ĐÌNH LAN - 7
Cập nhật lúc: 2025-02-28 23:43:48
Lượt xem: 11,459
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6fawO0me9o
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phụ nàng đây từng dạy học trong tư thục, khi ông qua đời, bộ sách vở đều để cho nàng. Nữ dạy học ở nhà phú hộ, nhận học trò về dạy cùng con gái .
Chúng tất nhiên thể mời riêng về dạy, nên, cuối cùng thương lượng mức học phí hai lạng bạc một năm, để Kiến Vi theo học ở nhà nàng.
Chuyện quyết định xong, mím môi thầm mãi.
Vương đại nương thấy , liền dùng khuỷu tay huých một cái:
“Ngốc quá! Sao chuyện của thì chẳng lo chút nào, mà bận rộn lo cho ? Con bé là nữ nhi, con cũng là nữ nhi mà. Nghĩ cho nó sách, nghĩ đến ?”
“Con sắp mười lăm tuổi , cũng là một đại cô nương. Cha còn, con tính toán cho bản nhiều hơn. Lần nhà họ Đỗ , hỏi thử nhà khác cho con. Con ngoan thế , nếu mấy đứa con trai nhà lệch tuổi, cưới con về con dâu đấy!”
Ta chỉ , phất tay, giơ tay dấu.
“Không vội .”
“Con vẫn nghĩ đến chuyện lấy chồng.”
Vương đại nương thở dài, cũng thêm gì nữa.
Ta , trong lòng bà vẫn cảm thấy để một cô nương học là lãng phí. Nếu chút tiền dư, chẳng thà tích góp của hồi môn, tìm một gia đình t.ử tế mà gả còn hơn.
Vậy nên, chỉ mỉm với bà.
Không gì thêm.
16
Năm thứ hai ở Giang Đô, cuộc sống của và Kiến Vi dần quỹ đạo.
Mỗi ngày, giờ Mão, đưa Kiến Vi đến nhà nữ học chữ.
Trên đường về, ghé qua phường thị xem thử đám thêu phẩm mới treo bán thế nào, liệu thể nhân cơ hội tăng giá khăn tay .
Đôi khi, ghé sang nhà Vương đại nương trò chuyện.
Nghe bà dặn dò Nhị Nha về cách quản lý cuộc sống và giữ chồng:
“Nói tóm , tiền trong nhà nắm trong tay, sinh hai đứa con trai mập mạp mới là quan trọng nhất. Nam nhân chẳng ai trăng hoa, học cách mắt nhắm mắt mở mới thể sống yên .”
Đến giờ Mùi, đến đón Kiến Vi tan học.
Lúc , ánh nắng nghiêng nghiêng rọi xuống đường, Kiến Vi líu lo thuộc bài thơ học lớp.
Nếu nàng trôi chảy, sẽ mua cho nàng một ít quà vặt.
Buổi tối, nàng sẽ nghiêm túc cầm sách, đóng vai tiểu dạy nhận mặt chữ.
Mỗi ngày trôi qua, đều ôm nàng chìm giấc ngủ trong sự mãn nguyện.
Chưa bao giờ mong chờ mặt trời mọc đến thế.
Mãi cho đến sinh thần Kiến Vi—
Ta dậy từ sớm, nấu cho nàng một bát mì trường thọ.
khi mở cửa—
Trước cửa một bọc vải nhỏ.
Bên trong là năm mươi lạng bạc.
Cùng với một chiếc vòng cổ bằng vàng.
17
Kiến Vi nắm c.h.ặ.t chiếc vòng cổ vàng trong tay, òa nức nở.
Nàng lớn thêm một tuổi.
cũng hiểu chuyện hơn nhiều. Lại còn học, những điều từng mơ hồ rõ, nay dần sáng tỏ trong lòng.
Kiến Vi ôm c.h.ặ.t , áp gò má cổ .
Nước mắt thấm ướt vạt áo .
“Lan tỷ tỷ, đây là của . Là tổ mâix thưởng cho khi mới sinh , đeo nó nhiều năm , thể nhầm .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dinh-lan/7.html.]
“Là ca ca.”
“Huynh chếc, tìm .”
Ta nhẹ nhàng vỗ về lưng nàng.
Chắc hẳn Tạ thế t.ử cũng ngờ sự việc đến bước .
Con đường lui c.h.ặ.t đứt.
Muội mà luôn nâng niu chiều chuộng, giờ đây theo lăn lộn nơi phố chợ, chịu cảnh vất vả. Nếu chúng ở , mà chỉ gửi chiếc vòng cổ chứ xuất hiện, thì e rằng là bất đắc dĩ.
điều đầu tiên khi thoát —
Là tìm bằng của .
Là chuộc chiếc vòng cổ cho nàng.
Giây phút , thực sự chút ngưỡng mộ Kiến Vi.
Nàng một ca ca luôn đặt nàng trong tim, lúc nào cũng nhớ thương nàng.
Đêm hôm đó, thể tự chạy trốn.
thương.
Dù , vẫn chịu buông tay khỏi Kiến Vi.
Có một ca ca như thế—
Thật sự là một điều .
18
Cuối cùng, Kiến Vi vẫn cất chiếc vòng cổ vàng . Nàng vẫn như thường ngày, tiếp tục đến nhà nữ học chữ.
Còn , bắt đầu lặng lẽ dò hỏi tin tức về kinh thành.
Giang Đô cách kinh thành ngàn dặm, nhiều tin tức đến đây đều chậm hơn nhiều. Mãi đến cuối thu năm , mới —lão hoàng đế còn khỏe nữa.
Lão đắm chìm trong việc luyện đan, nhưng vẫn lập thái t.ử. Các hoàng t.ử, thậm chí cả tôn thất cũng tranh đấu kịch liệt.
Trong đó, thế lực nổi bật nhất ba —
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Một là Triệu vương trấn thủ Bắc Cương.
Một là Tần vương ở Hồ Quảng.
Còn một là Yến vương đóng tại Ký Châu.
Những chuyện như , đối với dân chúng như mà , vốn liên quan gì. Dù ai lên ngôi, ngày tháng của chúng vẫn cứ tiếp tục trôi qua. trong lòng một linh cảm—
Tạ thế t.ử đang ở bên cạnh một trong ba đó.
Dù , cũng nhắc đến chuyện với Kiến Vi.
Từ khi Tạ thế t.ử gửi năm mươi lạng bạc, và Kiến Vi thoát khỏi cảnh túng thiếu.
Năm mươi lạng bạc đủ để mua một căn nhà hai sân.
Trước đây, Kiến Vi luôn nằng nặc đòi chuyển đến một căn nhà lớn hơn.
Dù thì bây giờ chúng chỉ thuê một gian phòng, trong phòng chỉ một chiếc giường, mà nàng ngủ yên giấc, suốt ngày đá tỉnh.
đến lúc hỏi , nàng đổi nữa.
“Lan tỷ tỷ, bây giờ thế . Mỗi sáng mở mắt , điều đầu tiên thấy chính là tỷ.”
“Nếu đổi sang nhà khác, sợ lắm. Sợ một ngày nào đó tỉnh dậy, thứ đều còn nữa.”
“Sợ cả tỷ cũng còn bên cạnh.”
Ta nghĩ , cũng thấy lý.
Huống hồ, mua nhà là một khoản chi tiêu lớn. Ta và Kiến Vi chỉ là hai cô gái, tiên là khó giải thích bạc từ mà , thứ hai là dễ kẻ để mắt.