ĐIÊN PHÊ ĐẠI LÃO CÔNG LƯỢC CHỈ NAM - 4

Cập nhật lúc: 2026-02-07 08:57:00
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

Ta khẽ đáp một tiếng: "Em thích nhất."

Thư Sách

Cố Uyên kiên nhẫn dặn dò: "Trong hội trường tối, váy cưới nặng, em nhớ đường."

"Vâng."

"Dù nóng lòng cũng đừng để ngã, để ngắm em thật kỹ."

Hắn rằng, đó sẽ là cái cuối cùng của dành cho .

Đột nhiên, trong lòng dâng lên nỗi chua xót nỡ.

【Ký chủ, cô hãy suy nghĩ cho kỹ nhé. Một khi đưa lựa chọn thì thể đổi .】

Ta hít sâu một : "Ở thế giới thực, chẳng còn nào nữa. Thật đổi một nơi để sống, hình như... cũng chẳng cả."

Hệ thống tôn trọng quyết định của : 【Lát nữa khi cửa sổ lựa chọn hiện , cô chỉ cần chọn "Không" là . Ký chủ, nhất định hạnh phúc nhé.】

Ta hít sâu một , đẩy cửa lớn bước .

Dưới ánh đèn flash ch.ói mắt, Cố Uyên đó, ở cuối con đường trải đầy hoa.

Trong khoảnh khắc , thế giới của dường như chỉ còn mỗi .

Hắn về phía , đôi mắt vốn luôn tĩnh lặng như mặt hồ giờ đây khẽ gợn sóng.

Ta định nhấc váy bước về phía thì đột nhiên, hình ảnh màn hình lớn vụt tắt, đó là một đoạn ghi âm.

Vốn dĩ là video hậu trường cưới, nhưng giờ đây vang lên giọng quen thuộc của hệ thống.

【Ký chủ, tránh xa ! Trước khi kết hôn tuyệt đối để xảy sự cố, nếu sẽ về !】

【Đồ đại ngu xuẩn, thật sự cho rằng bốn chữ 'ham mộ hư vinh' là thể khiến Cố Uyên hủy hôn ? Hắn quá coi thường độ hảo cảm Cố Uyên dành cho cô .】

【Dù cũng rời , chỉ cần Cố Uyên hủy hôn, nhiệm vụ của chúng coi như thành.】

【Ký chủ, hôm nay là ngày lành để về nhà, vui lên chứ!】

Đầu óc trống rỗng.

Tại ... Tại như ?

Giọng hệ thống run rẩy: 【Ký chủ, cũng chuyện gì đang xảy nữa? Chẳng lẽ bug ?】

Kiều Yểu Yểu đài khẩy: "Cũng tại , hình như đột nhiên thể hệ thống của cô chuyện đấy."

"Vương Thiển Thiển, cô thật sự... lòng thâm độc quá."

"Cướp Tống Hạc đủ, còn mê hoặc cả Cố Uyên."

Tống Hạc dậy từ giữa đám đông, bước về phía Cố Uyên lễ đài.

Trước mặt đông đảo quan khách, lớn tiếng:

"Người em, chúng đều con đàn bà lừa ."

"Lúc , cô đ.á.n.h thủ, mắng cãi , giày vò c.h.ế.t sống chỉ để kết hôn với ."

" ngay khi cưới, cô phát hiện nhầm đối tượng công lược, liền ngoắt sang tìm ."

"Bây giờ, cô dựa độ hảo cảm của để về thế giới cũ. Cố Uyên, từ đầu đến cuối, cô từng chút tình cảm thật lòng nào với cả."

Ánh đèn sân khấu quá ch.ói mắt.

Ta cảm nhận ánh của Cố Uyên đang hướng về phía . Tĩnh lặng và sâu thẳm.

Bí mật của , cuối cùng cũng giấu nữa.

Sống mũi cay xè, xách váy định bước lên phía giải thích. chiếc váy cưới quá cồng kềnh khiến vấp ngã ngay bậc thang.

Đỉnh đầu vang lên tiếng thông báo lạnh lùng.

Độ hảo cảm của Cố Uyên đang giảm xuống.

Thời gian sinh tồn vốn biến mất từ lâu nay xuất hiện trở .

Đếm ngược: 10 phút.

"Phải ? Sự thật là như ?"

Giọng Cố Uyên nhẹ, từ xa dần dần tiến gần .

Mắt đỏ hoe: "Không , Cố Uyên, em thích là thật lòng mà."

Ta còn giải thích thêm, nhưng mỗi câu , độ hảo cảm của Cố Uyên giảm một phần.

Cảm giác t.ử vong một nữa ập đến.

Tống Hạc với khuôn mặt dữ tợn, giọng điệu đầy phấn khích: "Người em, ngại chia sẻ con đàn bà với ."

"Một kẻ công lược thất bại nhiệm vụ, chẳng chơi thế nào thì chơi ?"

Ánh sáng đầu cuối cùng cũng che khuất.

Cố Uyên xổm xuống mặt . Cúi đầu.

Sâu trong đôi mắt đen như mực là sự dịu dàng đến đau lòng mà gần như nhận .

Ta ngẩn ngơ.

Cố Uyên bình tĩnh vuốt ve mái tóc , giống như vô đêm khuya đây.

Hắn : "Chuyện cô công lược , vẫn luôn mà."

Nụ mặt Tống Hạc và Kiều Yểu Yểu cứng đờ.

Cố Uyên nghiêng đầu, gã đàn ông đang gây sóng gió mặt, nở một nụ âm lệ điên cuồng.

"Tống Hạc, mày mất trí ? Dám phá hỏng đám cưới của tao?"

Khoảnh khắc , m.á.u trong như đông cứng . Ta kinh ngạc Cố Uyên.

Chỉ thấy mấy gã vệ sĩ to lớn từ trong góc lao , lôi xềnh xệch Tống Hạc đang hoảng sợ tột độ về phía phòng tối.

"Cố Uyên, mày... mày đối xử với tao như thế... Á á á á... Đừng chạm tao, cầu xin các ..."

Tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Tống Hạc chặn cánh cửa.

Kiều Yểu Yểu c.h.ế.t lặng: "Không, thể nào!"

"Cố Uyên, mày điên ha ha ha ha, mày con hồ ly tinh đó mê hoặc !"

"Sớm muộn gì mày cũng sẽ c.h.ế.t trong tay cô thôi!"

Cố Uyên lạnh lùng liếc cô ả một cái, đáy mắt hiện lên sự chán ghét tột cùng. Kiều Yểu Yểu dọa đến ngất xỉu.

Ta ngơ ngác Cố Uyên: "Anh hôm nay em sẽ rời ?"

" ."

Cố Uyên kiên nhẫn phủi bụi , vẻ mặt bình tĩnh lạ thường: "Hệ thống của em chắc là gặp chút trục trặc nhỏ."

"Độ hảo cảm dành cho em đáng lẽ là 100%."

"Đừng lo lắng về vấn đề thời gian trừ hết."

Lúc mới phát hiện, môi Cố Uyên tím tái, mặt còn chút huyết sắc nào.

"Cố Uyên, thấy khỏe ở ?"

Ta vội vàng bò dậy, áp tai n.g.ự.c . Nghe thấy nhịp tim rối loạn đều, hoảng sợ tột độ.

"Em đưa bệnh viện."

Cố Uyên cứ thế quỳ một chân, cúi ôm lấy .

"Từ khi sinh , luôn một giọng với rằng, tồn tại chỉ để khác công lược."

"Nếu do hệ thống sai sót, ngay từ đầu đối tượng công lược của em ."

Ta khó tin ngẩng đầu khuôn mặt Cố Uyên.

Đột nhiên hiểu cảm giác chán đời, hờ hững bấy lâu nay từ .

Hắn sớm chấp nhận vận mệnh định sẵn . Chờ đợi công lược, đó... vứt bỏ.

Rốt cuộc là loại hệ thống ác độc nào mà ngay khi con mới chào đời dập tắt hy vọng sống như ?

Giọng nghẹn ngào khó khăn: "Cố Uyên, nếu em rời thì ? Kết cục của sẽ thế nào?"

Cố Uyên cúi đầu, lặng lẽ : "Bệnh tim tái phát, c.h.ế.t."

"Anh rõ..."

Nước mắt ngừng tuôn rơi, giọng lạc : "Anh rõ sẽ như , tại còn thích em? Chỉ cần kết hôn, em sẽ thể rời , sẽ thể mãi mãi ở bên ..."

" yêu em, bây giờ?"

Cố Uyên chậm rãi xoa má , : "Kẻ công lược thật độc ác, là kẻ lấy mạng ."

Đầu ngón tay bắt đầu lạnh lẽo một cách bất thường. Trái tim đang dần ngừng đập.

Cố Uyên nhẹ nhàng ôm lấy . Ngay cả thở cũng trở nên nặng nề.

Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y Cố Uyên, hoảng loạn : "Không , em thể chọn mà... Em ở thế giới còn ... Em sẽ về nữa..."

Đột nhiên, mắt hiện lên một cửa sổ thông báo.

【Đếm ngược thời gian thoát ly: 10s...】

Lần , thế mà lựa chọn nào cả.

Ta hoảng sợ: "Hệ thống! Tại quyền lựa chọn?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dien-phe-dai-lao-cong-luoc-chi-nam/4.html.]

Hệ thống cũng luống cuống: 【Không đúng, rốt cuộc là ai cưỡng chế sửa đổi trình tự của ! Ký chủ, hệ thống lựa chọn vô hiệu hóa ... Cô sắp cưỡng chế đưa ...】

Cố Uyên : "Vốn dĩ ngay từ đầu lựa chọn nào cả. Nhiệm vụ thành công tức là thoát ly, đây là điều kiện thỏa thuận với Thẩm Phán."

Hóa âm thầm giúp đưa lựa chọn.

"Thế giới xa lạ khiến em cảm giác an ."

"Về thôi."

【Đếm ngược 7s, 6s...】

Ta điên cuồng bấu lấy cánh tay Cố Uyên, cầu xin: "Cố Uyên, đừng như , hãy ghét em , một chút thôi cũng , em nữa, em nữa !"

Sắc mặt Cố Uyên gần như trong suốt. Hắn thở dài:

"Muốn ghét em thế nào đây?"

"Em là định mệnh sắp đặt của , là chí ái cả đời của ."

Giọng ngày càng nhỏ dần...

Quỳ bậc thềm, ôm lấy , đôi tay từ từ buông thõng xuống.

Khoảnh khắc cuối cùng, Cố Uyên : "Cho nên, hãy mãi mãi nhớ kỹ ."

Bóng tối ập đến.

Giọng trang nghiêm của Thẩm Phán nhấn chìm tất cả.

【Chúc mừng ký chủ, thoát ly thế giới thành công ——】

【Chào mừng về nhà.】

10

Ta chìm trong bóng tối mịt mờ. Vô lực vùng vẫy.

Giống như sắp c.h.ế.t đuối, trong một khoảnh khắc nào đó, đột ngột trồi lên mặt nước.

Ta bừng tỉnh khỏi cơn mơ, mồ hôi vã như tắm.

"Thiển Thiển, gặp ác mộng ?"

Cô bạn Dương Đình bưng chậu nước, sờ sờ trán : "Cuối cùng cũng hạ sốt , mấy hôm sốt cao 40 độ, mê sảng suốt. Tớ suýt chút nữa thì đưa bệnh viện ."

Trở về thế giới thực một tháng. Ta ốm một trận thập t.ử nhất sinh, ngày nào cũng mơ màng hồ đồ.

Thi thoảng trong mơ, thấy Cố Uyên một đáy giếng tối tăm, ngước mắt lên. Mỗi khi tỉnh dậy, lòng quặn thắt nỗi đau đớn và chua xót khôn nguôi.

Ta ôm mặt.

Ngoài cửa sổ tiếng ve kêu râm ran, từng cơn gió ấm áp ùa phòng.

Dương Đình điện thoại, đột nhiên reo lên vui vẻ: "Nghỉ hè mà trường còn tổ chức họp lớp ."

"Nghỉ hè?"

Ta ngơ ngác : "Không mới đầu học kỳ ?"

Dương Đình áp tay lên trán : "Cậu ốm đến ngốc , bây giờ là giữa tháng 7 ."

Giữa tháng 7...

Rõ ràng... Ta nhớ rõ, mới là tháng 4 mà...

Tiếng ve ch.ói tai, cơn gió nóng rực, ánh nắng ch.ói chang, tất cả dường như đổi chỉ một đêm. Ngoài cửa sổ, những sinh viên kéo vali về quê nghỉ hè chen chúc đường phố. Hàng cây xanh vốn đang khẳng khiu giờ cao lớn rợp bóng.

"Tại như ?"

Giống như dòng thời gian đột nhiên đảo lộn.

Dương Đình hớn hở : "Nghe năm nay một nhân vật lớn sẽ đến."

"Tên là gì nhỉ..."

"Cố Uyên."

Ta từ từ đầu , chằm chằm cô , hỏi: "Cố Uyên?"

"À," cô so danh sách, lẩm bẩm, "Nghe đây sức khỏe lắm, nước ngoài tịnh dưỡng. Gần đây khỏe nên về nước, hôm nay đến tham gia họp lớp. Người đầu bảng xếp hạng sinh viên nghiệp xuất sắc , chắc từng gặp chứ."

còn hết câu, vội vã mặc quần áo.

"Thiển Thiển, đấy?"

"Họp lớp."

"Này, đang ốm mà... Chậm chút..."

Ta chạy như bay đến lễ đường trường học.

Cái gì mà đàn Cố, cái gì mà họp lớp, những thứ chắc chắn khi xuyên qua thế giới từng tồn tại.

Chuyện quái quỷ gì đang diễn thế ...

Bước chân đột ngột dừng .

Trên bảng thông báo danh sách sinh viên nghiệp ưu tú, cái tên "Khương Hạo Thiên" đầu bỗng dưng đẩy xuống một bậc một cách khó hiểu.

Ở vị trí trống đó, xuất hiện thêm một .

Cố Uyên.

Ngũ quan thâm thúy quen thuộc bức ảnh, đang mỉm nhẹ nhàng, .

Giọng quen thuộc , ngay lúc , đột ngột truyền tai .

"Chào , là đàn khóa của các bạn."

"Cố Uyên."

Trong lễ đường rộng lớn, bóng dáng quen thuộc đang tắm ánh đèn.

Lười biếng, tùy tính dựa bục phát biểu. Áo sơ mi trắng tinh khôi tỏa sáng.

Người đàn ông cầm micro, ngón áp út đeo một chiếc nhẫn hợp kim nhôm rẻ tiền, nhẹ nhàng gõ xuống mặt bàn.

Âm thanh truyền qua micro, vang vọng khắp hội trường.

Cộc, cộc.

Khoảnh khắc , Cố Uyên khẽ ngước mắt về phía .

Ánh mặt trời rực rỡ chiếu lên khuôn mặt , nổi bật đôi mắt đen láy động lòng .

"Mọi , lâu gặp."

Ngày hôm đó, khán đài, diễn thuyết, nước mắt giàn giụa.

Hắn cứ thế đường đột xuất hiện trong thế giới của . Hư ảo mà chân thực.

Sau khi buổi họp lớp kết thúc, cáo biệt , bước xuống từ bậc thang, thẳng đến mặt .

Hắn giơ tay lau nước mắt .

"Biết mị lực của lớn, nhưng cũng cần chằm chằm như thế chứ."

"Cố Uyên..."

Giọng run rẩy: "Sao ..."

"Em hỏi tại một chuỗi liệu thể xuất hiện trong thế giới của em, đúng ?"

"Chỉ cần , là thể ."

Cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ, như thoát c.h.ế.t, òa nức nở.

"Bệnh tim của khỏi ."

"Ừ, khỏi ." Hắn hôn lên trán , thì thầm, "Lần , sẽ ai thể tách chúng nữa."

Gió nhẹ thổi qua, hương hoa ập đến.

Ta vùi l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp của Cố Uyên, cảm giác như sống .

Thành phố khi rời vẫn còn se lạnh gió xuân, từ bao giờ, hoa nở rộ khắp nơi.

11 (Kết thúc)

Đây là năm thứ ba và Cố Uyên kết hôn.

Hôm nay là tiệc đầy tháng con của Dương Đình, sáng sớm Cố Uyên lôi khỏi chăn.

Ngồi trong xe, tựa vai nhỏ giọng oán trách:

"Đã bảo hôm nay việc ... mà tối qua còn giày vò muộn thế."

Cố Uyên : "Cũng do em thèm khát ."

Người "tiểu biệt thắng tân hôn".

Cách đây lâu, bận rộn chuẩn cho triển lãm công nghệ của đối tác nên Bắc Kinh. Còn Cố Uyên thì nước ngoài bàn chuyện ăn.

Rạng sáng hôm qua, hai đứa mới lượt về đến nhà. Chưa mấy câu lăn .

Thế nên, khi đang thiếu ngủ trầm trọng ở cửa bữa tiệc đầy tháng và thấy Tống Hạc, cứ tưởng ảo giác.

"Hà An, cầu xin , đừng đối xử với như ..."

"Cậu ở bên cả đời mà."

Tống Hạc đang túm lấy ống quần một đàn ông, khổ sở cầu xin.

Người đàn ông ánh mắt lạnh lùng, trào phúng: "Tống Hạc, mày thấy mày đê tiện ? Đến chút lòng tự trọng cũng ?"

" cần tự trọng!" Tống Hạc hoảng sợ tột độ, "Chỉ cần yêu ... chỉ cần yêu ..."

Gã đàn ông phản ứng của đầy hứng thú: "Được thôi, mày cởi hết đồ ngoài . Làm tao vui, tao sẽ yêu mày."

 

Loading...