Điên! Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Những Năm 70 Thì Đã Sao? - Chương 191

Cập nhật lúc: 2026-01-06 01:15:16
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Lục Thiên Nghiêu, tóc của chốc đầu ?

 

Hay là mọc nấm ?

 

Nhớ trạm y tế công xã mà xem , lấy ít t.h.u.ố.c về, đừng để lây cho chúng nhé!"

 

"Mặc kệ !

 

Các cái gì mà ?

 

Không cho phép !"

 

Lục Thiên Nghiêu sắc mặt đại biến, hung hăng trừng mắt tất cả bọn họ một cái, tay chân luống cuống cầm lấy khăn che c.h.ặ.t đ.ầ.u, vội vã chạy về phía phòng , đúng chất là chạy trốn trối c.h.ế.t, gặp ai.

 

"Phụt!

 

Lục Thiên Nghiêu thành kẻ chốc đầu , ha ha, cái tóc đó buồn quá mất."

 

Tống Nham thấy Liễu Thanh Vãn tới, nhích gần bên cạnh Liễu Thanh Vãn vui vẻ chia sẻ với cô:

 

"Thanh Vãn, em thấy ?

 

Tóc đỉnh đầu Lục Thiên Nghiêu sắp rụng hết , tuổi còn trẻ mà rụng nhiều tóc như !"

 

"Thấy , đúng là khá buồn ."

 

Liễu Thanh Vãn bịt miệng , đồng thời tiết lộ một chuyện cô .

 

"Mọi , mấy ngày thấy định trêu ghẹo cô nương trong đội, kết quả cô nương đó chê bai, ít tóc là kẻ hói."

 

"Lúc đó đả kích luôn, cho nên mấy ngày gần đây cứ đội mũ rơm suốt đầu, ngay cả khi về tới viện thanh niên tri thức trong nhà đều đội mũ, thấy nhớ tới lời cô nương , buồn c.h.ế.t mất."

 

"Phụt"

 

Lời Liễu Thanh Vãn dứt, tiếng phụt dứt, thành một đoàn.

 

Hà Viện: "Vậy thì tóc rụng thật là đúng lúc!"

 

" là rụng !"

 

Dương Mộc Mộc càng ngừng , cô cũng coi như việc thiện , để hại đời nữ đồng chí trong đội, bây giờ sắp thành kẻ hói , xem hại các cô gái khắp nơi như ở hiện đại nữa.

 

Xem về nhà vặt thêm mấy ngày, để sông Sở biên Hán triệt để trở thành Địa Trung Hải.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dien-xuyen-thanh-nu-phu-ac-doc-nhung-nam-70-thi-da-sao/chuong-191.html.]

 

Dương Mộc Mộc và Cố Hành Chu, tâm chiếu bất tuyên một cái.

 

Lục Thiên Nghiêu thấy tiếng bên ngoài, oán độc trong mắt sắp hóa thành thực thể.

 

Cứ đợi đó cho , nhớ kỹ !

 

Sớm muộn gì cũng trả tất cả những thứ .

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Lục Thiên Nghiêu sờ tóc , bắt đầu khó chịu.

 

Gần đây luôn bận rộn tìm kiếm cái bàn tay vàng mất , kết quả tự thành thế , chuyện bàn tay vàng vẫn kết quả.

 

Haiz, cái gian quả trứng tìm thấy , thôi , tìm nữa, tóc đều vì lo âu mà rụng hết , thể rụng thêm nữa, nuôi tóc, nuôi tóc mọc mới thể khiến gặp yêu, thu hút cô nương thích .

 

Gần đây vẫn nên tiếp tục học bơi để vớt thứ bên lên .

 

Lục Thiên Nghiêu thở dài, chấn chỉnh tinh thần, đặt hết tâm trí đó, múc nước học nín thở.

 

Phía bên , Dương Mộc Mộc và Cố Hành Chu, khi về phòng tụm một chỗ bắt đầu một đợt vặt lông cừu mới, , vặt tóc Lục Thiên Nghiêu.

 

Dương Mộc Mộc nắm đ.ấ.m cổ vũ: "Nếu Lục Thiên Nghiêu thích trêu ghẹo lung tung các cô nương, thì chúng việc , vặt tóc nhiều thêm chút, để trở thành Địa Trung Hải."

 

Cố Hành Chu, gật đầu, gặp chỗ hiểu hỏi: "Mộc Mộc, Địa Trung Hải là cái gì?"

 

Dương Mộc Mộc dùng tay bộ: "Địa Trung Hải chính là hai bên đầu tóc mà ở giữa tóc, lõm xuống rõ rệt như biển lớn ."

 

Cố Hành Chu, bừng tỉnh đại ngộ: "Vậy thì cứ vặt thành Địa Trung Hải , thành Địa Trung Hải xong để nuôi một chút, nuôi hòm hòm chúng vặt, Sinh Sinh Bất Tức, mãi mãi cái để vặt, nào, Mộc Mộc, chúng bắt đầu."

 

"Ha ha, , vẫn là tính toán, cứ thế ."

 

Dương Mộc Mộc đều thể tưởng tượng hình ảnh Lục Thiên Nghiêu định kỳ trở thành Địa Trung Hải, nhất định buồn .

 

Tưởng tượng một chút, Lục Thiên Nghiêu tóc mọc dài định bắt chuyện với nữ đồng chí, kết quả biến thành Địa Trung Hải chê bai, cứ lặp lặp như , bắt chuyện sẽ trở thành bóng ma tâm lý của , bao giờ dám bắt chuyện nữa.

 

Có thể giúp một nhóm các cô gái tránh khỏi việc gã tồi lừa tài lừa sắc, kết quả đó thật sảng khoái.

 

Vặt, sức mà vặt.

 

Lại một tuần trôi qua, Lục Thiên Nghiêu thành một cái Địa Trung Hải.

 

 

 

 

Loading...