Đích Trưởng Nữ Phủ Trấn Quốc Công Vừa Đẹp Lại Vừa Ngầu - Chương 988: Không dám bất hiếu

Cập nhật lúc: 2026-01-17 17:31:46
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Cẩm Đồng , khiêm tốn : "Điểm ... Cung Hành vẫn là học hỏi kinh nghiệm từ thiên hạ nhất nghĩa thương Tiêu Dung Diễn."

Bước chân Tây Lương Nữ Đế khựng , tầm mắt ánh trăng chiếu từ cửa sổ cao nhỏ hẹp, sắc trắng, bụi bặm bay múa, thấp giọng : "Trẫm... tiếp xúc với ngươi một thời gian dài, thậm chí coi ngươi là bạn, cảm thấy ngươi giấu sâu, cùng trẫm... nhiều chỗ tương tự, tuổi lớn... trầm , lưng dường như còn cất giấu bí mật, trẫm tò mò."

Bạch Cẩm Đồng vội vàng vái chào thật sâu, liên thanh dám.

Tây Lương Nữ Đế khẽ một tiếng.

"Thôi Phượng Niên, Thôi Cung Hành... Trẫm phái tra xét, đích xác một như , cũng đích xác biển buôn bán ! Thôi Phượng Niên... là một nam nhân!" Tây Lương Nữ Đế ý mặt chậm rãi trầm xuống, nàng thuận tay đặt thẻ tre lên bàn vuông, chuyển sang dùng ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị Bạch Cẩm Đồng: " Cung Hành... là một nam nhân!"

Tây Lương Nữ Đế vén vạt áo, xuống bàn vuông, mang theo khí thế bễ nghễ thiên hạ, Bạch Cẩm Đồng: "Cung Hành, đến bước đường hôm nay, ngươi còn thật ? Là định... để trẫm nghiệm minh chính ngươi ngay trong lao ?"

Khóe môi Bạch Cẩm Đồng gợi lên , cũng là vén vạt áo xuống đối diện Tây Lương Nữ Đế, mi mục thanh minh chút nào khiếp nhược hoảng loạn, chỉ : "Bệ hạ , Cung Hành liền cũng gạt Bệ hạ, cùng là nữ t.ử... Bệ hạ đương nữ t.ử lập thế gian nan, đều là bất đắc dĩ mà ."

"Như , Cung Hành... họ gì tên ai, nhà ở nơi nào, thể rõ?" Tây Lương Nữ Đế chăm chú Bạch Cẩm Đồng dám thẳng nàng.

"Bệ hạ, tại hạ họ Thôi... tên Phượng Niên, nếu Bệ hạ phái tra xét Phượng Niên, hẳn là mẫu Phượng Niên năm xưa suýt chút nữa t.h.ả.m tao hưu bỏ, nếu sinh hạ Phượng Niên đứa con trai , phụ của liền nâng ngoại thất nuôi bên ngoài ... chính phòng !" Bạch Cẩm Đồng thanh âm từ từ, "Đây... chính là nguyên nhân vì Cung Hành rõ ràng là nữ nhi, giả nam t.ử, ... tự nhiên là vì để sản nghiệp trong nhà trong tộc chiếm , đó... chính là vì ngoài thuận tiện."

Lý do ngược thể thông, nếu Tây Lương Nữ Đế nhớ lầm, Tấn triều nam tôn nữ bi nghiêm trọng nhất, nữ t.ử dựa nam t.ử mà sống, ít khi xuất hiện nhân vật cân quắc như Đại Chu Nữ Đế .

vấn đề là, Tây Lương Nữ Đế tìm tộc nhân Thôi gia, hôm đó Tây Lương Nữ Đế chuyên môn phái đón Thôi Phượng Niên cung, chính là vì để hai bọn họ gặp mặt một , nhưng Thôi Phượng Niên tộc nhân Thôi gia, tộc nhân Thôi gia càng là chỉ nhận nàng Thôi Phượng Niên.

Thôi Cung Hành... thật a!

lời Tây Lương Nữ Đế mặt Bạch Cẩm Đồng, Tây Lương Nữ Đế cứ coi như tin lời Thôi Cung Hành... đó thả nàng ngoài, đó phái lưu tâm hành tung lui tới của thuộc hạ Thôi Cung Hành, tường kín đến cũng sẽ lọt gió, giấy dày đến cũng gói lửa.

"Cung Hành, trẫm... cho ngươi một cơ hội, hiện giờ Tấn quốc đổi thành Đại Chu, bằng... ngươi trở thành Tây Lương như thế nào?" Tây Lương Nữ Đế thăm dò .

"Bệ hạ, mộ phần mẫu còn ở Đại Chu, Cung Hành dám bất hiếu." Bạch Cẩm Đồng uyển chuyển từ chối.

Tây Lương Nữ Đế gật gật đầu: "Được , cứ coi như là trẫm đa tâm, hiện giờ ngươi trẫm giữ ở chỗ lâu như , bên ngoài cửa hàng lương thực liền lộn xộn, đích xác là thể giữ ngươi ở chỗ nữa, trẫm phái Thôi trạch thông báo cho quản gia của ngươi, giờ phút ... xe ngựa chờ ngươi ngoài đại lao , ..."

Bạch Cẩm Đồng cũng già mồm, dậy vái chào Tây Lương Nữ Đế một cái thật sâu: "Cung Hành, đa tạ Bệ hạ!"

Tây Lương Nữ Đế xua xua tay, thấy Bạch Cẩm Đồng theo thái giám cùng rời đại ngục, đầu liếc thẻ tre sách vở Bạch Cẩm Đồng để bàn vuông sơn đen, thuận tay cầm lên đèn lật xem, chậm rãi mở miệng : "Phái chằm chằm Thôi Phượng Niên, và mấy đại chưởng quầy đắc lực bên cạnh Thôi Phượng Niên."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-truong-nu-phu-tran-quoc-cong-vua-dep-lai-vua-ngau/chuong-988-khong-dam-bat-hieu.html.]

"Vâng!" Thái giám theo Tây Lương Nữ Đế vái chào đáp lời.

Nắm tay bên Bạch Cẩm Đồng siết c.h.ặ.t, khắc chế bước chân của khỏi đại lao phiếm mùi nấm mốc và ẩm ướt , bước khỏi cửa chính đại ngục, gió lạnh ập mặt mang theo cảm giác tươi mát trong lao ngục.

"Phượng Niên công t.ử!" Trần Khánh Sinh thấy Bạch Cẩm Đồng , xách vạt áo trực xuyết đón lên, mỉm hành lễ với hai ngục đưa Bạch Cẩm Đồng , đưa lên hai túi tiền da trâu, "Vất vả! Vất vả! Chút lòng thành, mời hai vị uống !"

Ngục ước lượng túi tiền trong tay trọng lượng nhẹ, nhét trong n.g.ự.c, với Trần Khánh Sinh: "Trần chưởng quầy khách khí ! Khoảng thời gian Trần chưởng quầy luôn tới, nhưng chúng là thật sự nhận thượng mệnh tiết lộ chuyện Thôi công t.ử, còn thỉnh Trần chưởng quầy bao dung."

"Đâu ! Hai vị cứ bận , đưa công t.ử nhà về !" Trần Khánh Sinh chỉ chắp tay, đó đỡ lấy khuỷu tay Bạch Cẩm Đồng, xuống bậc thang.

Bạch Cẩm Đồng rũ mắt bậc thang, xuống, hỏi: "Là ngươi nâng giá lương thực lên?"

"Công t.ử lên xe ngựa , chúng trở về ..." Thái độ Trần Khánh Sinh cung kính, đỡ Bạch Cẩm Đồng xuống bậc thang, vội hiệu cho phu xe bưng ghế ngựa tới, thấp giọng dặn dò, "Công t.ử lát nữa lên xe ngựa, ngàn vạn đừng quá kinh ngạc!"

Bạch Cẩm Đồng Trần Khánh Sinh như , trong lòng đột nhiên căng thẳng, gật đầu giẫm lên ghế ngựa bước lên xe ngựa...

Xe ngựa tinh xảo gỗ du bọc đồng, bốn góc treo đèn, khoảnh khắc màn xe vén lên, Bạch Cẩm Đồng thấy đệm mềm đối diện bàn đang một nam t.ử khí vũ ngạo ngạn, phong cốt thanh tịnh.

Ánh sáng ấm áp vàng rực, từ bên ngoài màn xe Bạch Cẩm Đồng vén lên chiếu , rơi trường sam màu xanh đen của nam t.ử, cố tình che khuất mi mục tuấn sơ lãng của nam t.ử , dùng ngón trỏ đè môi, một động tác im lặng với Bạch Cẩm Đồng.

Nam t.ử nội liễm mà trầm tĩnh , trong nháy mắt lọt tầm mắt, suýt chút nữa ép nước mắt của Bạch Cẩm Đồng.

Bạch Cẩm Đồng dám do dự tiến trong xe ngựa, quỳ đối diện Bạch Khanh Kỳ, nước mắt giống như hạt châu đứt dây, kiệt lực khắc chế tiếng của .

Bên ngoài xe ngựa truyền đến tiếng Trần Khánh Sinh, dặn dò phu xe phía dắt ngựa, đích đ.á.n.h xe cho công t.ử, phu xe đáp một tiếng.

Bạch Khanh Kỳ Bạch Cẩm Đồng một nam trang quỳ đối diện , tư sấm sấm, đôi mắt hàm chứa ý đỏ lên, giơ tay xoa xoa đầu Bạch Cẩm Đồng: "Cẩm Đồng... lớn , ngờ tam ca mấy năm, Cẩm Đồng thể giúp đỡ trưởng tỷ ."

"Tam ca..." Bạch Cẩm Đồng mở miệng liền nhịn nức nở, nàng nghĩ đến trưởng tỷ sẽ phái tới, đoán rằng trưởng tỷ lẽ sẽ phái nhị tỷ tới, thậm chí là trưởng tỷ tự vì cứu nàng mà mạo hiểm tới, từng nghĩ tới... tam ca của nàng thế nhưng còn sống trở về, còn tới Tây Lương cứu nàng!

Nàng tưởng tam ca mất! Nàng tưởng... nàng rốt cuộc gặp tam ca nữa!

 

 

Loading...