Điên Rồi, Điên Cả Rồi, Điên Thật Rồi - Chương 493: Đứa nhỏ một cái tát, đứa lớn càng phải hai cái tát
Cập nhật lúc: 2026-02-12 07:24:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lần đầu tiên gặp Tạ Chính Đức, Tạ Di đối với gia đình họ Tạ quá nhiều cảm xúc chân thực.
Chỉ sự ác độc của Lê Mỹ Diễm và Tạ Liên từ trong tiểu thuyết, bèn dạy dỗ họ một trận.
Cho đến khi xuyên về 8 năm , bệ cửa sổ thấy bóng dáng co ro lóc trong phòng, cô đột nhiên hiểu .
Những ký ức đau khổ chỉ hiện lên mặt chữ trong sách, tồn tại chân thực trong thế giới của nguyên chủ.
Đoạn trải nghiệm đó chỉ lướt qua vài nét b.út, đối với nguyên chủ mà , là năm năm đau khổ và dày vò.
Cho nên cô liên lạc với Lão Bạch trong chương trình, bởi vì trở về cô thành việc .
Vạch trần lớp ngụy trang của Lê Mỹ Diễm và Tạ Liên, để mặt tối của họ chỗ che giấu.
đồng thời.
Cô sẽ nguyên chủ tha thứ cho Tạ Chính Đức.
Cho dù Tạ Chính Đức yêu nguyên chủ, hối hận tột cùng.
Tổn thương gây và lời xin thành lời, thì nên mang theo sự hối hận sống cả đời.
...
Dường như thể đối mặt với ánh mắt như nhưng lạnh lùng pha lẫn chút cảm xúc nào của Tạ Di, khi bữa trưa kết thúc, Tạ Chính Đức liền vội vã đến sân bay.
Phía giao diện trò chuyện liên tục hiển thị [Đối phương đang nhập...], cuối cùng chỉ gửi đến một câu.
[Tạ Chính Đức]: Chăm sóc bản cho .
Tạ Di cũng trả lời ngay lập tức.
[Cút rau ngò]: Hỏi han ân cần chi bằng chuyển khoản một cục tiền to
Phía hiển thị [Đối phương đang nhập...] một lúc lâu.
Cuối cùng vẫn gửi gì cả, chỉ chuyển đến một khoản tiền khổng lồ.
Tạ Di vui vẻ nhận lấy, thoát khỏi giao diện trò chuyện.
Thế mới đúng chứ.
Cái gọi là tình cha con thắm thiết cần, tha thứ cũng cô quyết định .
Chuyển khoản là .
Chỉ giới hạn chuyển khoản.
...
Về đến nhà, Tạ Di bật chế độ ông cụ tuần tra.
Chắp tay lưng nghênh ngang dạo khắp các phòng trong nhà, Lê Mỹ Diễm và Tạ Liên ánh mắt oán hận cách đó xa lườm nguýt cô.
Lão Bạch theo bên cạnh Tạ Di thì thầm tai cô vài câu.
Tạ Di phắt đầu , ánh mắt sắc bén lập tức khóa c.h.ặ.t hai trong góc tường.
Hai trong góc tường lập tức kinh hoàng, xoay định chạy, thấy tiếng bước chân nhanh đến mức quỷ súc vang lên phía .
Chưa kịp đầu, cái tát sáng loáng ập đến.
'Bốp!'
Tạ Liên một cái tát ong ong cả đầu.
"Đứa nhỏ một cái tát!"
'Bốp bốp!'
Lê Mỹ Diễm bán con cầu sống như đây nhưng kịp mở miệng, tát bay ngoài.
"Đứa lớn càng hai cái tát!"
Lê Mỹ Diễm và Tạ Liên đuổi xuống tầng một việc nhà.
Dường như để Tạ Di hả giận, Tạ Chính Đức tước bỏ quyền lên tiếng của Lê Mỹ Diễm và Tạ Liên trong nhà, đồng thời đóng băng thẻ ngân hàng của họ.
Bây giờ chỉ thể ăn uống sinh hoạt bình thường trong nhà, những khoản chi tiêu thêm, thì thông qua Lão Bạch xin phép Tạ Chính Đức.
ai cũng , Lão Bạch bây giờ là của Tạ Di.
Cho nên họ thực sự cần nịnh nọt và cầu xin là Tạ Di.
Đây là một cách Tạ Chính Đức bù đắp cho Tạ Di, Tạ Di cho rằng thừa thãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dien-roi-dien-ca-roi-dien-that-roi/chuong-493-dua-nho-mot-cai-tat-dua-lon-cang-phai-hai-cai-tat.html.]
Thâm tình muộn màng còn rẻ mạt hơn cỏ rác, cần cách , cô vẫn thể trị Lê Mỹ Diễm và Tạ Liên.
"Được , cứ thế ."
Sau khi tuần tra cả nhà một vòng, Tạ Di đưa cuốn sổ vẽ vời như bùa chú cho Lão Bạch.
"Tu sửa căn phòng ở từ nhỏ theo yêu cầu , tu sửa phòng của Tạ Liên và Lê Mỹ Diễm theo yêu cầu ở trang thứ hai."
"Tạ Chính Đức chẳng trong nhà tùy , thì sương sương ."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Căn phòng nguyên chủ từng ở, đầu tiên cô đến cái nhà thấy, là bộ dạng đổi.
Trước đó cô diện mạo ban đầu của căn phòng đó, nhưng cô thấy.
Đó là một căn phòng ấm áp, đáng yêu, trang trí trong tình yêu thương.
Cũng từng là một trời nhỏ của nguyên chủ.
Tuy nguyên chủ hiện tại đang ở , nhưng nơi , chung quy là ngôi nhà cô từng ở.
...
Ngày nghỉ hiếm khi thảnh thơi, Lê Mỹ Diễm và Tạ Liên ân cần đề nghị khu biệt thự một cảnh quan mùa thu , thể dã ngoại mùa thu thư giãn.
Họ bày tỏ đích lên kế hoạch cho chuyến dã ngoại mùa thu cho Tạ Di, để Tạ Di một trải nghiệm mùa thu viên mãn nhất.
Với suy nghĩ rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, Tạ Di đồng ý.
Nơi biệt thự nhà họ Tạ tọa lạc là một khu cảnh quan nổi tiếng, nơi đây bốn mùa đều phong cảnh tuyệt , non xanh nước biếc, khí trong lành.
Sống ở đây như sống giữa một nửa thiên nhiên, mệnh danh là quán bar oxy tự nhiên.
Cũng chính vì , nhiều doanh nhân thành đạt chọn định cư ở đây.
Thánh địa dã ngoại mùa thu mà Lê Mỹ Diễm và Tạ Liên chuẩn chính là một khu vườn mùa thu trong khu biệt thự.
Lá phong vàng óng rơi xào xạc từ cây xuống, lá phong phủ đầy mặt đất như tấm t.h.ả.m vàng tự nhiên.
Ánh nắng xuyên qua kẽ lá chiếu xuống, tạo thành những cột sáng vàng rực rỡ.
"Nơi chính là địa điểm ngắm mùa thu tuyệt nhất mà tiểu nhân chọn cho ngài, ngài thấy thế nào..."
Lê Mỹ Diễm mặc đồ quản gia đeo găng tay trắng, cung kính động tác mời với Tạ Di, mặt đầy nụ .
Phía là bàn ghế bày sẵn và lều bạt tăng bạt dựng xong, bàn bày đầy nóng và hoa quả khô, thoải mái và dễ chịu.
Thấy Tạ Di đến ghế, Tạ Liên vội vàng trượt quỳ tới giúp cô kéo ghế, đợi cô xuống vội vàng đắp chăn lên chân cô, tiếp đó pha rót , tách vỏ hạt dẻ bỏ bát cô, liền mạch lưu loát.
Chu đáo đến mức quản gia chuyên nghiệp như Lão Bạch cũng việc gì , chỉ thể mỉm an ủi bên cạnh.
"Cô là phụ nữ đầu tiên phu nhân và thiếu gia dẫn dã ngoại mùa thu."
Lê Mỹ Diễm và Tạ Liên xong một loạt quy trình, ánh mắt đầy mong đợi mặt Tạ Di đợi cô cho phép họ xuống.
Tạ Di uống ngụm , nhai hạt dẻ, hào phóng phất tay.
"Quỳ xuống ."
"Ấy thôi... a chứ..."
Hai suýt chút nữa thì thuận thế quỳ xuống.
Lão Bạch bên cạnh Tạ Di diễn một màn kẻ hầu hạ đắc chí: "Tiểu thư bảo các quỳ xuống."
Lê Mỹ Diễm và Tạ Liên hung hăng trừng mắt tên 'phản bội' một cái.
May mà cuối cùng Tạ Di cũng bắt họ quỳ thật, nhưng cũng cho họ .
Hai cứ thế phạt bên cạnh một cách "ngon lành", Tạ Di và Lão Bạch đó ăn hoa quả khô, xem phim ngoài trời ha hả.
Ồ, màn chiếu phim ngoài trời cũng là họ dựng lên.
Đứng hồi lâu, đau lưng mỏi chân , thấy Tạ Di vẫn chút phản ứng nào, họ cuối cùng cũng nhịn nữa.
"Cái đó... Tiểu Di , thể giúp hai câu với cha con, bảo ông khôi phục thẻ ngân hàng cho chúng ..."
Lê Mỹ Diễm lành sán gần: "Ngàn sai vạn sai dì cũng chỉ món ăn chế biến sẵn thôi mà, giống Liên Liên, nó mới là việc của con . Thế , con khôi phục thẻ của dì, của nó thì kệ ."
Tạ Liên: "..."
Mẹ nhà ai mà đ.â.m lưng thế ...
"Tạ... chị, thực em ý hại chị, em chỉ là thâm nhập nhóm antifan của chị để ngóng tình báo, sẵn sàng tóm gọn bọn họ bất cứ lúc nào. em mới là thất đức thật sự, bà chỉ món ăn chế biến sẵn, hết hạn bà cũng vứt, bảo là chuyên để dành cho chị ăn."