Điên Rồi, Điên Cả Rồi, Điên Thật Rồi - Chương 623: Nắm đấm của cô tóe lửa sấm chớp
Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:03:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người vẫn luôn nhung nhớ cuối cùng cũng xuất hiện mắt, Tạ Di thể kìm chế nữa lớn tiếng gọi tên .
"Lão Thẩm ——!"
Dù bề ngoài giả vờ thế nào nữa, cô cũng thể phủ nhận.
Cô từng sợ hãi.
Sợ hãi thể về, thể gặp đám nữa.
Lão Thẩm, Liễu Ốc Tinh, cô Lại, Tiểu Du, Điêu Mậu, cho đến từng trong tổ chương trình Luyến Sát...
Bước chân của cô bao giờ kiên định như thế , nụ mặt cũng dần rạng rỡ, cô chạy nhanh đến bóng đó, gấp gáp gọi .
"Lão Thẩm, em..."
Lời đến bên miệng bỗng dừng , đồng t.ử Tạ Di sững sờ, rõ ánh mắt của Thẩm Mặc Khanh.
Đó là một ánh mắt bi thương, tràn ngập sự thê lương khó tả.
Tầm mắt cứ thế xuyên qua cô về bầu trời đêm, nhớ nhung, chờ đợi đằng đẵng.
Tạ Di mấp máy môi, "Anh... thấy em ?"
Lời còn dứt, gian đột nhiên bắt đầu vặn vẹo, ánh sáng mạnh do cảnh tượng đổi tạo khiến cô vô thức nhắm mắt che chắn.
Đợi khi mở mắt nữa, hình ảnh mắt khác biệt.
Là vườn của biệt thự Luyến Sát, chiếc ghế xích đu thể hai , cô thường xuyên cùng Thẩm Mặc Khanh ở đó ngắm khi kết thúc livestream.
lúc đây, chỉ một Thẩm Mặc Khanh ở đó, yên lặng, đang nghĩ gì.
"..."
Tạ Di bên cạnh hồi lâu, chậm rãi tới, xuống bên cạnh .
"Hóa thấy em a."
"Tạ Di..."
Người đàn ông bên cạnh bỗng lên tiếng, Tạ Di vội vàng đầu sang.
Chỉ thấy rũ mắt, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve con b.úp bê thạch cao xí từng cô vẽ bậy trong tay.
Giọng khàn, nhưng trong giọng sự dịu dàng quen thuộc với cô, và sự kiên định khiến an tâm.
Hắn .
" sẽ đợi em."
"Bao lâu cũng đợi."
Tim Tạ Di bỗng nhiên run lên, vô cớ nhớ câu từng đùa.
'Em mà, giỏi nhất là chờ đợi.'
Cô kìm mím môi cong lên một độ cong nhàn nhạt, ngước mắt kiên định , cho dù thấy .
"Xin nhé Lão Thẩm, bắt đợi em ."
" ..."
Tạ Di cúi gần , nghiêng đầu, nhẹ nhàng hôn lên khóe môi .
"... Sẽ để đợi quá lâu ."
Cùng với một dòng điện định, cơ thể bán trong suốt của cô biến mất trong thế giới game.
Thẩm Mặc Khanh bỗng nhiên ngước mắt, đầu ngón tay khẽ run, vô thức đầu vị trí bên cạnh.
Vẫn trống , ai đến.
mà...
"Tạ Di."
"Là em, đúng ?"
...
Tạ Di mở choàng mắt, dậy từ giường.
Lần , vì thời gian ngất xỉu quá ngắn, cô chỉ đưa đến phòng y tế của trường, thậm chí Mộ Dịch Hòa ở giường bên cạnh còn tỉnh .
Phản ứng đầu tiên của cô là xắn tay áo kiểm tra vòng tay game tay, khỏi nghi hoặc.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Sao đó cô thử mở máy đều phản ứng, nãy đột nhiên thể game ?
Nhớ hình phạt điện giật khi đ.á.n.h Mộ Dịch Hòa, Tạ Di bừng tỉnh đại ngộ, vội vàng xuống giường tìm bác sĩ trường mượn sạc pin, lúc ngang qua Mộ Dịch Hòa thuận tay tát hai cái.
Mượn sạc pin, cắm , sạc điện.
Tạ Di xổm bên cạnh ổ cắm sạc nghiêm túc đợi mười phút, lúc mới mang tâm trạng thấp thỏm ấn nút nguồn nữa.
Vẫn phản ứng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dien-roi-dien-ca-roi-dien-that-roi/chuong-623-nam-dam-cua-co-toe-lua-sam-chop.html.]
Tạ Di tin cái tà , mượn cớ dùng b.út vẽ lên mặt Mộ Dịch Hòa, sạc thêm nửa tiếng nữa.
Lần thế nào cũng điện , nhưng ấn nút nguồn vẫn phản ứng.
Sau khi lặp lặp vài như , Tạ Di rút một kết luận.
Việc cô đột nhiên game, thể liên quan đến hình phạt điện giật .
Mặc dù tại như , nhưng dường như chỉ dòng điện đó mới thể kích hoạt và mở game.
Nói cách khác...
Tạ Di từ từ ngẩng đầu lên, Mộ Dịch Hòa tỉnh cơn hôn mê, mặt vẫn còn ngơ ngác, nở nụ tà ác.
Cô chỉ cần đ.á.n.h Mộ Dịch Hòa một , là thể game gặp Lão Thẩm một .
"Cô... cô gì..."
Mộ Dịch Hòa vô thức nuốt nước bọt, ánh mắt sợ hãi thấy rõ, " cảnh cáo cô đừng bừa đấy, sẽ báo cảnh sát, thực sự sẽ báo... Bác sĩ cứu mạng a!!!"
Tạ Di cầm ghế đẩu đuổi theo Mộ Dịch Hòa ba tầng lầu, ép Mộ Dịch Hòa trốn trong nhà vệ sinh nam dám .
Còn về lời báo cảnh sát của Mộ Dịch Hòa, một là dám báo thật, dù cô cũng là vì cứu mới 'kích động', hai là báo cũng vô dụng, dù cô 'kích động' mà.
Cô đều bệnh tâm thần , đ.á.n.h hai đ.ấ.m phạm pháp chứ?
...
Mộ Dịch Hòa hành hạ đến mức kiệt quệ, dứt khoát xin nghỉ một tuần đến trường.
Như , cốt truyện vốn dĩ nên diễn trong trường của tự nhiên thất bại, 'nữ chính mới' vốn nên gặp gỡ thời điểm cũng gặp .
Biến động lớn nhất của cả cuốn sách xuất hiện.
Nếu sự phá hoại đó của Tạ Di chỉ tính là tiểu đả tiểu nháo (chuyện nhỏ), thì sự trốn tránh xuất phát từ bản ý của Mộ Dịch Hòa, mang đòn chí mạng cho cốt truyện.
Thế là cốt truyện bắt đầu cưỡng chế sửa chữa, lấy việc nhà trường gây sức ép, khiến Mộ Dịch Hòa bắt buộc trường học.
"Cũng đúng, dù thế nào cũng thể trốn mãi , vẫn sống mà..."
Mộ Dịch Hòa nhận thông báo của nhà trường tự an ủi đẩy cửa nhà, "Không , đừng tự dọa mìn..."
"Hello."
Một khuôn mặt to đùng đập mắt Mộ Dịch Hòa.
Tạ Di nhe răng , giơ cục gạch trong tay lên.
"Đợi lâu lắm đấy."
Mộ Dịch Hòa: "!!!"
Hay là đừng sống nữa nhỉ!!!
Ngay khoảnh khắc Mộ Dịch Hòa kinh hoàng luống cuống tay chân chạy nhà, Tạ Di cầm gạch đuổi theo.
Một luồng điện mạnh mẽ trong nháy mắt chạy qua tứ chi bách hài của Tạ Di.
Tạ Di chấn động, lông mày nhíu c.h.ặ.t dữ dội, c.ắ.n c.h.ặ.t răng, lao lên bốp một cái quật ngã Mộ Dịch Hòa.
"Á!"
Mộ Dịch Hòa ngã xuống đất kêu t.h.ả.m thiết, dòng điện nữa chạy lên cơ thể Tạ Di, dòng điện mạnh đến mức ngón tay cô vô thức cứng đờ, cầm gạch rơi xuống đất.
cô vẫn c.ắ.n c.h.ặ.t răng nhịn xuống, giơ nắm đ.ấ.m lên nện xuống.
"Á!"
Điện đến, cô đ.á.n.h.
"Á!"
Một đ.ấ.m, hai đ.ấ.m, Mộ Dịch Hòa kêu t.h.ả.m thiết ngừng, hình phạt điện giật cũng từng dừng .
Khóe miệng Tạ Di dần nhếch lên một độ cong.
Cô sớm phát hiện quy luật của điện giật .
Ngoài việc gây đau đớn , sẽ gây bất kỳ tổn thương và ảnh hưởng nào cho cơ thể.
Nói cách khác, chỉ cần nhịn đau, hình phạt do điện giật mang là thể bỏ qua tính.
"Giật ! Tiếp tục giật !"
"Lần giật tần suất cao thế , cuống chứ gì?"
Tạ Di vung nắm đ.ấ.m, càn rỡ.
"Mộ Dịch Hòa, bọn họ đối xử với cũng phết đấy nhỉ."
"Biết đ.á.n.h , đặc biệt tiếp điện cho ."
"Cái ý gì a."
"Để nắm đ.ấ.m của tóe lửa sấm chớp ?"