Điên Rồi, Điên Cả Rồi, Điên Thật Rồi - Chương 126: Đây là xe lăn à? Đây là xe lăn hả

Cập nhật lúc: 2026-02-09 05:32:46
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tổ y tế lập tức đến kiểm tra cho từng khách mời.

 

May mắn là chỉ hư kinh một trận, Tiêu Cảnh Tích vẫn rót nấu chung với gói hút ẩm cho các khách mời uống.

 

Cũng may là Tạ Di đến kịp thời, nếu thì đúng là cảnh tượng bộ nhập viện.

 

Tất cả đều chút sợ hãi, đạo diễn Ngưu càng kích động nắm c.h.ặ.t t.a.y Tạ Di, cảm tạ rối rít.

 

"Thầy rừng... , cô giáo Tạ, trái tim ơn, cảm ơn vì cô!"

 

Tạ Di trịnh trọng gật đầu.

 

"Đây là điều ông nên cảm ơn."

 

Sau vụ , khúc nhạc đệm tranh cãi cũng quên béng.

 

Ngay cả nhân vật chính của sự việc là Lại Băng Tuyền cũng đó cau mày trầm tư hồi lâu, nửa ngày tìm cảm xúc bạo nộ .

 

Đành bỏ , xuống bắt đầu ăn hoa quả sấy.

 

Khâu Thừa Diệp thì mặt mũi tái mét vì sợ, ép buộc bác sĩ kiểm tra cho thêm mấy , sợ cơ thể xảy vấn đề gì.

 

Hứa Sương Nhung: "..."

 

Cảnh tượng lên kế hoạch tỉ mỉ, một nữa Tạ Di đ.á.n.h tan tành.

 

[Hệ thống: Sau lưng cô chắc chắn cao nhân chỉ điểm.]

 

[Hứa Sương Nhung: Chẳng ngươi hệ thống ?]

 

[Hệ thống: Chẳng lẽ đây là trí tuệ của chính cô ?!]

 

Hứa Sương Nhung về phía Tạ Di.

 

Tạ Di đang tống một đống các loại hạt và hoa quả sấy miệng, má phồng lên như con chuột hamster.

 

"Ông xem (nhai nhai nhai) cái món là ai phát minh thế (nhai nhai nhai) mà ngon thế (nhai nhai nhai) Lão Ngưu, cho thêm đĩa nữa ."

 

Đạo diễn Ngưu gọi là Lão Ngưu lúc cũng cam tâm tình nguyện bưng thêm một đĩa hạt nữa cho Tạ Di, để cảm ơn ơn cứu mạng của cô.

 

Tạ Di nhai rộp rộp càng hăng say hơn, đôi mắt ươn ướt gương mặt xanh xanh đỏ đỏ trông đặc biệt... "trí tuệ".

 

[Hứa Sương Nhung: ...]

 

[Hệ thống: ...]

 

[Hứa Sương Nhung: Trông cô giống trí tuệ lắm ?]

 

[Hệ thống: Xin , rút câu đó.]

 

[Hệ thống: Có lẽ cô chỉ ch.ó ngáp ruồi phá hỏng kế hoạch của cô thôi, cô tìm cơ hội khác .]

 

[Hệ thống: Cô thể nào nào cũng may mắn như .]

 

Hứa Sương Nhung ngầm thừa nhận cách của hệ thống, bất động thanh sắc xuống, như thể từng xảy chuyện gì.

 

Liễu Ốc Tinh bên cạnh đăm chiêu quan sát cô .

 

"Sao chỉ bảy ? Thầy Thẩm ? Sao thầy Thẩm vẫn đến?" Đạo diễn Ngưu quanh quất.

 

Tạ Di trả lời giúp Thẩm Mặc Khanh: "Vừa nãy bảo việc, lát nữa sẽ qua."

 

"Có việc?"

 

Đạo diễn Ngưu chút khó hiểu.

 

Đây là khu nghỉ dưỡng, là ngọn núi lớn cách xa thành phố, Thẩm ở đây thì việc gì ?

 

Thẩm Mặc Khanh khoan t.h.a.i đến muộn nhanh đưa đáp án.

 

"Xin , đến muộn."

 

Thân hình cao ráo xuất hiện ở lối vườn hoa, đẩy xe lăn tới, rõ ràng là trang phục lố lăng, nhưng khoác lên lập tức đổi sang một đẳng cấp khác.

 

Vài bước tùy ý cũng giống như mẫu đang catwalk, khí chất cao quý bẩm sinh gì ngăn cản .

 

Các nhân viên lộ vẻ kinh ngạc, đạo diễn hình ảnh cũng lập tức bận rộn hẳn lên.

 

Tạ Di hài lòng cảnh .

 

Không hổ là quần áo do cô phối.

 

[Lão Tạ bây giờ đang cảm thấy cô phối đồ trai lắm đấy.]

 

[Lão Thẩm chắc là đàn ông duy nhất cân gu thời trang của lão Tạ nhỉ?]

 

[Hả? Khoan , thế mà còn "chèo thuyền" (ship couple) ?]

 

[Mà , Thẩm đang đẩy cái xe lăn ? Sao cái xe lăn ...]

 

[Trông độc đáo thế nhỉ?]

 

Mặc dù Thẩm Mặc Khanh trai đến mức khiến thể rời mắt, nhưng khổ nỗi cái xe lăn đang đẩy ngoại hình quá mức "bùng nổ", khiến ánh mắt tự chủ mà trượt xuống .

 

Đây là xe lăn ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dien-roi-dien-ca-roi-dien-that-roi/chuong-126-day-la-xe-lan-a-day-la-xe-lan-ha.html.]

 

Đây là xe lăn chứ nhỉ...

 

thành hình một con rùa lông xanh thế ?

 

Đệm của xe lăn là một cái mai rùa, tay vịn hai bên là hình hai cánh tay rùa, tựa lưng là một cái đầu rùa dựng cao v.út.

 

một cách đầy sáng tạo.

 

Trong lúc đang hoài nghi nhân sinh, Tạ Di đ.á.n.h thấy mùi mà tìm đến.

 

Cô chống nạng nhảy một cú thật mắt đến mặt Thẩm Mặc Khanh, đôi mắt chằm chằm cái xe lăn đang phát sáng lấp lánh.

 

"Lão Thẩm, đào món đồ thế? Có mắt đấy."

 

Thẩm Mặc Khanh dường như chẳng hề bất ngờ phản ứng của cô, khóe miệng cong lên một độ cung cực .

 

"Thích ? Ngồi lên thử xem."

 

"Cho thật á? Thế thì khách sáo nha!"

 

Tạ Di hớn hở lên, yêu thích buông tay vuốt ve tay vịn hình cánh tay rùa, trông vẻ thích thú cực kỳ.

 

"Chà, cái màu sắc . Chà, cái cảm giác tay . Chà, cái vân rùa . cảm giác như đang thực sự lưng con rùa lông xanh ."

 

Ý trong mắt Thẩm Mặc Khanh càng đậm, đến mặt cô xổm xuống, dạy cô cách sử dụng chiếc xe lăn .

 

"Tay vịn ở đây thể điều khiển tiến và lùi, bên điều khiển hướng, phanh ở đây, nếu tình huống khẩn cấp, còn thể ấn nút đỏ để gọi điện thoại cầu cứu khẩn cấp..."

 

"Xịn thế? Điện thoại gọi cho ai?" Tạ Di tò mò hỏi.

 

Thẩm Mặc Khanh gật đầu, ". Có việc gì em cứ tìm , đáng tin hơn tìm bất cứ ai."

 

"Hầy! Được đấy!"

 

Tạ Di phấn khích xe lăn đung đưa chân, Thẩm Mặc Khanh kiên nhẫn giải thích từng thứ cho cô.

 

Người đàn ông cao quý tao nhã và rừng phóng khoáng bất kham, giữa khu vườn lộ thiên lãng mạn , khung cảnh như đang phim thần tượng.

 

Nếu bỏ qua ánh mắt phức tạp của mấy vị khách mời khác.

 

thản nhiên ân ái, thì ắt cẩu độc chịu tổn thương.

 

Tiêu Cảnh Tích ánh mắt u ám chằm chằm nụ của Tạ Di.

 

Úc Kim Triệt chống cằm đăm chiêu quan sát tương tác giữa Tạ Di và Thẩm Mặc Khanh.

 

Khâu Thừa Diệp quấn lấy bác sĩ đòi kiểm tra.

 

Lại Băng Tuyền ăn hoa quả sấy, mắt .

 

Liễu Ốc Tinh dịu dàng chăm chú Tạ Di với nụ của một hiền từ.

 

Hứa Sương Nhung thì bất động thanh sắc quét mắt biểu cảm của tất cả .

 

[Hệ thống: Cô khung cảnh xem, giống như bọn họ mới là nam nữ chính ?]

 

[Hứa Sương Nhung: ...]

 

[Hệ thống: đoán quả nhiên sai, nhiệm vụ của Tạ Di chính là thế phận nữ chính của cô.]

 

[Hứa Sương Nhung: ...]

 

[Hệ thống: Đừng ngốc nghếch phông nền nữa. Cô nắm quyền chủ động, nghĩ cách để tình tiết đều xoay quanh cô, đây mới là đãi ngộ mà nữ chính nên .]

 

Hứa Sương Nhung cụp mắt, tầm mắt rơi chén hoa nóng hổi bàn.

 

Lúc Lại Băng Tuyền đang ngay cạnh cô , thỉnh thoảng đưa tay lấy hoa quả sấy trong đĩa.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Chén hoa đó ngay cạnh đĩa hoa quả sấy.

 

[Hệ thống: Cảnh mâu thuẫn giữa nữ chính và nữ phụ độc ác là sự tồn tại thể thiếu trong tiểu thuyết.]

 

[Hệ thống: Mau giành đất diễn của cô .]

 

Hứa Sương Nhung từ từ đưa tay , ngay khi Lại Băng Tuyền một nữa đưa tay lấy hoa quả sấy trong đĩa, cô cố ý đổ chén hoa nóng hổi.

 

Và ngay trong khoảnh khắc đó.

 

Bốp!

 

Từ tay vịn chiếc xe lăn Tạ Di đang bỗng bay một quả bóng bàn, chuẩn xác đập trúng trán Lại Băng Tuyền.

 

Lại Băng Tuyền kêu lên "Áu" một tiếng, đưa tay ôm trán.

 

"Tạ Di cô cái gì thế!"

 

'Loảng xoảng——'

 

Chén đổ xuống, hoa nóng hổi hắt lên mu bàn tay Hứa Sương Nhung, mà câu thoại "Cô Lại, tại hắt " mà cô chuẩn sẵn nghẹn trong cổ họng.

 

Bởi vì tay của Lại Băng Tuyền rụt về ngay trong khoảnh khắc đó.

 

Vào cái thời điểm trùng hợp đến mức hảo.

 

 

Loading...