫn yếu nhưng đều hơn. Thịnh quỳ bên cạnh con gái, nước mắt lăn dài nhưng ông gì.
"Chúng đủ t.h.u.ố.c cho giai đoạn đầu," Trang với Phát. "Nếu may mắn, con bé sẽ vượt qua ."
Lê gật đầu. "Vậy thì rời ngay-"
"Không," Hải cắt ngang "Chúng nghĩ xa hơn. Nhất là khi bây giờ cả trẻ con trong nhóm, chúng mang theo tất cả những gì chúng tìm ."
Không ai trả lời ngay câu của Hải. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi , chỉ còn tiếng bóng đèn huỳnh quang kêu rè rè trần và nhịp thở mệt mỏi của bé Sâu. Phát Hải, ánh mắt tức giận do dự. Anh hiểu Hải cho . Ở giai đoạn , t.h.u.ố.c men chỉ là để sống sót hôm nay, mà là tấm vé sống sót cho những ngày tiếp theo.
"Chúng thời gian," Lê thấp giọng, tay đặt sẵn lên cán rìu cứu hỏa. "Tiếng động ban nãy ở hành lang phía tây... chút nào."
"Chính vì thế mới ," Hải đáp, giọng cứng rắn hơn . "Nếu bọn nó kéo đến, chúng càng cần t.h.u.ố.c. Không chỉ cho con bé, mà cho tất cả chúng ."
Trang Phát, chờ đợi quyết định. Thịnh thì cúi đầu bên con gái, dám lên tiếng, nhưng ánh mắt ông đầy khẩn cầu. Cuối cùng, Phát thở mạnh một , như thể chấp nhận một canh bạc đáng chơi.
"Được." . "Tao với mày, chỉ hai thôi. Lê, Trang, Thịnh đưa bé Sâu xe. Nổ máy sẵn. Giữ liên lạc bộ đàm mỗi hai phút."
Hải lôi hết thứ trong balo và bàn giao cho Trang, chỉ giữ chiếc balo trống để chứa thật nhiều t.h.u.ố.c mà họ thể tìm .
Lê gật đầu ngay, tranh cãi thêm. Trang khoác balo y tế lên vai, liếc Hải một cái thật sâu, . Chỉ vài phút , nhóm còn rút ngoài bãi đỗ xe phía bệnh viện, nơi chiếc bán tải cũ đậu sát tường, đầu xe sẵn cổng.
Trong khi đó, Hải và Phát tiến về cầu thang bộ dẫn lên tầng . Ánh sáng càng lúc càng yếu, mùi ẩm mốc trộn với mùi m.á.u cũ bám c.h.ặ.t lấy cổ họng. Hải , vai đeo balo trống, tay nắm c.h.ặ.t cán trường đao Naginata. Lưỡi đao dài phản chiếu ánh sáng lờ mờ, lạnh lẽo và sắc bén. Bên hông là khẩu s.ú.n.g lục ổ xoay, cũ nhưng đáng tin cậy. Phát theo , katana vắt ngang thắt lưng, s.ú.n.g ngắn M1911 gắn sẵn băng đạn, ngón tay đặt sát cò.
"Kiểm tra, kiểm tra." Phát khẽ.
"Nghe rõ," giọng Lê vang lên, nhiễu nhẹ. "Ngoài yên tĩnh... quá yên tĩnh."
Họ lên đến tầng hai. Đây từng là khu nội trú. Nhiều phòng còn nguyên giường, tủ t.h.u.ố.c treo tường. Hải việc nhanh và hệ thống hơn hẳn vẻ ngoài bốc đồng thường thấy. Cậu mở từng tủ, liếc nhãn, ném những chai còn hạn hoặc mở balo. Dung dịch truyền, t.h.u.ố.c hạ sốt, kháng sinh dạng tiêm, morphine liều thấp, vài hộp t.h.u.ố.c chống viêm. Balo nhanh ch.óng nặng trĩu.
"Tầng sạch ," Hải thì thầm. "Lên thêm một tầng nữa."
Phát kịp trả lời thì bộ đàm vang lên giọng Trang, gấp gáp: "Có tiếng động lớn từ bên trong bệnh viện. Như tiếng một thứ gì đó đập cửa sắt..."
Phát và Hải cùng lúc. Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng.
"Cánh cửa hành lang phía tây chặn ..." Phát . "...nó trụ nổi nữa ...."
Âm thanh đó nhanh ch.óng xác nhận bằng một tiếng ầm vang dội, vọng lên tận cầu thang, tiếp theo là chuỗi âm thanh hỗn loạn: kim loại đổ sập, tiếng gầm rú khàn đặc, tiếng chân kéo lê dồn dập như sóng.
"Bọn chúng đông ?" Hải hỏi.
Lê trả lời, giọng căng thẳng: "Rất đông. Hàng chục... , thể cả trăm."
Không còn lựa chọn nào khác, Phát kéo Hải về phía cuối hành lang. "Bỏ tầng , chạy thẳng cửa thoát hiểm!"
rẽ qua góc, họ thấy những bóng lảo đảo tràn lên cầu thang phía đối diện. Da xám ngoét, mắt vô hồn, miệng há đầy m.á.u khô. Chúng chen chúc, dẫm đạp lên , một thứ bản năng duy nhất kéo : săn mồi.
"Không kịp ," Hải .
Phát do dự. Cậu b.ắ.n phát đầu tiên. Tiếng M1911 nổ vang, đầu con zombie phía vỡ tung. Hải vung Naginata, lưỡi đao quét ngang, cắt đứt cổ hai con cùng lúc. Máu đen b.ắ.n lên tường.
Họ đ.á.n.h lùi, phá một trống nhỏ đủ để chạy. lượng quá lớn. Tiếng gầm rú dội kín hành lang. Phát hét bộ đàm: "Chuẩn rút lui! Chúng đang !"
Họ lao xuống cầu thang phụ dẫn cửa thoát hiểm. Trong lúc xô đẩy, một con zombie bám balô của Hải. Dây quai rách toạc. Balo tuột khỏi vai , rơi xuống bậc thang phía biến mất giữa đám chân kéo lê.
"Hải, bỏ !" Phát quát.
Hải khựng . Trong khoảnh khắc , balo, về phía cửa thoát hiểm chỉ còn cách vài chục mét. Tiếng thở của bé Sâu, ánh mắt của Thịnh, lời ban nãy của chính vang lên trong đầu.
"Không." Hải . "Tao sẽ ."
"Con nó, thằng ch.ó chán sống ?" Phát c.h.ử.i thề. Cậu kéo Hải một cái, nhưng Hải xoay lao ngược lên , Naginata dựng thẳng, s.ú.n.g lục rút . Phát chỉ kịp c.h.ử.i thêm một câu buộc rút lui, nếu cả hai sẽ c.h.ế.t.
Phát lao cửa thoát hiểm phía bệnh viện, nhảy lên thùng xe bán tải. Lê ở đó, Mosin Nagant chĩa về phía cửa, Trang bên cạnh cửa của xe, tay cầm Glock 17. Thịnh ở ghế lái, mắt liên tục gương chiếu hậu, đôi tay run run vô lăng.
"Hải ?" Trang hét.
"Quay lấy đồ," Phát nhanh. "Hãy nán . Dù bất cứ chuyện gì xảy ."
Tiếng zombie vang gần. Lê nổ s.ú.n.g, từng phát đạn b.ắ.n tỉa hạ gục những con đầu tiên tràn sân . Trang b.ắ.n loạt ngắn để kiềm chế. dòng zombie dứt.
Bên trong, Hải chiến đấu như một cái máy. Mỗi nhát Naginata đều chính xác, tiết kiệm sức. Khi đạn ổ xoay cạn, đổi sang cây trường đao. Cuối cùng chộp balo, vác lên vai, phóng thẳng lên tầng hai. Đám zombie đuổi sát phía .
Cậu đẩy cánh cửa thoát hiểm tầng hai thật mạnh, đẩy bật bọn zombie phía ngã lăn sàn. Cậu sang bên trái và cách cỡ mười bước chân là cửa sổ tầng hai lấp ló tấm rèm. Ở phía bên , cần đầu cũng là một đàn xác sống đang tràn về phía . Tiếng lạo xạo của những chiếc băng ca đẩy bật khỏi đường , những âm thanh rên rỉ của lũ thây ma vang dội khắp hành lang tầng hai.
Không còn đường khác. Hải lao tới, dùng hết sức nhảy qua. Một tiếng choang vang lên khi bộ trọng lượng cơ thể lao qua khỏi tấm kính mỏng manh . Khoảnh khắc rơi tự do như kéo dài vô tận. Rồi một cú va chạm nặng nề khi đáp xuống thùng xe.
"RẦM!"
"Con nó...cái lưng của tao..."
"Đi!" Phát hét lên.
Không do dự, Trang hàng ghế đóng sầm cửa . Thịnh đạp ga mạnh khiến chiếc bán tải gầm lên, lao khỏi bãi đỗ khi những bàn tay thối rữa chỉ còn cách vài mét. Viên đạn cuối cùng của Lê b.ắ.n gục con zombie suýt bám đuôi xe.
Khi cổng bệnh viện khuất hẳn phía , ai gì trong một lúc lâu. Hải ngửa thùng xe, thở hổn hển, tay vẫn ôm c.h.ặ.t balo chứa đầy t.h.u.ố.c mà liều mạng mới thể lấy .
Phát , lắc đầu nhẹ. "Lần mày ý định tự sát thì một , đừng lôi tao theo nhé."
Hải yếu ớt. " tao mày vẫn sẽ theo thôi."
Trong xe, Sâu tựa đầu vai Trang, đôi mắt khép hờ nhưng khóe môi khẽ nhúc nhích, như một nụ nhỏ. Thịnh con gái , ngoài cửa kính, giọng trầm nhưng chắc.
"Cảm ơn các . Không chỉ vì t.h.u.ố.c... mà vì cho hy vọng."
Phát thùng xe, , ánh mắt vẫn hướng về phía bầu trời hoàng hôn đỏ quạch. "Chúng còn sống sót ," . "Hy vọng chỉ ý nghĩa khi vẫn còn tiếp tục bước ."
Con đường nhựa nứt nẻ dẫn họ rời xa bệnh viện dần chìm im lặng. Tiếng động cơ của chiếc bán tải gằn đều nhưng định, mỗi tăng ga phát một tiếng rít kim loại gai tai. Phát ở phía thùng, liên tục xe qua cửa kính vuông nhỏ vọng .
"Bộ ly hợp vấn đề," ngắn gọn. "Với tình trạng , chạy đường dài kiểu gì cũng c.h.ế.t máy."
Thịnh gật đầu, tay vẫn giữ c.h.ặ.t vô lăng. " cũng thấy . Máy rung hơn bình thường."
Chiếc xe lăn bánh thêm gần hai mươi phút thì cả nhóm thấy một dãy nhà thấp bên đường, biển hiệu bạc màu, chữ sơn bong tróc nhưng vẫn : TIỆM SỬA XE – PHÚC LỘC. Cánh cửa cuốn kim loại khép hờ, phía là sân nhỏ đầy vết dầu loang khô.
"Dừng ." Lê từ thùng xe, giương Mosin Nagant quan sát xung quanh. "Khu trống."
Thịnh đ.á.n.h lái cho chiếc xe tấp sân trống. Động cơ tắt khiến gian lập tức yên tĩnh đến mức ai cũng rõ nhịp tim của . Trang bế bé Sâu xuống , đặt con bé tựa ghế đá tiệm. Sau đó cô cho cô bé uống thêm vài ngụm dung dịch bù nước. Hải nhảy xuống thùng xe, một bên vai vẫn đeo balo t.h.u.ố.c, ánh mắt quét nhanh quanh khu phố.
"Chia việc," Phát . "Lê hãy xem xét xung quanh. Trang cùng Thịnh hãy trông bé Sâu. với Hải kiểm tra xe và tiệm."
Cửa tiệm đẩy lên cao thêm chút nữa, phát tiếng ken két khó chịu. Bên trong tối và nồng mùi dầu nhớt cũ. Ánh sáng lọt từ ô cửa sổ bám đầy bụi, chiếu lên một cầu nâng xe gỉ sét, vài bộ lốp cũ xếp chồng ở góc, và một đống phụ tùng tháo rời lộn xộn kệ.
Phát mở nắp capo chiếc bán tải, cúi xuống xem xét. "Ống dẫn nhiên liệu nứt," lẩm bẩm. "Và bugi cũng mòn ."
Hải gì, chỉ gật đầu bắt đầu lục tìm trong tiệm. Cậu kéo từng ngăn tủ, lật từng thùng gỗ. May mắn , tiệm sửa xe dường như bỏ khá sớm trong t.h.ả.m họa, nhiều phụ tùng vẫn còn nguyên. Một ống dẫn tương thích, vài bugi cũ nhưng dùng, lọ dầu bôi trơn còn một nửa.
"Có đủ phụ tùng ," Hải . "Sẽ mất đó ba mươi phút để hết."
Khoảng thời gian đó trôi qua chậm rãi nhưng yên bình hiếm hoi. Lê ngoài sân cùng với chiếc rìu cứu hỏa dựa tường, tai căng ngóng. Trang tranh thủ lau vết m.á.u khô tay và kiểm tra nhiệt của Sâu. Cô bé tỉnh hơn, đôi mắt mở hé, bằng ánh yếu ớt nhưng sinh khí.
Bên trong tiệm, khi Phát đang siết c.h.ặ.t con bu-lông cuối cùng, Hải trong lúc tìm thêm giẻ lau vô tình để ý tới một góc khuất phía cầu nâng. Ở nơi đó, lớp vải trùm dày phủ bụi một hình dáng dài và gọn gàng khác hẳn đống sắt vụn xung quanh.
"Hình như..." Hải .
Cậu kéo tấm vải .
Dưới lớp vải là một chiếc mô tô gần như còn nguyên vẹn. Thân xe sơn màu đỏ rượu vang, nước sơn tuy phủ bụi nhưng vẫn ánh lên màu đỏ đậm chắc chắn. Bình xăng tròn, gọn, hai bên là các mảng đen tương phản. Yên xe dài, bọc da đen, vết nhăn nhẹ theo thời gian. Baga xe đủ rộng để chở thêm một hoặc hai túi đồ, hai bên hông còn trang sẵn túi da. Bánh lắp vành nan hoa, phanh đĩa còn mới, kẹp phanh sơn đỏ nổi bật. Bánh thì to, hầm hố mang cảm giác mạnh mẽ, cả hai bánh đều trang bộ lốp địa hình chuyên dụng. Đèn pha tròn cổ điển, hai gương tròn gắn cao, ghi-đông thẳng, phong cách cổ điển thực dụng. Tổng thể chiếc xe toát lên vẻ chắc chắn, cầu kỳ nhưng đầy tiềm năng.
Hải sững vài giây, như thể quên mất thế giới bên ngoài.
"Phát," gọi khẽ. "Lại đây."
Phát bước tới, chiếc mô tô, khẽ huýt sáo. "Hàng ngon đấy cu. Nhìn giống mấy con xe tàu rẻ tiền ."
Hải cúi xuống kiểm tra. Xích còn căng, lốp nứt, bình xăng trống rỗng. Cậu bật chìa khóa cắm sẵn xe, đạp thử cần khởi động, động cơ nổ nhưng cần đạp vẫn trơn tru kẹt.
"Nếu xăng thì nó sẽ chạy ." Hải , giọng thấp nhưng đầy phấn khích.
Phát im lặng một lúc, ngoài gọi . Lê bước , ánh mắt sắc bén lướt qua chiếc xe, đ.á.n.h giá nhanh. Trang cũng thấy, dù mệt mỏi nhưng giấu vẻ ngạc nhiên.
"Chúng thể mang theo thêm phương tiện ," Trang . "Một chiếc xe bán tải đủ rủi ro ."
"Không hẳn." Phát đáp. "Một chiếc mô tô linh hoạt, ít tốn nhiên liệu. Trinh sát, dẫn đường, hoặc chạy thoát khi cần. Trong lúc , đó là một lợi thế."
Hải gì thêm, chỉ lẳng lặng tìm một can xăng cũ ở góc tiệm. Bên trong còn sót chút nhiên liệu. Anh đổ bình, kiểm tra một nữa đề máy. Tiếng động cơ nổ lên, lớn nhưng tròn tiếng, đều và khỏe.
Âm thanh vang lên trong tiệm sửa xe hoang tàn như một lời khẳng định rằng sức sống vẫn còn bền bỉ, kiên cường như tiếng bô xe .
Ánh nắng dần khuất những mái nhà, để chiếc bán tải dài nền xi măng loang lổ tiệm. Không ai , nhưng tất cả đều hiểu rằng họ đủ xa trong ngày hôm nay.
"Chúng hãy ở đây," Lê lên tiếng , đặt cây s.ú.n.g Mosin Nagant tựa tường trèo xuống thùng xe. "Ban đêm di chuyển sẽ nguy hiểm. Tiệm kín, cửa cuốn và sân , sẽ phòng thủ ."
Phát gật đầu. " cũng nghĩ . Một đêm nghỉ ngơi đàng hoàng sẽ giúp tỉnh táo hơn."
Thịnh thở phào, như thể trút gánh nặng. Ông bế bé Sâu trong tiệm, đặt con bé tấm nệm cũ lấy từ cabin xe, kê sát góc trong cùng nơi ít gió lùa nhất. Trang theo sát, kiểm tra nhiệt và nhịp thở của con bé. Sâu ngủ , gương mặt bớt nhợt nhạt hơn so với buổi sáng, hàng mi khẽ run theo từng nhịp thở đều đều.
"Ổn ," Trang nhỏ. "Đêm nay chỉ cần giữ ấm và cho uống thêm nước là ."
Cửa cuốn kéo xuống gần hết, chừa một khe hẹp đủ để khí lưu thông. Lê và Phát dùng vài thùng phuy rỗng cùng lốp xe cũ chắn phía trong tạo thành một lớp cản tạm thời. Không là bất khả xâm phạm nhưng đủ để báo động nếu thứ gì đó cố xông .
Khi việc cơ bản xong, gian trong tiệm sửa xe dần trở nên khác lạ. Vẫn là mùi dầu nhớt , vẫn là những bức tường loang lổ và trần nhà thấp, nhưng đối với tiệm game arcade mà cả nhóm từng ở tạm thì nơi ấm cúng và mang dáng dấp của một chỗ trú chân đúng nghĩa.
Hải xuống cạnh chiếc balo của , cuối cùng mới thời gian để kỹ nó. Quai đeo rách toạc một bên, đường rách há miệng xí, để lộ lớp vải sờn bên trong.
"Cho xem thử," Trang , tiến gần. "Để xem thể gì."
Cô bắt đầu lục tìm. Trong một ngăn kéo gỗ kẹt cứng bàn sửa xe, Trang tìm thấy một hộp bánh quy bằng thiếc cũ. Bên trong là kim, chỉ đủ màu, kéo nhỏ, vài mảnh vải vụn và cả một cuộn chỉ dù dày. Có lẽ , chủ tiệm dùng nó để vá ghế xe túi đồ cho khách.
"May cho đấy." cô , giơ hộp lên.
Hải cô, ngạc nhiên. "Cô may vá ?"
Trang nhún vai, mỉm hiếm hoi. "Hồi còn học y, tự vá đồ. Tuy thể , nhưng độ bền thì khỏi bàn."
Cô kéo balo gần, cắt bỏ phần vải tưa, lót thêm một mảnh vải dày bên trong bắt đầu khâu. Động tác của Trang nhanh, nhưng dứt khoát và đều đặn. Kim xuyên qua vải, phát những tiếng nhỏ, đều đều, thật bình yên.
Phát tựa lưng cầu nâng xe, lau katana quan sát. "Không ngờ trong ngày tận thế mà còn dịch vụ sửa balo miễn phí."
Hải khẽ. "Còn sống là còn bảo hành."
Lê, đang gần cửa với rìu cứu hỏa trong tay, khẽ lắc đầu. "Hai lúc nào cũng thích gây ồn ào thế nhỉ."
"Còn thì chắc lúc nào cũng cau ." Hải đáp .
"Chính xác." Lê trả lời tỉnh bơ.
Cả nhóm bật . Tiếng vang lên trong gian chật hẹp, lớn, nhưng đủ để xua tan phần nào sự căng thẳng tích tụ suốt nhiều ngày. Đó là thứ tiếng hiếm hoi, vì vui sướng trọn vẹn, mà vì họ vẫn còn ở đây, vẫn còn thể chuyện với .
Bữa tối chuẩn đơn giản. Lương khô, vài lon đồ hộp tìm đó, thêm ít nước ấm. Phát dùng con d.a.o nhỏ cạy nắp, chia phần khá đều. Không ai phàn nàn về khẩu vị. Trong cảnh , thức ăn còn là thứ để thưởng thức, mà là minh chứng cho việc họ vẫn đang tiếp tục.
Thịnh ăn cạnh Sâu, ăn con bé ngủ, ánh mắt dịu . "Lâu ... mới thấy nó ngủ yên như ." ông , giọng khàn .
Trang đặt tay lên vai ông. "Ông ."
Hải cảnh đó, sang chiếc mô tô dựng ở góc tiệm. Cậu dậy, gần, dùng giẻ lau bớt lớp bụi còn sót bình xăng và đèn pha. Dưới ánh đèn pin, màu đỏ rượu vang hiện lên rõ hơn, trầm và sâu lắng.
"Mày định đặt tên cho nó ?" Phát hỏi nửa đùa nửa thật.
Hải suy nghĩ một chút. "Chưa. ... lẽ nó sẽ cùng tao một thời gian dài đấy."
"Miễn là đừng bỏ tụi tao phía là ." Phát đáp.
"Không chuyện đó ." Hải , dứt khoát hơn thường lệ.
Trang khâu xong mũi cuối cùng, buộc c.h.ặ.t chỉ đưa balo cho Hải. "Xong . Chịu lực hơn . cũng đừng mấy cái trò test độ bền như lúc ban chiều nữa."
Hải nhận lấy balo, kiểm tra quai đeo, kéo thử. "Cảm ơn cô."
"Không gì," Trang . "Coi như phí nghỉ trọ."
Ngoài , trời tối hẳn. Những âm thanh quen thuộc của đêm hoang tàn vọng về từ xa: tiếng gió rít qua khung cửa vỡ, tiếng kim loại va chạm đó, và xa, thể là tiếng gầm vô định của thứ gì đó còn là . trong tiệm sửa xe Phúc Lộc, ánh đèn pin dịu , tiếng chuyện nhỏ dần.
Mỗi tìm một chỗ để nghỉ. Lê trực ca đầu, sát cửa, mắt rời khe hở. Phát tựa lưng bánh xe cũ, tay vẫn đặt gần s.ú.n.g. Hải cuộn áo khoác gối, gần chiếc mô tô như thể đó là một phần của nhóm. Trang cạnh Sâu, một tay đặt nhẹ lên n.g.ự.c con bé.
Không ai thêm lời nào. Không cần thiết.
Ngày hôm đó khép như — bằng một chiến thắng lớn, bằng bi kịch, mà bằng một khoảnh khắc nhỏ, đời thường. Họ ăn cùng , sửa đồ cho , cùng và cho phép bản quên , dù chỉ trong vài giờ, rằng thế giới ngoài sụp đổ.
Bên trong tiệm sửa xe cũ kỹ, giữa mùi dầu nhớt và kim loại hoen gỉ, một ngày nữa kết thúc.
Còn tiếp...