Đích Trưởng Nữ Phủ Trấn Quốc Công Vừa Đẹp Lại Vừa Ngầu - Chương 477: Trước nàng một bước
Cập nhật lúc: 2026-01-14 17:57:33
Lượt xem: 69
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Động tác của Thẩm Yến Tòng quá lớn, dọa Bạch Khanh Bình đang uống vội buông chén , hoảng tha hoảng thốt theo quỳ xuống.
Bạch Khanh Ngôn xua tay với Bạch Khanh Bình ý bảo cần quỳ xuống: "Hư danh mà thôi, Thẩm công t.ử lên ! Đều là một nhà, gặp cần quỳ xuống, vái chào là !"
Thẩm Yến Tòng thấy ba chữ " một nhà", tâm tình đặc biệt kích động.
Bạch Khanh Ngôn tiến lên xuống ở chủ vị, hỏi: "Hai các ngươi tới, là vì chuyện luyện binh?"
"Chính là !" Bạch Khanh Bình gật đầu.
Thẩm Yến Tòng khi xuống, mở miệng với Bạch Khanh Ngôn: "Mấy kẻ từ Nam Cương tới, lai lịch bất minh , khi Công chúa Bắc Cương, năm bảy lượt chạy trốn, đều và Bình nghĩ cách giữ !"
Bạch Khanh Ngôn rũ mắt, những là Lý Thiên Phức phái tới mạng của nàng, nàng ... những tự nhiên cũng thể chờ đợi đuổi theo.
"Các ngươi !" Bạch Khanh Ngôn về phía Thẩm Yến Tòng và Bạch Khanh Bình, "Những dạy thế nào?"
"Thân thủ những đều cực , một ít kỹ xảo vật lộn, cũng cực kỳ thực dụng! Rất nhiều chiêu Bình ghi , để đều theo học!" Thẩm Yến Tòng đoạt công lao của Bạch Khanh Bình, thoáng qua Bạch Khanh Bình, với Bạch Khanh Ngôn.
Bạch Khanh Bình vội chắp tay: "May nhờ Yến Tòng chỉ kỹ xảo của những lợi hại, nếu ... cũng nghĩ tới ghi để đều học."
Cái cũng coi như là vật tận kỳ dụng, đáy mắt Bạch Khanh Ngôn ý , nếu Lý Thiên Phức sát thủ ả phái tới đang luyện binh nàng ở Sóc Dương, sẽ tức thành cái dạng gì.
"Vẫn chằm chằm những đó!" Bạch Khanh Ngôn xong hỏi, "Lần từ Đại Đô về Sóc Dương đường, mấy huyện lân cận Sóc Dương lục tục hài t.ử mất tích, còn tận mắt thấy... phỉ đồ xuống núi cướp hài t.ử liền chạy."
Bạch Khanh Bình gật đầu: "Có lời đồn , cho nên gần đây và Yến Tòng đang gia tăng huấn luyện, lẽ... nửa tháng nữa, liền thể nếm thử đầu tiên tiễu phỉ !"
Bạch Khanh Ngôn gật đầu: "Lần Thánh thượng thưởng ít vàng bạc, một lát nữa Thẩm công t.ử kiểm kê một chút, bộ dùng cho việc luyện binh tiễu phỉ."
Thẩm Yến Tòng bảo kiểm kê vật Thánh thượng ban thưởng, yết hầu lăn lộn, chỉ cảm thấy Bạch Khanh Ngôn đây đại khái là coi là ngoài, liên tục xưng .
"Đồng ma ma, bà dẫn Thẩm công t.ử kiểm kê, đăng ký tạo sách! Bạch Khanh Bình ngươi ở một chút..." Bạch Khanh Ngôn .
Thẩm Yến Tòng chút kinh ngạc thoáng qua Bạch Khanh Bình, thuận theo hành lễ lui , cùng Đồng ma ma kiểm kê.
"A tỷ là hỏi... chuyện mẫu ?" Lòng bàn tay Bạch Khanh Bình siết c.h.ặ.t, chút khó xử.
"Nghe mẫu ngươi về nhà đẻ , lúc gióng trống khua chiêng?" Bạch Khanh Ngôn bưng chén từ từ thổi một , nhẹ nhấp một ngụm.
"Không dối gạt A tỷ, mẫu hồ đồ, bà thế mà phái ngóng hành tung của A tỷ, phụ tức giận hưu thê, mẫu ... liền thu dọn hành trang về nhà đẻ ." Bạch Khanh Bình đến mẫu , luôn cảm thấy với Bạch Khanh Ngôn, thập phần tự nhiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-truong-nu-phu-tran-quoc-cong-vua-dep-lai-vua-ngau/chuong-477-truoc-nang-mot-buoc.html.]
"Nghe ngóng hành tung cũng chuyện lớn gì, phụ ngươi cần hà khắc như thế, chỉ cần mẫu ngươi quá phận, thể diện thê t.ử tộc trưởng vẫn cho!" Bạch Khanh Ngôn vuốt ve chén trong tay, "Ngươi hiện giờ ở diễn võ trường giúp đỡ luyện binh, thể bởi vì những việc phân tâm."
Mẫu Bạch Khanh Bình lăn lộn thế nào Bạch Khanh Ngôn mặc kệ, nàng chỉ sợ việc sẽ ảnh hưởng đến Bạch Khanh Bình.
"A tỷ yên tâm, Khanh Bình nặng nhẹ, sẽ vì việc tư quên việc công..." Bạch Khanh Bình thẳng dậy, vái dài đến đất với Bạch Khanh Ngôn, "A tỷ từ chiến trường Bắc Cương mới trở về, nghỉ ngơi nhiều một chút, Khanh Bình đang sửa sang chuyện trong quân doanh thành sách, đợi sửa sang xong, đưa tới để A tỷ xem qua."
"Không cần, ngươi tới quản chuyện luyện binh yên tâm." Bạch Khanh Ngôn với Bạch Khanh Bình , "Đi , cùng Thẩm Yến Tòng kiểm kê một chút vật Thánh thượng ban thưởng, trong lòng ngươi nắm chắc, liền tiếp theo chiêu thu bao nhiêu ."
"Vâng!" Bạch Khanh Bình trịnh trọng hành lễ với Bạch Khanh Ngôn.
Trước bữa tối hôm đó, Bạch Khanh Ngôn gặp Tăng Thiện Như, khi Tăng Thiện Như đơn giản bẩm báo chuyện mỏ quặng với Bạch Khanh Ngôn, Bạch Khanh Ngôn gọi hộ vệ Bạch gia giả mạo Đại Yến Cửu vương gia, và hai hộ vệ "c.h.ế.t" mặt Lương Vương tới, bảo bọn họ theo Tăng Thiện Như.
Tăng Thiện Như vội vàng lời cảm tạ, nhớ tới chuyện mỏ quặng hôm nay, với Bạch Khanh Ngôn: " Đại cô nương, hôm qua Vương Cửu Châu Vương quản sự phụ trách mỏ quặng, dẫn theo một nam t.ử mỏ quặng, tư thái là cung kính, từng với đó là phương nào!"
Bạch Khanh Ngôn mạc danh liền nghĩ tới Tiêu Dung Diễn, hỏi Tăng Thiện Như: "Phía nọ theo một hộ vệ ngốc nghếch ?"
Tăng Thiện Như liên tục gật đầu: "... hộ vệ , hình như tên là cái gì Thập, Đại cô nương ?"
Nàng gật đầu, hẳn là Tiêu Dung Diễn sai, ngờ Tiêu Dung Diễn thế mà tới Sóc Dương nàng một bước.
"Đại cô nương..." Đồng ma ma bước đình hóng mát thoáng qua con trai , với Bạch Khanh Ngôn, "Phu nhân phái Tần ma ma mời ngài qua dùng bữa, hôm nay ngài và Tứ cô nương trở về, Đổng gia biểu tiểu thư cũng tới, phu nhân bảo cùng náo nhiệt náo nhiệt, bày tiệc ở Thiều Hoa Viện cảnh trí nhất Bạch phủ chúng ."
"Được!" Bạch Khanh Ngôn gật đầu, "Tăng Thiện Như vội vàng chạy tới e là còn đói bụng, ma ma chuẩn chút đồ ăn cho , bồi ăn bữa cơm thật ngon, chỗ mẫu Xuân Đào bồi là ."
Biết Bạch Khanh Ngôn đây là đang cho con bọn họ thời gian đoàn tụ, Đồng ma ma đáp một tiếng: "Vâng!"
Thiều Hoa Viện xây ở vị trí đông nam Bạch phủ, trong một mảnh cổ thụ rậm rạp, cổ thụ là vốn dĩ , tiên tổ Bạch gia ở chỗ thuận thế tạo hòn non bộ, dẫn nước hồ tới, ở đây thuận thế xây Thiều Hoa Sảnh cao ba tầng, tầng cao nhất càng là bốn mặt tám cột đỏ sơn son, rèm trúc Tương Phi nửa rủ, rèm lụa Cẩm Quang cực kỳ thấu quang rủ xuống, chắn côn trùng bay, cảnh trí trong viện cũng m.ô.n.g lung như ẩn như hiện, cực kỳ mắt.
Ánh chiều tà biến mất ở chân trời phía tây, trong Thiều Hoa Viện là đèn đuốc sáng trưng, đèn chim loan đúc đồng sống động như thật ở hai bên đường nhỏ trải đá cuội trong viện, ánh lửa lay động, chiếu lên hoa cỏ danh quý, cảnh trí cực kỳ mắt.
Đổng Đình Trân đây là đầu tiên tới tổ trạch Bạch gia Sóc Dương, thật đúng là thể hội cái gì gọi là nội tình thâm hậu, nàng vốn tưởng rằng Đổng gia nhà cũ coi như là nội uẩn hậu trọng, ngờ thấy Bạch gia mới Đổng gia bọn họ so với Bạch gia vẫn là kém một chút.
Lúc Bạch gia gặp nạn, huân quý khắp thành Đại Đô đều tránh Bạch gia, chỉ Đổng gia tới cửa chuyện Bạch gia từng quên, cho nên mấy thẩm thẩm của Bạch Khanh Ngôn đều coi Đổng Đình Trân như cháu gái ruột thịt mà yêu thương.
Trên tiệc Đổng Đình Trân thấy Tiểu Bát Bạch Uyển Khanh trắng trẻo mập mạp, vui mừng khó nhịn, ôm buông tay, ai ngờ Bạch Uyển Khanh thế mà tè tay Đổng Đình Trân, Đổng Đình Trân dở dở , đành rửa mặt chải đầu quần áo.