Đích Trưởng Nữ Phủ Trấn Quốc Công Vừa Đẹp Lại Vừa Ngầu - Chương 480: Thiển thường triếp chỉ

Cập nhật lúc: 2026-01-14 17:57:36
Lượt xem: 62

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Thái thú còn , nếu Đại cô nương kỹ càng tỉ mỉ hơn, ông ngày khác tới tỉ mỉ với Đại cô nương."

"Được!" Bạch Khanh Ngôn gật đầu, " , Hác quản gia ngài phái với gác cổng một tiếng, nếu Bình thúc trở , bảo lập tức tới Bát Vân Viện báo."

"Vâng!"

Xuân Đào thôi, thập phần lo lắng thể Bạch Khanh Ngôn.

Bạch Khanh Ngôn nhận tin tức càng nhiều, hình dáng việc liền càng rõ ràng, đến lúc ... trực giác Bạch Khanh Ngôn mách bảo chuyện mất hài t.ử, thoát khỏi liên quan với Lương Vương.

Bạch Khanh Ngôn mái hiên, dùng khăn tay lau mồ hôi cổ và trán, rũ mắt suy nghĩ sâu xa, Lương Vương nếu còn đang dây dưa Bạch gia dồn Bạch gia chỗ c.h.ế.t mà nỗ lực, Bạch Khanh Ngôn ngược nguyện ý tiếp tục so chiêu với . nếu vì vị trí , nhân tính tối thiểu nhất cũng vứt bỏ, cũng liền cần sống đời nữa.

Từ Bắc Cương đến khi về Sóc Dương, Bạch Khanh Ngôn dốc hết tâm sức, đích xác là thể xác và tinh thần đều mệt mỏi, nàng còn chờ Lô Bình trở về, y phục cũng cởi, dựa giường êm, thế mà cứ thế ngủ , trong mộng đều là chuyện phỉ đồ cướp hài t.ử.

Nàng mơ thấy Lương Vương thẹn quá thành giận, giơ đao hướng về phía Tiểu Bát Bạch Uyển Khanh.

Nàng dốc hết lực kéo căng Xạ Nhật Cung, nhưng tốc độ mũi tên mắt thấy sắp đuổi kịp tốc độ vung đao của Lương Vương.

"Bạch Khanh Ngôn..."

Bạch Khanh Ngôn mạnh mẽ mở mắt, n.g.ự.c phập phồng kịch liệt, cả mồ hôi như tắm, tóc đều ướt.

"Gặp ác mộng?"

Yết hầu Bạch Khanh Ngôn lăn lộn, kinh hồn định thấy Tiêu Dung Diễn bên cạnh giường êm của nàng, hoảng sợ, lúc mới phát hiện nàng đang gắt gao nắm c.h.ặ.t t.a.y Tiêu Dung Diễn.

Nàng vội buông tay, chống dậy: "Chàng..."

Tiêu Dung Diễn từ giường êm dậy: "Xin ."

Bạch Khanh Ngôn quanh bốn phía, thấy đây là Bát Vân Viện của nàng, nhíu mày hỏi: "Có chuyện gì khẩn cấp? Mỏ quặng?"

Tiêu Dung Diễn chăm chú Bạch Khanh Ngôn, trách xông khuê phòng của nàng, mà là lo lắng xảy chuyện gấp gì, đối với sự tín nhiệm của Bạch Khanh Ngôn dành cho , Tiêu Dung Diễn thập phần vui vẻ.

"Là chuyện khẩn cấp." Tiêu Dung Diễn xong, liền thấy Bạch Khanh Ngôn dậy.

Hắn vội cúi ngăn cản động tác dậy của Bạch Khanh Ngôn, hàm nàng, thấp giọng : "Nghe nàng về Sóc Dương , tư niệm khó nhịn, vốn dĩ là nàng một cái liền , ngờ ám vệ Bạch phủ lợi hại hơn dự đoán, hơn nữa nàng gặp ác mộng, cho nên..."

Bạch Khanh Ngôn ngẩn , đó vành tai đỏ bừng một mảnh, nhớ tới lúc hai bọn họ ở thành Đại Đô... định tình.

"Chàng ..."

"Lần đầu tiên!" Tiêu Dung Diễn đợi Bạch Khanh Ngôn truy vấn , "Nàng yên tâm, bảo Nguyệt Thập dẫn dụ ám vệ Bạch phủ và tỳ nữ cận của nàng , vốn dĩ thật sự chỉ là tới đưa cho nàng thứ đồ nàng một cái liền !"

Vì đưa đồ nàng một cái, rủi ro mạo hiểm lớn .

"Ám vệ Bạch phủ thủ cực , hơn nữa đều kẻ ngốc, từ trong khuê phòng một ngoại nam, Tiêu ăn với mẫu thế nào?" Bạch Khanh Ngôn hỏi.

Tuy rằng Bạch Khanh Ngôn sớm lập thệ đời gả, Bạch gia đều lấy Bạch Khanh Ngôn chủ tâm cốt gia chủ, Bạch Khanh Ngôn tuy là nữ nhi, còn xuất sắc hơn bất cứ nam nhi nào, cho dù là đêm khuya thương nghị chuyện quan trọng với ngoại nam cũng , nhưng tiền đề là Tiêu Dung Diễn đàng hoàng từ cửa chính , hoặc là gặp Bạch Khanh Ngôn ở nơi khác.

Gặp trong khuê phòng Bạch Khanh Ngôn thế , tính là chuyện gì?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-truong-nu-phu-tran-quoc-cong-vua-dep-lai-vua-ngau/chuong-480-thien-thuong-triep-chi.html.]

Tiêu Dung Diễn đích xác là lỗ mãng, từ trong vạt áo lấy một bình t.h.u.ố.c trị thương bí truyền truyền ngoài của Đại Yến cung: "Nàng luôn luôn hiếu thắng, thương cũng bao giờ rõ, cứ thế mãi khó tránh khỏi tổn thương căn bản, t.h.u.ố.c là bí d.ư.ợ.c của Đại Yến, nửa canh giờ đưa đến trong tay , mỗi ba ngày dùng nước ấm uống một viên, lợi cho nàng! Thuốc Hồng đại phu xem qua, nàng yên tâm dùng!"

Trước khi định tình với Bạch Khanh Ngôn, Tiêu Dung Diễn động tình nhưng còn thể khắc chế, nhưng khi định tình... liền như tên nhóc con trải sự đời, cũng thể hội một ngày gặp như cách ba thu, là khó nhịn bao.

Hôm nay t.h.u.ố.c đến, mượn cớ đưa t.h.u.ố.c... chẳng qua cũng là vì tới Bạch Khanh Ngôn một cái mà thôi.

Bạch Khanh Ngôn tầm mắt dừng ở bàn tay to thon dài mà hữu lực của Tiêu Dung Diễn, duỗi tay nhận lấy, nắm bình ngọc nhỏ trong lòng bàn tay: "Đa tạ!"

Đây là đầu tiên Tiêu Dung Diễn bước khuê phòng con gái, tất cả các cô nương đều giống như Bạch Khanh Ngôn , trong phòng đơn giản lưu loát như , quanh bốn phía, ngoại trừ giường êm, lư hương, bình phong và bàn nhỏ sách vở , ngược hoa hoa cỏ cỏ gì khác.

Khắp phòng đều là thở u trầm nồng nàn Bạch Khanh Ngôn, tay chắp lưng của Tiêu Dung Diễn siết c.h.ặ.t, hô hấp nhanh hơn một chút, cố ý thả chậm hô hấp.

"Ta tiễn ngoài nhé!" Bạch Khanh Ngôn ngược từng kinh hoảng, Bạch gia bất luận là hộ vệ là t.ử sĩ, miệng đều nghiêm thật sự, nàng cũng lo lắng truyền ngoài.

Bạch Khanh Ngôn xốc cái chăn mỏng Xuân Đào đắp nàng lên, dậy với Tiêu Dung Diễn: "Tiêu chờ một lát!"

Không đợi Bạch Khanh Ngôn vòng qua bình phong, cổ tay mảnh khảnh liền Tiêu Dung Diễn nắm lấy.

Bạch Khanh Ngôn đầu, về phía Tiêu Dung Diễn mũi cao mắt sâu, tim đập nhanh hơn một nhịp.

"Chuyện lỗ mãng." Tiêu Dung Diễn rũ mắt cổ tay Bạch Khanh Ngôn nắm lấy, bàn tay khớp xương rõ ràng dùng sức nắm, ngón cái vuốt ve xương cổ tay nàng, "Thật sự là tình nan tự cấm, là nhớ nàng..."

Tiêu Dung Diễn ngước mắt lẳng lặng Bạch Khanh Ngôn, đáy mắt u thâm thâm trầm, cất giấu thâm tình luân hãm.

Hắn nhẹ nhàng kéo Bạch Khanh Ngôn đến mặt, ánh mắt chăm chú nàng ôn tình mạch mạch: "Mới nếm thử tư vị động tình, bao giờ ... tư niệm thế mà khó nhịn như !"

Trong bóng tối, giọng trầm thấp thuần hậu của Tiêu Dung Diễn lời âu yếm, dường như đặc biệt mê , hô hấp Bạch Khanh Ngôn loạn.

Bàn tay to nóng bỏng của Tiêu Dung Diễn nắm lấy đầu vai gầy yếu của Bạch Khanh Ngôn, cúi đầu... ngũ quan hình dáng rõ ràng chậm rãi tới gần, thanh âm khàn đến lợi hại: "Nàng từng... nhớ như , A Bảo?"

Nghe thấy Tiêu Dung Diễn gọi nhũ danh của nàng, hô hấp Bạch Khanh Ngôn cứng , lông mi bởi vì khẩn trương khẽ run.

Bàn tay to nóng bỏng nắm đầu vai nàng của Tiêu Dung Diễn nâng sườn mặt Bạch Khanh Ngôn lên, tầm mắt dừng ở khóe môi nàng, thử dùng ngón cái vuốt ve cằm nàng, tựa như thăm dò hôn xuống.

Nàng nắm lấy cổ tay rắn chắc lăng cốt rõ ràng của Tiêu Dung Diễn, đẩy cự: "Tiêu Dung Diễn, ..."

Động tác Tiêu Dung Diễn khựng , nghiêm túc Bạch Khanh Ngôn ánh mắt trốn tránh, ép buộc nàng , dẫn dắt một tay nàng vòng lấy eo thon của .

Trầm mặc cùng với d.ụ.c vọng nào đó, lặng yên một tiếng động lan tràn giữa hai .

Thấy Bạch Khanh Ngôn hề kháng cự, cúi đầu nhẹ nhàng chạm chạm khóe môi Bạch Khanh Ngôn.

Trong lòng Bạch Khanh Ngôn một chớp mắt thất thần, trong thở tất cả đều là thở cường thế bức Tiêu Dung Diễn.

Ngoài cửa sổ đóng che giấu ánh trăng vằng vặc chiếu , rơi xuống chân hai .

Gió thổi qua, bóng cây bà sa lay động, bên tai đều là tiếng xào xạc, và tiếng côn trùng kêu ngày hè.

Tiêu Dung Diễn thiển thường triếp chỉ, đôi mắt thâm trầm chăm chú Bạch Khanh Ngôn ngũ quan tinh xảo tì vết.

 

 

Loading...