ĐÌNH LAN - 8

Cập nhật lúc: 2025-02-28 23:44:12
Lượt xem: 12,048

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

đây thì khác, hàng xóm hai bên đều quen thuộc.  

 

Nếu chuyện gì xảy —  

 

Vẫn tay giúp đỡ.  

 

Vậy nên, chúng tiếp tục ở đây. Cứ thế ở thêm hơn hai năm nữa—  

 

Giúp Nhị Nha, con gái Vương đại nương, chuẩn đồ cưới.  

 

May cho Kiến Vi ba mùa áo đông.  

 

Có một ngày, tính thời gian, mới nhận —  

 

Chúng đến Giang Đô bốn năm.  

 

Kiến Vi ngày càng cao lớn.  

 

Tính tình cũng dần trở nên trầm hơn. Còn , thêu phẩm cũng thể bán với giá ba trăm văn một chiếc.  

 

Rồi một buổi sáng nọ, khi tỉnh dậy—  

 

Cả thành đều phủ một màu trắng tang tóc.  

 

Quốc tang.

 

19

 

Lão hoàng đế ngai vàng hơn bốn mươi năm, suốt thời gian trị vì chỉ lo luyện đan, đoái hoài đến triều chính.  

 

Cuối cùng cũng băng hà, khiến hả hê.  

 

Tân hoàng là Triệu vương, từng trấn thủ Bắc Cương.  

 

Chuyện đầu tiên khi đăng cơ—  

 

Là minh oan cho phủ Trung Bình Hầu năm xưa, đồng thời phong cho Tạ thế t.ử, Tạ Nghiễn Thanh, Trung Bình Hầu.  

 

Nghe tin , liền —  

 

Kiến Vi rời .  

 

Quả nhiên.  

 

Nửa tháng , khi đón Kiến Vi tan học về nhà, trong sân một nam nhân trẻ tuổi, phong thái tuấn tú, đợi từ bao giờ.  

 

Tạ thế t.ử năm nào, trong mắt lúc nào cũng dịu dàng ôn hòa.  

 

biến cố kinh thiên, trải qua bao năm rèn luyện nơi biên ải, giờ đây còn dáng vẻ thư sinh nho nhã thuở nào, mà giống như một thanh kiếm sắc bén, sẵn sàng tuốt khỏi vỏ, lạnh lùng mà nguy hiểm.  

 

“Kiến Vi.”  

 

Hắn ngày đêm mong nhớ, khẽ vẫy tay.  

 

“Sao ? Không nhận ca ca ?”

 

20

 

Khoảnh khắc đoàn tụ , tránh .  

 

Để gian cho Kiến Vi và Tạ Nghiễn Thanh, còn thì lặng lẽ trốn sang nhà Vương đại nương, xuống thêu thùa.  

 

Lòng thật sự rối bời.  

 

Ta vốn Kiến Vi là tiểu thư phủ Hầu gia sa cơ, theo chịu nhiều ấm ức.  

 

Giờ đây, gia tộc nàng minh oan, trưởng cũng khôi phục tước vị.  

 

Ta nên vui mừng cho nàng mới .  

 

suốt bao năm qua, hai chúng luôn nương tựa . Nghĩ đến chuyện chia xa, lòng khó chịu đến chịu nổi.  

 

Vương đại nương kể sơ qua, liền vỗ đùi than thở:  

 

“Thu Lan, con đúng là trải đời quá ít! Hồi gả Nhị Nha , cũng đau lòng lắm chứ! Nuôi con bé bao nhiêu năm, đến cuối cùng trở thành con dâu nhà khác. , ai cũng con đường thôi.”  

 

“Trên đời , chẳng bữa tiệc nào là tàn.”  

 

“Nếu con nỡ xa nó, thì theo nó về kinh . Nó mới chín tuổi, còn lâu lắm mới đến lúc xuất giá.”  

 

Về ?  

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dinh-lan/8.html.]

Ta thực sự cùng Kiến Vi trở về ư?  

 

Nếu , và nàng sẽ là chủ tớ, chứ còn là tỷ nữa.  

 

Ta trơ mắt tình cảm bao năm dần phai nhạt ư?  

 

Vậy nên, khi Tạ Nghiễn Thanh hỏi bao giờ hồi kinh—  

 

Ta lắc đầu, dấu tay:  

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

“Ta về.”  

 

Hắn nhướng mày, ngạc nhiên hỏi:  

 

“Vì ? Cô chăm sóc Kiến Vi bao năm nay, nó nỡ rời xa cô.”  

 

Ta nghĩ nghĩ , cuối cùng vẫn quyết định thật.  

 

Tạ Nghiễn Thanh trầm ngâm trong chốc lát.  

 

Rồi cất giọng:  

 

“Thu Lan, đồng ý của ?”  

 

“Kiến Vi rời bỏ cô, cũng để cô đây. Ta thể giúp cô xóa bỏ phận nô tịch, lấy lễ nghi dành cho quý mà rước cô phủ. Phu nhân tương lai của nhà họ Lý ở Hà Đông, hiền đức đoan trang, sẽ rõ với nàng, để cô trở về kinh cùng Kiến Vi, chăm sóc nó trưởng thành, chứng kiến nó xuất giá. Khi ở phủ Hầu gia, cô sẽ hưởng vinh hoa.”  

 

Trong các gia tộc quyền quý, những theo hầu hạ tiểu thư đến khi xuất giá—  

 

Thường đều là bà v.ú, nhũ mẫu.  

 

, v.ú nuôi vẫn là hạ nhân.  

 

Vẫn là tiện tịch.  

 

Ta hồi kinh với danh phận chủ tớ cùng Kiến Vi, nên Tạ Nghiễn Thanh mới nâng cao phận cho .  

 

vẫn từ chối.  

 

“Thế gian , dù là ân tình lớn đến , trắng cũng chỉ là bạc tiền sòng phẳng. Nếu Hầu gia và tiểu thư báo ân, chẳng bằng xóa nô tịch của , cho nhiều bạc một chút.”  

 

Tạ Nghiễn Thanh cong môi , khẽ thở dài.  

 

“Thu Lan , Thu Lan.”  

 

“Nếu , sẽ nhận , bù hai mươi năm tiền công cho cô. Ta sẽ coi như nhà đẻ của , che chở cho , đợi xuất giá sẽ chuẩn hồi môn đầy đủ. Về , để Kiến Vi thể thường xuyên qua với , như tỷ ruột thịt, ?”  

 

Đối với , tính toán —  

 

Đây chính là một món hời lớn.  

 

Còn lý do gì mà đồng ý?  

 

Vậy nên, Tạ Nghiễn Thanh tháo từ bên hông xuống một miếng ngọc bội, trao cho .  

 

“Đây là lễ gặp mặt của ca ca dành cho .”  

 

“Nhiều năm qua—”  

 

“Đa tạ .”

 

21

 

Kiến Vi giận dữ một trận thật to, ôm c.h.ặ.t lấy buông.  

 

"Lan tỷ tỷ, chúng thề Tây Vương Mẫu, tỷ sẽ bao giờ bỏ rơi !"  

 

"Sao tỷ về kinh thành?"  

 

"Nếu tỷ về, cũng về nữa!"  

 

Thật là… sắp mười tuổi , thế mà lên vẫn y hệt như khi còn bé.  

 

Ta bất đắc dĩ lấy khăn tay lau nước mắt cho nàng.  

 

Rồi chậm rãi giơ tay dấu.  

 

"Bởi vì đời , chẳng bữa tiệc nào là tàn, Kiến Vi. Không tỷ bỏ rơi ."  

 

"Chỉ là chúng đều những con đường riêng."  

 

"Tỷ vốn thuộc về chốn phủ sâu thẳm, chẳng qua là nhờ thế t.ử bụng mang về Hầu phủ. Bây giờ ở Giang Đô bốn năm, tỷ thể tự nuôi sống bản . Cứu , là tỷ cam tâm tình nguyện. nếu trở về kinh thành, tỷ sẽ sống dè dặt sắc mặt khác, cẩn trọng từng li từng tí, còn kẻ sẽ tỷ lưng."  

 

Loading...