Điên Rồi, Điên Cả Rồi, Điên Thật Rồi - Chương 193: Giấc mơ kết thúc, phải đối mặt với hiện thực rồi

Cập nhật lúc: 2026-02-09 15:14:07
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Liễu Ốc Tinh và Lại Băng Tuyền đều là đầu tiên ăn tôm hùm đất ở quán vỉa hè.

 

Bàn ghế ở đây bày tùy tiện bên đường, ăn gì thì hét to với ông chủ, ông chủ xào xong sẽ bưng .

 

Khách khứa uống rượu trò chuyện sảng khoái, bếp lò của ông chủ bốc khói nghi ngút thở cuộc sống.

 

Vài ly rượu bụng, Liễu Ốc Tinh thần sắc mơ màng cảnh tượng mắt.

 

Thật khó tưởng tượng đây là chuyện cô đang trải qua.

 

Ít nhất đối với cô của , là chuyện xa vời thể với tới.

 

"Khà! Sướng!"

 

Lại cạn thêm một ly, mặt Lại Băng Tuyền đỏ bừng, rõ ràng là say , "Tạ Di, con cô thực sự khá thú vị đấy."

 

"Trước đây gặp nhiều , khi đưa tiền bảo họ việc, đều sẽ lộ vẻ nhẫn nhục chịu đựng, như thể đang dùng tiền sỉ nhục họ ."

 

" khi bảo họ thì thôi, thiếu gì , thì họ vẫn sẽ chọn nhận tiền."

 

" hiểu nổi, họ rõ ràng là tiền, cứ giả vờ coi tiền như rác rưởi, rốt cuộc là để gì chứ?"

 

"Yêu tiền là chuyện gì đáng hổ lắm ? Ai mà chẳng yêu tiền?"

 

"Cho nên , Tạ Di, cô là đầu tiên gặp nhận tiền của mà còn cảm kích như thế."

 

"Cô giống bọn họ."

 

Lại Băng Tuyền khi uống rượu bắt đầu thật lòng, vỗ mạnh vai Tạ Di, vỗ liền mấy cái mới thốt một câu nghẹn lâu.

 

"Cảm ơn cô nhé."

 

Tạ Di Lại Băng Tuyền với vẻ mặt kinh hãi.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Đây chẳng lẽ chính là thần tài ?

 

Trong vòng đầy nửa tháng cho cô kiếm hai mươi vạn , còn cảm ơn cô?

 

Nếu lúc làn đạn phòng livestream, chắc chắn sẽ nhảy một câu: [Hây, cô còn cảm ơn chúng đấy chứ.]

 

Về việc , Tạ Di chỉ Lại Băng Tuyền với vẻ đồng cảm sâu sắc.

 

"Mấy đứa yêu ma quỷ quái cô gặp đây mới là ít."

 

"Tin , phần lớn sẽ phản ứng giống thôi."

 

Đùa , ai gặp thần tài mà chẳng cung phụng lên chứ?

 

Lại Băng Tuyền mơ màng Tạ Di, gật đầu cái hiểu cái , sang Liễu Ốc Tinh.

 

"Còn cô nữa, Liễu Ốc Tinh. Thực luôn cảm thấy cô là một nhàm chán, trong chương trình cũng chẳng cảm giác tồn tại gì, hơn nữa còn là một kẻ nhát gan."

 

Liễu Ốc Tinh gượng gạo nhếch khóe miệng: "Cô Lại... cô chuyện thẳng thắn thật đấy."

 

Ý ngầm: Chẳng giữ chút mặt mũi nào cho cô cả.

 

"Cô đừng quản!"

 

Lại Băng Tuyền xua tay lung tung, "Hôm đó núi, thấy tên dẫn chương trình đó những lời đó với cô, tức nổ phổi, kết quả cô chẳng phản ứng gì. Lúc đó nghĩ, , , hết t.h.u.ố.c chữa ."

 

"Mãi đến hôm cô từ chối Khâu Thừa Diệp, mới chút đổi cách về cô. Đột nhiên phát hiện hình như cô cũng chút suy nghĩ của riêng ."

 

"Sau đó là hôm nay, đổi cách về cô ."

 

"Không ngờ cô chơi cũng điên phết, khác với cô mà đây."

 

"Nhìn thấy cô hôm nay, trong lòng đột nhiên nảy một ý nghĩ."

 

"Ê? Con rối gỗ c.h.ế.t tiệt mà tự cử động ."

 

"Hahahahahaha..."

 

Nói đến đoạn , Lại Băng Tuyền mê man, cầm ly rượu lắc lư cái đầu, lẽ chính cô nàng cũng đang gì.

 

Liễu Ốc Tinh rơi trầm mặc, thần sắc chút ngẩn ngơ.

 

Hóa ...

 

Trong mắt ngoài cô là một con rối gỗ c.h.ế.t tiệt.

 

Cũng là một sự so sánh khá xác đáng.

 

nâng ly rượu lên định uống, Tạ Di đưa tay ấn xuống.

 

"Giấc mơ kết thúc , trở về hiện thực thôi."

 

Ngước mắt lên, cô bắt gặp đôi mắt hiếm khi nghiêm túc của Tạ Di.

 

Lại Băng Tuyền gục xuống bàn bất tỉnh nhân sự, lúc bàn rượu chỉ và Tạ Di .

 

Bầu khí bỗng nhiên trở nên nặng nề.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dien-roi-dien-ca-roi-dien-that-roi/chuong-193-giac-mo-ket-thuc-phai-doi-mat-voi-hien-thuc-roi.html.]

"Thực hôm nay đưa cô ngoài, thuyết phục cô điều gì, bắt cô đưa quyết định gì."

 

"Chỉ là đột nhiên nghĩ đến, nếu cả đời thể trải nghiệm mùi vị tự do một , thì thật sự quá tồi tệ."

 

"Cho nên tìm cô."

 

"Muốn cô trải nghiệm thời gian như thế , dù chỉ một ngày."

 

"Tiếp theo đưa quyết định là chính cô, bất kể cô chọn con đường nào, đều tôn trọng sự lựa chọn của cô."

 

Tạ Di bình tĩnh Liễu Ốc Tinh xong những lời .

 

bao giờ nghĩ đến việc cưỡng ép đổi vận mệnh của một .

 

thực sự đưa lựa chọn, vẫn là chính bản đó.

 

Đối mặt với những lời của Tạ Di, Liễu Ốc Tinh im lặng hồi lâu.

 

Mới mỉm nhẹ.

 

"Cô Tạ, cảm ơn cô."

 

Tạ Di cũng một cái, tiếp tục chủ đề nữa.

 

Trong lòng Liễu Ốc Tinh lựa chọn .

 

Bất kể lựa chọn đó là gì, đều liên quan đến cô nữa.

 

......

 

Cuộc trốn chạy một ngày kết thúc, tiếp theo đối mặt chính là hiện thực.

 

Liễu Ốc Tinh tự bắt xe về nhà họ Liễu.

 

Nhìn tòa kiến trúc ngột ngạt như l.ồ.ng giam mắt, rõ điều gì đang chờ đợi , cô vẫn bước .

 

Giống như vô đó, khi lén lút thoát khỏi hiện thực để tìm kiếm niềm vui ngắn ngủi, về cái nhà ngột ngạt .

 

Không khí trong nhà lạnh lẽo đến cực điểm.

 

Lục Bình mặt cảm xúc bàn uống , cả lạnh lùng ghế sofa xem máy tính bảng.

 

Liễu Tinh Châu nhét nho miệng, như .

 

Quản gia thì mỉm đón chào cô trở về.

 

"Tam tiểu thư, mừng cô về nhà."

 

Dường như câu mới khiến những khác chú ý đến sự tồn tại của Liễu Ốc Tinh, Lục Bình thản nhiên ngước mắt liếc , khẩy một tiếng.

 

"Còn đường về ?"

 

Anh cả Liễu Phó An mắt cũng chẳng buồn nhấc, giọng điệu nhạt nhẽo cực kỳ: "Đi xin ."

 

"......"

 

Chịu đựng ánh mắt xem kịch vui của Liễu Tinh Châu, Liễu Ốc Tinh chậm rãi đến mặt Lục Bình.

 

Lục Bình tự nhiên thu bàn tay đang châm , nhàn nhạt dùng giọng điệu lệnh: "Châm ."

 

Chén nóng hổi, Liễu Ốc Tinh chỉ chạm một cái, đầu ngón tay đỏ lên.

 

như cảm giác mà châm xong, đặt chén rót đầy mặt Lục Bình.

 

Dưới ánh mắt hài lòng của Lục Bình, xin .

 

"Con xin ."

 

"?" Lục Bình thong thả liếc cô một cái.

 

" ở chỗ trái lệnh ."

 

"Còn gì nữa?"

 

"Tiếp theo con cũng sẽ tiếp tục trái lệnh ."

 

Động tác bưng của Lục Bình khựng , đột ngột dùng ánh mắt sắc bén quét về phía Liễu Ốc Tinh.

 

Liễu Phó An vẫn luôn ngẩng đầu lên cuối cùng cũng sang, trong đôi mắt đen láy tràn đầy sự vui: "Cô đang nhảm cái gì thế?"

 

"Em thấy nó điên thật ." Liễu Tinh Châu khẩy.

 

Liễu Ốc Tinh phớt lờ tất cả âm thanh, vẫn dùng đôi mắt bình tĩnh và kiên định đó Lục Bình.

 

"Xem mắt con sẽ , chương trình con tiếp tục tham gia."

 

"Nếu tức giận, thể thu hồi chức tổng giám đốc của con, đóng băng thẻ ngân hàng của con, cắt đứt nguồn lực cho con, đuổi con khỏi nhà."

 

"Con đoán sẽ như ."

 

"Vậy thì, con đây."

 

 

Loading...