"Ta tới thử xem !" Bạch Khanh Ngôn nắm lấy tay Lô Ninh Hoa khẽ mở miệng, "Ta tới thử khuyên nàng xem."
Dù , Kỷ Lang Hoa là Bạch Khanh Minh từng bảo vệ, cho nên... Bạch Khanh Ngôn đối với Kỷ Lang Hoa cũng cảm tình giống , nàng uổng phí xả mạng.
"Đa tạ Đại cô nương..." Lô Ninh Hoa lời cảm tạ, đáy lòng ôm hy vọng gì.
Rèm trúc Tương Phi vén lên, Xuân Đào từ bên ngoài tiến , phúc : "Đại cô nương Thái T.ử phủ phái tới mời, quân báo Xuân Mộ Sơn đến ."
Lòng bàn tay Bạch Khanh Ngôn nắm c.h.ặ.t, Thái T.ử phái tới tìm nàng... Là Đại Lương động thủ ?
"Cho chuẩn ngựa." Bạch Khanh Ngôn .
·
Thái T.ử đem quân báo Xuân Mộ Sơn bày ở bàn , mày nhíu c.h.ặ.t, đoán phụ hoàng đem quân báo đưa đến chỗ là ý gì.
"Cao công công bên cạnh phụ hoàng , phụ hoàng đang lật xem một ít cổ tịch trong Tàng Thư Các trong cung, dường như là đang tìm kiếm ghi chép về chuyện phản lão đồng từng xuất hiện trong dân gian Tây Lương những năm đầu." Ngón tay Thái T.ử vuốt ve tay vịn ghế , "Chẳng lẽ phụ hoàng là vô tâm quốc sự ?"
Phương lão sờ sờ râu dê, xoay vái chào về phía Thái Tử: "Lão hủ ngược cho rằng, bệ hạ đây là đang khảo giáo năng lực xử sự của điện hạ, xem xem điện hạ thể xử lý ma sát nhỏ giữa Đại Lương và duệ sĩ Tấn quốc , để chuyện nhỏ bực biến thành đại chiến loạn."
Tần Thượng Chí đối diện Phương lão nhịn xuống ý đồ trợn trắng mắt, chắp tay với Thái Tử: "Điện hạ, nếu bệ hạ đây là đang khảo giáo điện hạ, ngược cũng , nhưng điện hạ cần hiểu rõ vì Đại Lương chọn khiêu khích lúc , hơn nữa lúc xử trí... Không thể chỉ nghĩ chuyện lớn hóa nhỏ, càng suy xét hành sự như thế nào mới thể tổn hại quốc uy, Nhâm ngài xem?"
Nhâm Thế Kiệt ở một bên Phương lão đang uống ngon lành, đột nhiên Tần Thượng Chí điểm danh như , tay run lên nước thiếu chút nữa vẩy , vội buông chén : "Tần đúng."
Phương lão thoáng qua Tần Thượng Chí, thoáng qua Nhâm Thế Kiệt phía , nhịn xuống cỗ vui : "Điện hạ ngẫm , Nam Cương một trận chiến tuy rằng cuối cùng thắng, nhưng nước hao tổn nghiêm trọng, hơn nữa binh lực đủ, bệ hạ hiện tại sẽ hy vọng hai nước đ.á.n.h ? Vạn nhất Tây Lương và Đại Lương thông đồng một mạch, Tấn quốc binh lực một nam một bắc chiến với hai nước ? Một chiến hai nước... Tấn quốc hề phần thắng! Trấn Quốc Quận Chúa thật sự là g.i.ế.c g.i.ế.c quen , động một chút là c.h.é.m đầu !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-truong-nu-phu-tran-quoc-cong-vua-dep-lai-vua-ngau/chuong-394-dau-lau.html.]
"Phụ hoàng đem việc giao cho Cô xử trí, phần nhiều ý khảo giáo Cô, thể hành sự lỗ mãng a!" Thái T.ử thích hợp mở miệng.
"Chính là!" Phương lão gật đầu với Thái Tử, "Đánh là đ.á.n.h, đều xem ý tứ của bệ hạ, Thái T.ử điện hạ vạn thể lỗ mãng, nếu là phỏng đoán sai tâm tư bệ hạ, khinh cuồng khai chiến... Bệ hạ sợ là trách tội điện hạ, cho nên xử lý việc , ý tứ của lão hủ là cầu công, nhưng cầu quá, nếu cho Đại Lương cái cớ khai chiến, trận chiến liền thể tránh ."
Mâu sắc lãnh lệ phong mang tất lộ của Bạch Khanh Ngôn về phía Phương lão, thật là một cái cầu công, nhưng cầu quá.
Nàng từ khi nào, loại đại sự chiến hòa quan hệ đến biên dân tồn vong , lấy cục thế suy xét, lấy biên dân tồn vong suy xét, cũng lấy tôn nghiêm một nước suy xét, mà là lấy tâm ý quân thượng đầu!
"Theo ý kiến Phương lão, nên xử trí như thế nào?" Thái T.ử hỏi.
"Đem binh Đại Lương thả trở về, cảnh cáo Đại Lương, nếu tái phạm... Tấn quốc liền khách khí với Đại Lương." Phương lão một bộ dáng tâm cao khí ngạo .
Bạch Khanh Ngôn phát sinh xung đột chính diện với tiểu nhân, chỉ về phía Thái T.ử : "Nếu lúc việc phát sinh, Trương Đoan Duệ tướng quân liền đương cơ lập đoạn, đem đầu lâu binh Đại Lương đưa đến quân doanh Đại Lương, trận chiến hoặc còn khả năng tránh ! Nếu dựa theo lời Phương lão ... Đem binh Đại Lương thả trở về, vẻn vẹn cảnh cáo, trận chiến liền tuyệt cách nào tránh ."
Trải qua Nam Cương một trận chiến, việc hành quân đ.á.n.h giặc, Thái T.ử thể thập phần tín nhiệm Bạch Khanh Ngôn, nàng như thế, vội trịnh trọng hỏi: "Quận chúa lời ?"
"Đội kỵ binh tuần đêm Đại Lương tự ý nhập lãnh địa Tấn quốc , ước chừng là Tuân Thiên Chương cố ý phái thăm dò Đại Tấn chúng , chính là vì xem xem Đại Tấn Nam Cương một trận chiến, còn năng lực và tự tin đối kháng cùng Đại Lương, nếu phản ứng của Tấn quốc ôn thôn thậm chí là nhượng bộ, Đại Lương liền sẽ sợ Tấn quốc... Yên tâm to gan khai chiến." Giọng Bạch Khanh Ngôn bình hòa, "Cứ lấy Trương Đoan Duệ tướng quân mà , nếu là binh lực Tấn quốc cường thịnh giống như lúc tổ phụ, phụ bọn họ còn sống, sẽ đưa đạo quân báo trở về ? E rằng lúc liền sẽ đưa đầu Lương của bọn họ cho Tuân Thiên Chương ."
Thái T.ử tỉ mỉ cân nhắc, tim nhắc tới cổ họng, gật đầu: "Là cái đạo lý ..."
"Tấn quốc phái Trương Đoan Duệ tướng quân lĩnh binh đến Xuân Mộ Sơn, Tuân Thiên Chương nhiều ngày động, cũng là tìm nguyên do khai chiến, mà là đang tra cuộc đời và lai lịch của lĩnh binh Tấn quốc, thậm chí là thói quen xử thế. Dù ... Hiện nay loạn thế cường giả vi tôn, công một nước diệt một nước, sớm cần cái cớ đường hoàng gì, mới thể trăm trận trăm thắng."
Đại Lương đ.á.n.h Tấn quốc ...