ĐÌNH LAN - 6
Cập nhật lúc: 2025-02-28 23:43:34
Lượt xem: 10,103
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9pXwtzay12
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bây giờ, Kiến Vi rạng rỡ như hoa nở.
Chỉ mong nàng thể lớn lên bình an, nếu thương nàng, sẽ chuẩn một phần hồi môn thật dày, để ai xem thường nàng.
Nếu thể, chờ khi tích góp đủ bạc, mở một tiệm thêu.
Mỗi ngày chỉ cần vùi đầu thêu hoa trong cửa tiệm, đến tối thì đếm bạc, tự thầm là đủ mãn nguyện .
Cuối cùng, Kiến Vi chống nổi cơn buồn ngủ, mắt díp thể thức nổi nữa.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Ta bèn dẫn nàng đếm tiền.
Cho tỉnh ngủ.
Mấy trăm văn kiếm nhờ thêu thùa, dịp Tết tiêu sạch, nhưng bạc kiếm là để tiêu xài, trong nhà mua thêm nhiều đồ đạc.
Giống như cuối cùng cũng một cuộc sống định.
Cảm giác an tâm hơn hẳn.
Ta đếm mấy chục đồng tiền, lấy một sợi dây đỏ xâu thành chuỗi, l.ồ.ng cổ tay Kiến Vi.
“Tiền mừng tuổi. Kiến Vi, năm mới bình an.”
Kiến Vi "oa" lên một tiếng.
Nàng nâng cổ tay một lúc lâu, đó dụi má má .
“Cảm ơn tỷ nhé, Lan tỷ tỷ.”
“Năm mới vui vẻ.”
Cứ thế, cái Tết đầu tiên của và Kiến Vi, trôi qua trong tiếng pháo nổ giòn giã và những lời chúc phúc rộn ràng.
13
Năm mới qua , Kiến Vi tròn sáu tuổi.
Các tiểu thư trong phủ Hầu gia khi lên sáu sẽ cha đưa nữ học để bắt đầu học chữ, luyện cầm kỳ thi họa. Đến khi mười hai, mười ba tuổi—độ tuổi bắt đầu bàn chuyện hôn nhân, các nàng sẽ thôi đến thư viện, chuyển sang học quản gia, ghi chép sổ sách, trông coi việc bếp núc sự hướng dẫn của mẫu .
bây giờ, ở bên cạnh , những thứ như cầm kỳ thi họa, cắm hoa, thưởng hương đều chẳng còn khả năng.
chữ thì vẫn học.
Kiến Vi khó hiểu: “Lan tỷ tỷ, Tứ Nha nhà Vương đại nương cũng học chữ, học? Nàng học chữ tốn kém lắm, là cứ tiết kiệm để mua nhà ?”
Nàng đang ở độ tuổi ham chơi, thích sách cũng là chuyện thường.
“Vì nàng lợi ích của việc học.”
“Kiến Vi, từng học chữ, cũng nó gì . một việc bao nhiêu nam nhân tranh , nhất định thể là chuyện vô ích. Hơn nữa, chẳng tiết kiệm tiền mua nhà ? Ta thêu một chiếc khăn tay chỉ kiếm mười văn tiền, nhưng nếu chữ, thể chép sách, thư thuê, mỗi ngày thể kiếm một, hai trăm văn đấy!”
Ta xong, Kiến Vi giơ tay bấm đốt ngón tay tính toán.
Rồi gật đầu đồng ý.
Ta dò hỏi về học đường và học phí.
Trẻ em nhập học tại tư thục, mỗi năm học phí là hai lạng bạc, kể còn chuẩn quà biếu các dịp lễ tết. Quan trọng nhất là, tư thục nhận nữ nhi.
cũng vội, vì bạc trong tay vẫn đủ.
Trước mắt, cứ ép Kiến Vi cùng thêu khăn tay .
Xem như luyện tính kiên nhẫn.
14
Xuân đến, trời dần ấm lên, mặt sông cũng tan băng.
Kiến Vi nhắc mãi suốt cả mùa đông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dinh-lan/6.html.]
Nàng xuống sông mò cá con, bắt ốc, đợi đến hội chùa đem bán một nữa. Thấy sông tan băng, nàng yên nổi, chỉ lơ là một chút, nàng chạy xuống nước.
Đêm đó liền phát sốt, uống t.h.u.ố.c đắng suốt mấy ngày liền.
Nàng đáng thương níu lấy tay : “Lan tỷ tỷ, sai , tỷ đừng giận mà.”
Ta lưng , tiếp tục thêu hương bao.
Nàng thở dài, đó cũng nghiêm túc lấy khung thêu nhỏ của , bắt đầu thêu theo. Có lẽ nàng thực sự thiên phú, tùy tiện thêu một bông hoa cũng hơn tỉ mẩn theo mẫu vẽ.
Kiến Vi xòe hai tay , :
“Từ nhỏ mẫu dùng những hoa văn .”
“Lan tỷ tỷ thích ?”
“Nếu thích, sẽ vẽ hết!”
Ta lập tức chạy sang nhà Vương đại nương mượn mấy tờ giấy, vót nhọn một thanh củi, hơ qua lửa thổi tắt, để Kiến Vi dùng như b.út than vẽ mẫu thêu.
Nhờ những mẫu mới , giá bán thêu phẩm của chúng tăng gấp bội!
Trước , một chiếc khăn thêu chỉ đáng giá mười văn tiền.
Giờ những mẫu mới thể bán đến ba mươi văn một chiếc, nếu dùng vải , chỉ , thêu thật tinh tế, thì một chiếc khăn thể bán tới ba trăm văn!
Thế là, Kiến Vi bắt đầu thêu cùng .
nàng còn nhỏ, thể yên quá lâu, thường thêu nửa ngày liền chán, ngoài chơi. Ta bèn mua giấy b.út cho nàng, bảo nàng tùy ý vẽ, giữ nàng bên cạnh.
Kiến Vi một vẽ hơn mười mẫu mới.
Ta chọn ba mẫu đơn giản để thêu thử, đó dẫn nàng tìm chưởng quầy của tiệm thêu để thương lượng giá cả.
Ba mươi văn một chiếc? Không .
Phải là năm mươi văn!
Nếu đồng ý?
Ta liền kéo Kiến Vi rời . Nàng ưỡn thẳng lưng, ngẩng cao đầu, hùng hồn :
“Giang Đô chỉ một tiệm thêu của ngài? Nếu ngài mua, chúng sẽ đến Hẻm Nước Ngọt hỏi thử.”
Chưởng quầy nghiến răng đồng ý, nhưng đặt điều kiện—tất cả mẫu khăn thêu mới chỉ thể cung cấp riêng cho tiệm của .
Nếu bản vẽ hoa văn, cũng thu mua.
Sau khi giao dịch chốt, và Kiến Vi vui vẻ suốt dọc đường về. Ta chọn hai mẫu thêu mới xong, mang sang tặng cho Vương đại nương. Dù bà cũng là dẫn dắt nghề.
Làm ân nghĩa.
Huống hồ, tiền đời , dù tự cố gắng cũng thể kiếm hết, gặp khó khăn, luôn cần giúp đỡ.
Vậy nên, đến tháng Ba, khi trời ấm hẳn.
Tiền bạc trong tay chúng dư dả.
Tích góp mười lạng bạc.
Chuyện tìm tư thục cho Kiến Vi cũng đưa kế hoạch.
15
Chuyện , cuối cùng vẫn là do Vương đại nương mối.
lúc một nhà giàu gả con gái, thuê thợ thêu một lô đồ may vá nhỏ để tặng nhà trai—khăn tay, bao quạt, dây tua… Bà liền kéo theo cùng.
Đến nơi mới , cô nương sắp xuất giá từng học qua nữ học.
Thậm chí còn là một nữ .