Ảnh gì cơ?
Có thể cho ?"
"Hê, con bé vẫn , để cho mà ..."
" cũng cho cô ..."
Mấy dân nhiệt tình thấy thế mà vẫn còn vụ bát quái lớn như , lập tức vây quanh thị liến thoắng chia sẻ.
Biết gì nấy, thiếu một lời.
Dương Chiêu Đệ đột nhiên giữa đám đông ngửa mặt lên trời điên dại.
"Báo ứng mà, báo ứng, ha ha!"
"Hê, Cô Nương trông thấy quen quen nhỉ?
Để xem nào?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Có chạy bới lọn tóc mặt Dương Chiêu Đệ, Dương Chiêu Đệ chạy khỏi đám đông, kéo Dương Mộc Mộc chạy tiếp.
Có bà thím vỗ trán kêu to:
" nhớ , đây chẳng là Dương Chiêu Đệ con gái lão Dương Trung ?
Đứa mà thị kéo thế mà là Dương Mộc Mộc?
Ơ?
Con bé vẫn Nhị Thúc đang nhắm cái mạng nhỏ và tất cả thứ của , vẫn còn cùng Dương Chiêu Đệ thế ."
Có bụng lập tức hướng về phía bọn họ đang chạy mà hét lớn: "Mộc Mộc, Mộc Mộc, đừng ngốc nghếch chơi với chị họ của cháu nữa, cháu vẫn , mới lộ , bố nó hại cháu đấy, bọn họ là một nhà chừng nó cũng đấy, nó đang dòm ngó đồ của cháu định hại cháu đấy!"
Mấy bà thím mà thế, đúng tâm ý của cô .
Dương Mộc Mộc bước chân lảo đảo, kinh hãi: "Hả, chị họ, chuyện ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dien-xuyen-thanh-nu-phu-ac-doc-nhung-nam-70-thi-da-sao/chuong-28.html.]
Chị?
Thật ?"
"Chị sẽ hại em , Mộc Mộc, em tin chị, chị là hạng lòng lang thú như bọn họ, hôm nay em đến cứu chị, chị tuyệt đối sẽ để em thất vọng, chị cũng hận c.h.ế.t bọn họ ."
Dương Mộc Mộc thấy biểu cảm điên cuồng mặt Dương Chiêu Đệ khi cô đầy vẻ hối , liền hiểu là .
Lần chạy đến một nơi hẻo lánh, Dương Chiêu Đệ mới dừng , thị nắm tay Dương Mộc Mộc bắt đầu xin .
"Mộc Mộc, xin em, bố chị đây quả thực là luôn nhắm ngôi nhà của em, còn ý đồ với tiền mà Đại Bá để cho em, cũng cả công việc của em nữa, chị đều cả, nhưng chị ngăn cản , chị cũng dám đến cho em ."
Dương Chiêu Đệ áy náy cúi đầu, dừng một chút tiếp:
"Một là chị dám, hai là bản chị cũng tư tâm, chị thậm chí còn thầm cầu nguyện cho bọn họ thành công, bởi vì như bọn họ tiền dùng thì sẽ nhắm chị nữa, cũng sẽ tùy tiện nhận tiền của một nhà nào đó gả chị , ít nhất cũng thể giúp chị tranh thủ thêm ít thời gian, chị thể tính toán thêm vài phần cho bản ."
Dương Mộc Mộc tức giận hất tay thị , nổi giận : "Chị, các , em ngờ đời những duy nhất còn của em tính toán em như thế!"
"Hừ, chị hổ là con gái nhà bọn họ, bản chị cũng đê tiện như , chỉ nghĩ đến , lạnh lùng thậm chí là dung túng cho tất cả những gì đối xử với em, nực là, chị vẫn đ.á.n.h giá quá cao vị trí của trong lòng bọn họ, đêm qua chị mới hiểu một đạo lý."
Dương Chiêu Đệ tự giễu , hận thù lan tỏa trong lòng.
"Dù thế nào nữa, chị cũng sẽ bọn họ bán , phân biệt tiền , phân biệt lúc nào, càng phân biệt em giá trị , chị chỉ là một công cụ để bọn họ tùy ý sai khiến và vứt bỏ mà thôi."
"Hôm qua bố chị bán chị ngay trong đêm, cuối cùng vẫn là Mộc Mộc em đến cứu chị, chị với em, Mộc Mộc, lẽ chị nên nhắc nhở em sớm hơn một chút, bất kể em tha thứ cho chị , chị sẽ tự chuộc cho bản ."
Dương Chiêu Đệ định nắm tay cô, cô liền hất .
"Chị chuộc thế nào, lời xin của chị em chấp nhận, chị nỗi khổ của chị, chị cho em cũng , thể hiểu, nhưng ít nhất chị cũng nhắc nhở em một câu, dù chỉ là một ám hiệu cũng , uổng công em tin chị bán vội vàng chạy đến đây rình rập cứu chị."
Dương Mộc Mộc thị với ánh mắt đầy thất vọng, mỉa mai một tiếng.
"Vừa chị cũng thấy đấy, cha chị và bọn họ tố cáo, nhiều quan hệ nam nữ bất chính, cha chị là về nữa , nếu thực sự c.h.ế.t , chỉ còn chị thể quản chị, ngày tháng của chị sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều, chị hẳn là vui mừng lắm."