ĐÌNH LAN - 3

Cập nhật lúc: 2025-02-28 23:41:36
Lượt xem: 11,870

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pXwtzay12

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tạ gia… bộ còn nữa. Muội cũng ‘chếc’ . Về chỉ cần cẩn thận một chút, sẽ còn ai truy tìm nữa.”  

 

“Đừng sợ.”  

 

“Ta sẽ tỷ tỷ của , mãi mãi ở bên .”  

 

Kiến Vi ngẩng khuôn mặt nhỏ lên , nhưng nước mắt cứ thế lặng lẽ lăn dài.  

 

Nàng cố nhịn.  

 

“Lan tỷ tỷ, xin … Muội hứa với tỷ là sẽ .”  

 

“Chỉ thôi.”  

 

“Sau , sẽ nữa.”  

 

Ta chẳng an ủi thế nào, chỉ thể ôm lấy nàng, nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng gầy nhỏ.  

 

Từ nay về , chẳng còn Trung Bình Hầu phủ, cũng chẳng còn Lục gia Kim Lăng trăm năm vinh hiển.  

 

Chỉ còn hai tỷ nương tựa lẫn —  

 

Thu Lan và Kiến Vi.

 

06

 

Tháng Ba xuân ấm, Giang Đô náo nhiệt vô cùng.  

 

Ta cùng Kiến Vi ghé cửa sổ, từ đây thể thấy đám thuyền phu tất bật chèo thuyền đón đưa, kẻ còn mạn thuyền bắt cá, mò tôm.  

 

Lòng bỗng sinh tính toán.  

 

Năm , mười ba tuổi, vẫn là một kẻ câm. Trước khi phủ Hầu gia, từng cầm qua kim chỉ, cũng chẳng thêu thùa. Càng đến chuyện sách chữ, chỉ vài tỷ tỷ trong viện, khi rảnh rỗi mới dạy bọn nha tiểu như đôi ba chữ.  

 

Vậy nên, thể như những cô nương khác, dựa thêu thùa để kiếm tiền.  

 

Không thể chép thuê thư hộ .  

 

quen đường, yên tâm để Kiến Vi ở nhà một , ngay cả việc chạy vặt cũng chẳng nhận .  

 

Thấy bắt cá cũng thể kiếm tiền, liền dẫn Kiến Vi bờ sông.  

 

Ban đầu, xuống nước, còn Kiến Vi bờ quan sát.  

 

Ta cởi giày vớ, xắn cao ống quần, để chân trần dẫm lên dòng nước mát lạnh. Cảm giác lành lạnh khiến rùng , nhưng vẫn cúi mò cá. Nước sông nơi trong vắt, lẽ nhờ những ngày tháng trộm cắp mà luyện đôi mắt tinh tường, tay cũng nhanh nhẹn hơn . Dù bắt cá lớn, nhưng tôm cá nhỏ thì nào chụp cũng trúng.  

 

Chỉ là, thứ nhiều nhất là ốc sông.  

 

Mỗi ngày dậy sớm một chút, cũng thể kiếm năm văn tiền.  

 

Đợi trời càng nắng nóng, Kiến Vi bắt đầu náo nức xuống sông bắt cá:  

 

“Lan tỷ tỷ, cũng thử! Vì tỷ cứ giữ rịt mãi thế, ai cũng xuống nước mà!”  

 

Ta lắc đầu.  

 

Nàng níu tay lắc qua lắc :  

 

“Lan tỷ tỷ, Lan tỷ tỷ ~~”  

 

Ta nghĩ nghĩ , kỳ thực trong lòng vẫn xem nàng là tiểu thư phủ Hầu gia. Đại tiểu thư thể tùy tiện cởi vớ, để khác thấy chân chứ?  

 

phủ Hầu gia còn, lấy đại tiểu thư nữa?  

 

Liệu thể che chở cho nàng cả đời ?  

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dinh-lan/3.html.]

 

Đã đưa nàng chốn thị phi của phố phường, thì dạy nàng cách sống ở đây. Nếu một ngày nào đó còn nữa, nàng cũng thể tự sinh tồn.  

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Vậy nên, khi nàng nũng, nũng đến mức chịu buông tay.  

 

Ta liền gật đầu đồng ý.

 

07

 

Xuân qua thu đến, thu hoạch tích trữ cho đông về.  

 

Những đồng tiền kiếm nhờ bắt cá mò tôm chỉ thể duy trì đến mùa hè. Qua trận mưa thu đầu tiên, trời dần trở lạnh, mỗi khi xuống nước, cả tê cứng, mất nửa ngày mới hồi .  

 

Đêm xuống, và Kiến Vi chen chúc chiếc giường nhỏ.  

 

Cùng đếm đồng tiền dành dụm .  

 

Số bạc còn từ khi cầm chiếc vòng vàng vẫn còn một chút, ước chừng một lạng rưỡi. Vài tháng qua, hai tỷ mò cá bắt tôm, khi trừ hết chi tiêu hằng ngày, cũng tích góp hơn hai trăm đồng tiền.  

 

Năm chồng, mỗi chồng năm mươi đồng.  

 

Kiến Vi chống cằm, mắt sáng lấp lánh:  

 

“Lan tỷ tỷ, chúng tiền nè!”  

 

Nàng hào hứng kể đủ thứ mua— đổi sang nhà lớn hơn, mua kẹo đường… Cẩn thận đếm , hóa nhiều thứ nàng , là những thứ từng cấm.  

 

Đương nhiên, bây giờ cũng cho mua.  

 

Ta khẽ chạm ngón tay lên trán nàng.  

 

“Mùa đông sắp tới , lớn hơn ít, may một bộ áo ấm mới. Chúng đến đây mùa xuân, chẳng mùa đông ở đây lạnh , còn mua thêm một cái chăn mới.”  

 

“Chỉ riêng chăn mất hai lạng bạc, áo đông chắc cũng tốn ba đến năm trăm văn tiền, tiêu bậy.”  

 

Kiến Vi bĩu môi, đợi đến khi cất hết tiền thì nghiêng chui lòng .  

 

“Lan tỷ tỷ, đến bao giờ chúng mới giàu đây…”  

 

Ta xoa nhẹ đầu nàng.  

 

Rồi sẽ ngày đó!

 

08

 

Từ khi còn xuống sông bắt cá, thêm nhiều thời gian rảnh rỗi.  

 

Đôi khi, mang theo kim chỉ, sang nhờ Vương đại nương hàng xóm chỉ dạy. Bà cũng keo kiệt, kiểu thêu nào thì dạy kiểu thêu đó. Có khi nhà bà mua bánh, cũng bảo mang về cho Kiến Vi.  

 

cũng keo kiệt, khi lên núi hái quả, mua ít đường phèn, cũng san sẻ một ít cho bà.  

 

Cứ thế qua , dần dần cũng quen .  

 

Bỗng một ngày, Vương đại nương hỏi Khai Nguyên Tự . Bà :  

 

“Hai mươi hai tháng Tám là ngày sinh của Nhiên Đăng Bồ Tát, trong chùa sẽ tổ chức hội hương khói. Khai Nguyên Tự ở đây, mỗi khi hội như đều náo nhiệt, xe ngựa qua ngớt.”  

 

“Nhị Nha nhà năm nay cũng mười ba, đến thắp hương cầu cho nó tìm một mối hôn sự .”  

 

Nghe xong, liền liên tục gật đầu đồng ý.  

 

Đưa Kiến Vi đến Giang Đô cũng gần nửa năm, ngoại trừ quanh quẩn gần nhà, nàng từng . Gặp dịp náo nhiệt thế , cũng để nàng dính chút khí vui vẻ.  

 

Còn một chuyện nữa—từ khi chuyện của Tạ gia xảy , từng ai pháp sự siêu độ cho họ. Dù Kiến Vi vẫn còn sống, cũng thể đổi sự thật . Đến chùa bái Phật, dù cũng xem như tròn đạo hiếu của một con.  

 

 

Loading...