Điên Rồi, Điên Cả Rồi, Điên Thật Rồi - Chương 452: Cậu em định tấn công không phân biệt địch ta à
Cập nhật lúc: 2026-02-11 16:05:59
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
" ngửi thấy mùi nguy hiểm."
Tạ Di cưỡi ngựa dạo, nheo mắt đề phòng liếc Úc Kim Triệt.
Chỉ thấy Úc Kim Triệt đột nhiên động tác lấy đà lao về phía cô, trong lòng Tạ Di lập tức vang lên hồi chuông cảnh báo.
"Lão Thẩm, chạy!"
Cậu em sắp giở trò .
Bên Hứa Sương Nhung dường như cũng chú ý đến động tác nhỏ của Úc Kim Triệt, lập tức bám theo, thu hẹp cách với Tạ Di.
Thẩm Mặc Khanh tuy hiểu nhưng vẫn phối hợp, cưỡi ngựa lon ton theo Tạ Di, hứng thú .
"Là hóng gió ?"
Tạ Di chỉ .
Hóng gió thì , cô chỉ nếu thì sẽ phát điên.
Trong nguyên tác chỉ Úc Kim Triệt dùng kế kinh động ngựa của Hứa Sương Nhung, nhưng rõ thao tác cụ thể thế nào.
Trong trường hợp rõ điều , chỉ thể chạy!
【Tuy tình hình thế nào, nhưng đột nhiên thấy hừng hực khí thế nha】
【Cuối cùng cũng bắt đầu phi ngựa , dám tưởng tượng sẽ ngầu thế nào】
【Lão Tạ dũng cảm bay, em Tạ Di mãi theo !】
Khoảnh khắc Tạ Di tăng tốc, Úc Kim Triệt cũng tăng tốc đuổi theo.
Hứa Sương Nhung nhanh ch.óng áp sát, dán mắt động tác của Tạ Di và Úc Kim Triệt.
Mục đích của cô đơn giản.
Trong nguyên tác mục tiêu Úc Kim Triệt tay là cô , thì bây giờ sẽ biến thành Tạ Di.
Úc Kim Triệt sẽ kinh động ngựa của Tạ Di để tạo hỗn loạn, đó hùng cứu mỹ nhân cứu Tạ Di.
Việc cô cần là nhân lúc hỗn loạn ngăn cản hành vi hùng cứu mỹ nhân của Úc Kim Triệt, để Tạ Di ngã ngựa một cú thật đau.
Chỉ cần Tạ Di thương, Tiêu Cảnh Tích sẽ cớ để quan tâm Tạ Di, mà lúc đó bên cạnh Tạ Di nhất định sẽ Thẩm Mặc Khanh.
Đến lúc đó, chuyện sẽ thuận lý thành chương.
Vậy thì Úc Kim Triệt sẽ tay khi nào, và tay bằng cách nào đây?
Hứa Sương Nhung bất động thanh sắc quan sát, dần dần đến gần, gần hơn nữa.
Úc Kim Triệt với tư cách là phản diện trong nguyên tác quả nhiên thất vọng.
Khi tất cả đều nhất cử nhất động của thu hút, luôn sẵn sàng phòng , thì hành động.
Một hành động ai ngờ tới.
'Bùm!!!'
Chỉ thấy một nơi nào đó trong trường đua ngựa đột nhiên phát tiếng nổ vang trời, gần như rung chuyển cả bầu trời.
Tiếng nổ bất thình lình khiến tất cả đều giật , huống chi là loài ngựa vốn dễ kinh hãi.
Thế là, tất cả ngựa đều kinh động.
"Vãi chưởng!!!"
Khoảnh khắc ngựa tăng tốc chạy điên cuồng, Tạ Di đang nắm c.h.ặ.t dây cương kéo mạnh một cái, bắt đầu buộc phi ngựa.
Không chứ em.
Cô nghĩ đến việc Úc Kim Triệt sẽ tay với cô, cũng nghĩ đến việc Úc Kim Triệt sẽ tay với Thẩm Mặc Khanh.
cô vạn ngờ tới.
Cậu em tay với tất cả cùng một lúc thế !!!
【Vãi chưởng vãi chưởng vãi chưởng, tình hình gì thế tình hình gì thế 】
【Hả? Đây là hiệu ứng chương trình là gì, ngựa kinh nguy hiểm lắm đấy】
【Vừa nãy là tiếng gì thế, nổ ở , trường đua ngựa tiếng động 】
【Aaaaa nguy hiểm quá!!】
【Cứu mạng! Ngựa bắt đầu chạy loạn !】
"Á!!!!" Đạo diễn Ngưu cùng thể nhân viên phát tiếng hét ch.ói tai, cảm giác sụp đổ xuyên qua màn hình.
Giây tiếp theo, tất cả nhân viên chạy tán loạn trong trường đua.
"Cứu ! Mau cứu !!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dien-roi-dien-ca-roi-dien-that-roi/chuong-452-cau-em-dinh-tan-cong-khong-phan-biet-dich-ta-a.html.]
"Các vị thầy cô khách mời nhất định nắm c.h.ặ.t dây cương a!!!"
"Tổ bảo an , tổ bảo an mau tới!!!"
Trong trường đua ngựa hỗn loạn một đoàn, tiếng la hét t.h.ả.m thiết bắt đầu truyền đến từ bốn phương tám hướng.
Khâu Thừa Diệp hất văng tạo thành tàn ảnh: "Cứu... cứu mạng!! Mau ai đến đây ! Con ngựa ngu ngốc rốt cuộc chạy !!"
Lại Băng Tuyền ôm c.h.ặ.t lấy ngựa: "Đây là trò đùa dai gì của tổ chương trình ?! Là điên các điên !!"
Liễu Ốc Tinh mấy suýt hất xuống ngựa, tay nắm dây cương đỏ ửng: "Cưỡi ngựa thú vị, nhưng chắc sẽ thử nữa..."
Tiêu Cảnh Tích là t.h.ả.m nhất, vì từ đầu đến cuối lơ đãng, căn bản nắm c.h.ặ.t dây cương, nên ngay lập tức hất xuống ngựa.
May mà ngã đống cỏ khô bên cạnh, nhưng vẫn trợn ngược mắt ngất xỉu.
Hứa Sương Nhung nắm c.h.ặ.t dây cương, nghiến răng Úc Kim Triệt cũng ngựa lôi chạy loạn phía .
Cậu điên ?
Tấn công phân biệt địch , thế mà ngay cả bản cũng tha.
Trong nguyên tác đoạn .
Tạ Di an ủi cảm xúc của con ngựa , tranh thủ đầu Thẩm Mặc Khanh: "Lão Thẩm! Anh nắm c.h.ặ.t dây cương..."
Lời im bặt.
Bởi vì ngựa của Thẩm Mặc Khanh thế mà dần bình tĩnh , từ trạng thái điên cuồng lúc đầu đến bây giờ chậm rãi vòng quanh trường đua.
Anh thế mà an ủi ngựa xong ?!
"Thầy Tạ."
Thẩm Mặc Khanh an ủi ngựa thành công cưỡi ngựa đuổi theo cô, giọng đầy sức mạnh an tâm theo gió lọt tai cô.
"Giữ thăng bằng cơ thể, nắm c.h.ặ.t dây cương."
"Dùng giọng dịu dàng an ủi giao lưu với nó, hướng dẫn nó vòng tròn nhỏ, xoa dịu cảm xúc căng thẳng của nó."
Nghe thấy lời Thẩm Mặc Khanh, Tạ Di lập tức theo, cúi gần con ngựa, dùng giọng dịu dàng an ủi,
Hát một bài hát ru.
【Thế đúng ?】
【Thầy Tạ, là an ủi ngựa, dọa ngựa a!】
【Ngựa xong thực sự sẽ tưởng là Hắc Bạch Vô Thường đến đòi mạng ?】
【Lão Tạ cũng kẹp giọng 】
【A! Có hiệu quả!】
Tuy ngũ âm đầy đủ, nhưng cái giọng kẹp đủ ôn hòa, con ngựa quả nhiên dần bình tĩnh , sự hướng dẫn của Tạ Di bắt đầu vòng tròn nhỏ.
Tốc độ cuối cùng cũng giảm xuống.
Cùng lúc đó, nhân viên trường đua ngựa cũng đang chỉ huy xung quanh.
"Các thầy cô, bình tĩnh, tuyệt đối đừng kéo dây cương quá mạnh, đảm bảo nắm c.h.ặ.t buông tay là ."
"Sau đó nhẹ nhàng an ủi ngựa một chút, cố gắng để nó bình tĩnh ..."
"Còn nhớ kỹ thuật học , điều khiển ngựa vòng tròn nhỏ."
"Nhất định giữ bình tĩnh, nếu hoảng loạn ngựa sẽ càng hoảng loạn hơn."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
...
Dưới sự nỗ lực chung của nhân viên trường đua và nhân viên tổ chương trình, sự cố cuối cùng cũng hữu kinh vô hiểm mà qua.
Và tiếng nổ lớn nãy cũng tìm nguyên nhân, là âm thanh phát từ loa.
Loa kết nối bluetooth, ai là ai chơi khăm phát đoạn âm thanh .
mắt, rõ ràng sự an của khách mời quan trọng hơn.
Trong phòng y tế, Tiêu Cảnh Tích thẳng đuỗn giường bệnh truyền dịch, những khác cũng đang xử lý một vết trầy xước nhỏ.
Do quá căng thẳng nắm c.h.ặ.t dây cương, lòng bàn tay của nhiều đều trầy xước.
Vết thương của Tạ Di tính là nhẹ, chỉ một chút xíu.
Cô tự lấy tăm bông chấm cồn i-ốt bôi lên, tự quấn băng gạc, quá trình chút lơ đãng, sự chú ý ở vết thương, mà là nhớ chuyện .
Sao Thẩm Mặc Khanh cách an ủi ngựa kinh hãi?
Mặc dù tên nhóc nhiều thứ, thường xuyên mang đến cho họ những bất ngờ tưởng, nhưng ngờ, ngay cả cái cũng hiểu.
Thật sự chỉ là trùng hợp ?