Đích Trưởng Nữ Phủ Trấn Quốc Công Vừa Đẹp Lại Vừa Ngầu - Chương 1562: Sinh Môn
Cập nhật lúc: 2026-01-22 08:43:06
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Mạt tướng lĩnh mệnh!" Liễu Bình Cao lĩnh mệnh, lập tức hạ lệnh, nhưng vì ở vị trí trung tâm, ngược dễ dàng xông lên phía .
"Trưởng tỷ! Muội dẫn Bạch gia quân xông lên sườn dốc bên trái!" Bạch Cẩm Trĩ nắm c.h.ặ.t t.a.y, lý nào như , khi đ.á.n.h trận để nàng rúc trong xe ngựa của trưởng tỷ.
"Bạch Cẩm Trĩ..." Trong xe ngựa xóc nảy, đôi mắt sâu thấy đáy của Bạch Khanh Ngôn nàng, một tay nàng ghì c.h.ặ.t vai Bạch Cẩm Trĩ, một tay tháo túi cát sắt , giọng gấp gáp vững vàng, "Mục đích của kẻ địch rõ ràng, là ! Trưởng tỷ lệnh cho sống sót xông bằng giá, cầu cứu viện! Trong các thành trì thuộc Yến địa Chu vực đều tướng lĩnh Đại Chu của , đều thể dùng!"
Bạch Cẩm Trĩ lời , lông tơ đều dựng lên, nàng thể hiểu ý của trưởng tỷ: "Trưởng tỷ thể dẫn dụ địch quân! Người là trụ cột của Đại Chu, ! Trưởng tỷ cầu cứu viện!"
Bạch Khanh Ngôn chiếc xe ngựa thể trụ bao lâu nữa, hơn nữa mục tiêu của xe ngựa quá lớn, tên b.ắ.n gần như bộ đều nhắm chiếc xe ngựa , kể chiếc xe ngựa lát nữa sẽ bốc cháy, những con tuấn mã kéo chiếc xe ngựa tuy đều khoác giáp xích, dễ tên b.ắ.n trúng, nhưng mưa tên mang theo lửa, nếu mũi tên nào may b.ắ.n trúng mắt tuấn mã, súc vật phát điên... chiếc xe ngựa mất kiểm soát, xe cũng khó tránh khỏi c.h.ế.t hoặc thương.
"Không hiểu lời trưởng tỷ ? Những kẻ là nhắm ! Chỉ mới thể dẫn dụ chúng!" Bạch Khanh Ngôn dùng sức nắm c.h.ặ.t vai Bạch Cẩm Trĩ, "Tiểu Tứ, khả năng trưởng tỷ sống sót lớn đến , tùy thuộc tốc độ xông ! Tốc độ mang quân cứu viện đến nhanh đến ! Tiểu Tứ đừng trưởng tỷ thất vọng!"
Đôi mắt Bạch Cẩm Trĩ ngấn lệ, rèm cửa trong xe ngựa bốc cháy, ánh lửa bùng lên dữ dội, chiếu khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch của Bạch Cẩm Trĩ thành màu vàng cam. Nàng kịp gật đầu, vội run rẩy giúp trưởng tỷ tháo túi cát sắt.
Có lẽ là Bạch gia quân xông lên, áp chế phục binh thể b.ắ.n tên nữa. Lợi dụng trống khi mưa tên bên ngừng b.ắ.n, Bạch Khanh Ngôn kéo vạt áo Bạch Cẩm Trĩ, đẩy cửa xe ngựa nhảy xuống khỏi chiếc xe vẫn đang chạy.
Bạch Khanh Ngôn tháo túi cát sắt , bảo vệ Bạch Cẩm Trĩ. Một mũi tên may từ bên trái b.ắ.n về phía xe ngựa trúng cánh tay nàng... và trúng mắt một con tuấn mã đang kéo xe ngựa. Tuấn mã giương vó húc loạn, mấy con tuấn mã huấn luyện dù vẫn giữ bình tĩnh, cũng húc loạn mà phi nước đại.
May mà Ngụy Trung kéo Bạch Khanh Ngôn và Bạch Cẩm Trĩ một cái, nhờ đó tránh việc thùng xe văng đuôi do tuấn mã mất kiểm soát đ.â.m Bạch Khanh Ngôn và Bạch Cẩm Trĩ.
Bạch Cẩm Trĩ từng chiến trường, nhưng đầu tiên vây hãm như bắt rùa trong chum, nàng trưởng tỷ ghì đầu bảo vệ trong lòng, lòng đầy phẫn uất, chỉ thể thấy tướng sĩ Bạch gia quân rút kiếm giơ đao bao vây bảo vệ bọn họ, chân là tên lửa và t.h.i t.h.ể đồng bào của .
Bạch gia quân xưa nay bách chiến bách thắng, mỗi đ.á.n.h trận... tầm mắt đến , dù t.h.i t.h.ể đồng bào của , nhưng t.h.i t.h.ể địch quân nhiều hơn, nhưng ... chỉ thấy t.h.i t.h.ể đồng bào, thấy địch quân.
Điều khiến Bạch Cẩm Trĩ đầu tiên chiến trường cảm thấy phẫn nộ và bất lực, nàng những t.h.i t.h.ể Bạch gia quân b.ắ.n thành nhím la liệt, khỏi nghĩ đến năm xưa khi ông nội và các vị vây khốn ở Hẻm núi Lĩnh Xuyên, liệu cũng như , như cá thớt mặc tàn sát.
Lòng bàn tay Bạch Cẩm Trĩ là mồ hôi nhễ nhại, giống vị Cao Nghĩa Vương nhiệt huyết sôi trào mỗi khi trận chiến như ngày thường!
Bởi vì trưởng tỷ của nàng ở đây!
Và mục tiêu của những kẻ chính là trưởng tỷ của nàng!
Nàng bảo vệ trưởng tỷ, nhưng bất lực, Bạch Cẩm Trĩ khí phách ngút trời bao nhiêu năm, đầu tiên... cảm thấy lực bất tòng tâm, nước mắt gần như trào .
Bạch Khanh Ngôn ôm c.h.ặ.t Bạch Cẩm Trĩ lòng, kín kẽ một kẽ hở, mắt bốn phía, thấy con ngựa trắng tinh khôi "Thái Bình" đang ở trong đội kỵ binh, nàng ngậm ngón tay thổi một tiếng còi cao v.út.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-truong-nu-phu-tran-quoc-cong-vua-dep-lai-vua-ngau/chuong-1562-sinh-mon.html.]
Thái Bình thấy tiếng còi của chủ nhân, tai khẽ động, giương vó lao về phía Bạch Khanh Ngôn.
"Bệ hạ!" Liễu Bình Cao thấy mũi tên lửa xuyên qua cánh tay Bạch Khanh Ngôn, áo cánh tay Bạch Khanh Ngôn bốc cháy, Liễu Bình Cao bất chấp thánh mệnh lập tức đầu ngựa trở , hai lời thúc ngựa xông đến mặt Bạch Khanh Ngôn, nhảy xuống ngựa dùng áo choàng của quấn lấy cánh tay Bạch Khanh Ngôn, dập tắt lửa, hai lời cởi giáp chiến, cũng màng bộ giáp với Bạch Khanh Ngôn , liền định mặc Bạch Khanh Ngôn. Hắn là binh lính của Đại Chu, cơ hội cùng Bệ hạ là do Liễu Bình Cao tự giành lấy, dù thế nào cũng bảo vệ Bệ hạ chu .
Bạch Khanh Ngôn ngăn tay Liễu Bình Cao , một tay mặc bộ giáp quá rộng Bạch Cẩm Trĩ, một tay ngẩng đầu xung quanh, lắng tiếng còi của địch quân.
Thấy Thái Bình đến, nàng giơ tay đẩy Bạch Cẩm Trĩ lên lưng Thái Bình, trầm giọng lệnh: "Bạch gia quân lệnh, bất kể giá nào, hộ tống Cao Nghĩa Vương xông !"
Xung quanh là Bạch gia quân, Bạch Khanh Ngôn là Tiểu Bạch Soái của bọn họ, mệnh lệnh của Bạch Khanh Ngôn... bọn họ ai tuân theo, đồng thanh hô lớn: "Vâng!"
"Trưởng tỷ!" Bạch Cẩm Trĩ Bạch Khanh Ngôn đẩy lên lưng ngựa, vô thức nắm c.h.ặ.t dây cương, bộ giáp vặn càng khiến nàng trông nhỏ bé hơn, cuối cùng bật , "Chúng cùng !"
"Không thể cùng ! Nhớ lời trưởng tỷ! Đi !" Bạch Khanh Ngôn dùng sức vỗ ngựa, ngựa hí dài, men theo sườn dốc bên tên b.ắ.n tới, phi nhanh về phía đường cũ.
"Truyền lệnh tất cả tướng sĩ lên dốc ! Vào rừng!" Bạch Khanh Ngôn lớn tiếng hạ lệnh.
Vì địch quân bố trí cung thủ mai phục hai bên, để phục binh mai phục ở cửa xuất hiện để dồn bọn họ về phía cửa , thì Bạch Khanh Ngôn sẽ chọn xông lên sườn dốc bên , rừng...
Thứ nhất, khi rừng, cây cối rậm rạp, cung tên đất dụng võ, cận chiến... chính là ưu thế của bọn họ.
Thứ hai, Bạch Khanh Ngôn trong tiếng g.i.ế.c ch.óc rõ tiếng còi truyền lệnh, là từ sườn dốc bên truyền đến, bắt giặc bắt vua, Bạch Khanh Ngôn tự nhiên chọn bên .
Thứ ba, trọng binh ở cửa , nàng thể xông thẳng đó, chỉ thể tìm đường khác, xông vòng vây. May mắn là sườn dốc cao nhưng hiểm trở, đúng như là con đường sống mà trời ban cho Bạch Khanh Ngôn.
"Tất cả tướng sĩ lên dốc rừng!" Liễu Bình Cao lớn tiếng truyền lệnh.
Khi mệnh lệnh của Bạch Khanh Ngôn truyền xuống từng đợt, Bạch Khanh Ngôn nhặt cây trường mâu đất, dùng đầu gối bẻ gãy thành độ dài , dùng thương. Thấy một con chiến mã vô chủ đang phi nước đại đến, nàng nhắm chuẩn dây cương đang lắc lư lưng ngựa, một tay tóm lấy, nhanh nhẹn lật lên ngựa. Ngụy Trung cũng lập tức tìm ngựa lên lưng, tay cầm trường đao cùng Liễu Bình Cao bảo vệ Bạch Khanh Ngôn.
Thấy Lữ Nguyên Bằng, Bạch Khanh Ngôn thèm Lữ Nguyên Bằng, xông lên sườn dốc cao, : "Lữ Nguyên Bằng, hộ tống Cao Nghĩa Vương từ cửa xông , sai sót!"
Lữ Nguyên Bằng lúc mới phát hiện Bạch Khanh Ngôn và Bạch Cẩm Trĩ khỏi xe ngựa, lĩnh mệnh đầu ngựa xông về phía Bạch Cẩm Trĩ.