Đích Trưởng Nữ Phủ Trấn Quốc Công Vừa Đẹp Lại Vừa Ngầu - Chương 1329: Đề Bạt
Cập nhật lúc: 2026-01-21 12:15:29
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiễn Liễu lão thái quân , Liễu Như Sĩ tiến cử một với Bạch Khanh Ngôn: “Nếu vi thần ngã xuống, hòa đàm vi thần tiến cử hai cho Bệ hạ, tuy trong đó một danh tiếng lắm, nhưng trong chuyện hẳn thể chia sẻ nỗi lo với Bệ hạ, chỉ là…”
“Không cần chỉ là, ngươi cứ !” Bạch Khanh Ngôn phất tay hiệu Liễu Như Sĩ , nàng vốn dĩ thích các đại thần tâm phúc chuyện còn vòng vo với nàng, thẳng thắn sảng khoái một chút mới dễ việc.
“Một là Phạm Ngọc Cam…” Liễu Như Sĩ dường như sợ Bạch Khanh Ngôn sẽ thành kiến với việc cha của Phạm Ngọc Cam là Phạm Dư Hoài, vội vàng , “Phạm Ngọc Cam tuy đây là một kẻ ăn chơi trác táng, lẽ… cũng chính vì đây là một kẻ ăn chơi trác táng, nên cái tài ăn ngang ngược của cao minh, lý lẽ ba phần mà vẫn ai bắt bẻ , điều thật sự khó!”
“Phạm Ngọc Cam …” Khóe mắt Bạch Khanh Ngôn nhuốm một tầng ý nhạt, những kẻ ăn chơi trác táng thường ngày qua với Lữ Nguyên Bằng , quả nhiên mỗi đều bản lĩnh riêng, “Ngươi đề bạt ?”
Đối với Phạm Ngọc Cam, thực Bạch Khanh Ngôn cũng ý chiếu cố, cha của Phạm Ngọc Cam là Phạm Dư Hoài tuy là phản thần, nhưng là phản thần của Tấn quốc triều , chứ phản thần của Đại Chu, hiện tại Phạm Dư Hoài là một phế nhân, nếu Phạm Ngọc Cam lập công, Bạch Khanh Ngôn cũng ngại thả Phạm Dư Hoài , cho Phạm Dư Hoài một cuộc sống an hưởng tuổi già.
Liễu Như Sĩ ý trong lời Bạch Khanh Ngôn, vị Hoàng đế nhà lời khác, cũng suy đoán thánh ý mà cân nhắc dùng từ, chỉ thở dài một , tự khẽ : “Đề bạt thì , ban đầu, cũng thấy Phạm Ngọc Cam đáng thương, thấy Phạm Ngọc Cam miệng lưỡi lanh lợi, chuyện gì cũng thể vòng vo ba vòng, cũng khiến phiền phức lắm, nhưng… đối phó với Yến quốc, thì cần như Phạm Ngọc Cam để vòng vo, sứ thần Yến quốc càng là chính nhân quân t.ử, Phạm Ngọc Cam càng thể khiến tức đến bảy lỗ mũi bốc khói, mà vẫn bắt bẻ lý lẽ! Bệ hạ ngại để Phạm Ngọc Cam cùng đàm phán chuyện , dù tác dụng lớn, ít nhất cũng thể khiến Yến quốc phiền não, điều cũng lợi cho Đại Chu chúng .”
“Ừm!” Bạch Khanh Ngôn gật đầu, “Còn một nữa thì ?”
“Còn một , chính là cháu gái của Lữ thái úy, Lữ Phượng Lang!” Liễu Như Sĩ nhắc đến Lữ Phượng Lang, khóe mắt hiện lên ý thật sự, “Một là, trọng dụng Lữ Phượng Lang thể thể hiện quyết tâm của Bệ hạ trong việc dùng nữ t.ử quan, hai là… Lữ Phượng Lang đây vì việc Bệ hạ cho phép nữ t.ử sách thi cử, khi tranh luận với vài học t.ử phản đối chuyện ở Túy Thiên Lâu, vi thần cũng mặt, tài ăn thật sự xuất chúng, dẫn chứng phong phú, lời lẽ châu ngọc! Vì thế… vi thần còn đặc biệt chào hỏi Lữ Cẩm Hiền đại nhân, đưa Lữ Phượng Lang về Hồng Lư Tự, nhưng trùng hợp là Lữ đại nhân của Hình Bộ và Đại Lý Tự Khanh cũng tranh .”
Lữ Phượng Lang tầm thường chút nào, kỳ thi mùa xuân, giúp Đại Lý Tự Khanh phá một vụ án vô cùng phức tạp, điều khiến Đại Lý Tự Khanh để mắt đến, Lữ Phượng Lang đạt danh hiệu Bảng nhãn trong kỳ thi Đình, lập tức đến tận nhà bàn bạc với Lữ Cẩm Hiền, rằng định đưa Lữ Phượng Lang về Đại Lý Tự.
“Liễu đại nhân đây coi như là mang theo hàng tư !” Bạch Khanh Ngôn nhịn , “Lần nếu để Lữ Phượng Lang cũng tham gia hòa đàm, thì Lữ Phượng Lang sẽ là của Hồng Lư Tự thể nghi ngờ.”
Liễu Như Sĩ Bạch Khanh Ngôn thấu tâm tư cũng hề chột , vẫn giữ phong cách thường ngày, tranh cũng thẳng thắn: “Học t.ử tranh công danh là dựa bản lĩnh của mỗi , các bộ tranh nhân tài thì… cũng nên dựa bản lĩnh của mỗi chứ!”
Bạch Khanh Ngôn Liễu Như Sĩ chọc : “Được, nể tình Liễu đại nhân vì nước thương mà vẫn quên tranh , chuyện đồng ý.”
“Đa tạ Bệ hạ!” Liễu Như Sĩ Bạch Khanh Ngôn , từ tận đáy lòng vui mừng, vội vàng hành lễ với Bạch Khanh Ngôn.
“Tuy Hoàng thái y Liễu đại nhân chỉ thương ngoài da, nhưng cũng dưỡng thương cho , sẽ phiền nữa.” Bạch Khanh Ngôn dậy định .
Liễu Như Sĩ vì lát nữa giả vờ thương nặng, tiễn đến cửa sân, trong sân lúc cân nhắc mãi, vẫn với Bạch Khanh Ngôn: “Bệ hạ, vi thần cảm thấy thích khách đến, giống như lấy mạng vi thần, lúc đó kiếm mỏng cách cổ họng vi thần đầy một tấc, chỉ cần dùng sức một chút là thể lấy mạng vi thần, nhưng với thủ nhanh nhẹn như , mà tự vấp ngã, vở kịch diễn quá tệ, nhưng vi thần nghĩ… đến Đại Lý Tự, xem khai điều gì, ước chừng cũng thể đoán họ ‘Hạng Trang múa kiếm’ chỉ … là ‘Bái Công’ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-truong-nu-phu-tran-quoc-cong-vua-dep-lai-vua-ngau/chuong-1329-de-bat.html.]
Bước chân Bạch Khanh Ngôn khựng , vốn dĩ trong thư Tiêu Dung Diễn sai Nguyệt Thập gửi đến, nhắc đến chuyện đơn giản, Chung Hành Hiểu tuy thông minh, nhưng cũng ngu đến mức , thời điểm quan trọng sai đội lốt hộ vệ Đại Yến đến ám sát quan triều đình Đại Chu, Bạch Khanh Ngôn thông minh nhất định sẽ hiểu rõ mấu chốt, nhưng bây giờ hộ vệ đó đang ở trong ngục Đại Chu, thể nhúng tay , bảo Bạch Khanh Ngôn ngàn vạn chú ý.
Dù bây giờ là thời điểm hai nước sắp đàm phán chuyện “đánh cược quốc gia”, bất kỳ chuyện nhỏ nào cũng cẩn thận, tránh để công sức đổ sông đổ biển.
Bạch Khanh Ngôn vốn lòng đề phòng, giờ Liễu Như Sĩ , càng thêm kỳ lạ.
Nàng một tiếng : “Cứ để Đại Lý Tự thẩm vấn , nếu thẩm vấn gì, thì để Lữ Tấn đích thẩm vấn…”
Không lâu , Lữ Cẩm Hiền lệnh lão phụ Lữ thái úy đến thăm Liễu Như Sĩ, Thẩm Tư Không và Đổng Tư Đồ cũng đến, lâu Lữ Tấn vốn thiết với Liễu Như Sĩ cũng đến.
Sau đó, lẽ Hoàng đế Bạch Khanh Ngôn đích đến phủ Lữ, càng nhiều quan viên thể yên mà đến Liễu phủ, nhất thời rõ ràng là đêm khuya, Liễu phủ vô cùng náo nhiệt.
Liễu Như Sĩ đương nhiên giường, nhắm mắt giả vờ hôn mê bất tỉnh, bên Liễu lão thái quân cũng tiếng than vang trời, đẻ của phu nhân Liễu Hồ thị của Liễu Như Sĩ cũng đợi đến ngày hôm , lập tức đến thăm Liễu Hồ thị đang m.a.n.g t.h.a.i sáu tháng.
Sự náo nhiệt kéo dài đến khi Bạch Khanh Ngôn rời vẫn tan, ngày hôm đến thăm càng nhiều hơn…
Liễu lão thái quân chịu nổi gánh nặng, lười ứng phó diễn kịch, liền sai quản gia từ chối tất cả.
Tuy Chung Hành Hiểu là trưởng ruột của Yến Thái hậu, nhưng rốt cuộc là tay phạm tội, tuy thích khách bắt sống chịu vài hình phạt trong tay Đại Lý Tự Khanh, ban đầu nhất quyết là báo thù riêng.
Chung Hành Hiểu tuy tống đại lao, nhưng cũng giam lỏng trong dịch quán, cửa tướng sĩ Đại Chu canh gác, khi vụ án rõ phép gặp ai.
Chung Hành Hiểu dùng bạc, Hoàng đế Đại Chu triều sớm nổi trận lôi đình, triệu Nhiếp Chính Vương và một sứ thần Yến quốc đến, yêu cầu Nhiếp Chính Vương trong vòng ba ngày đưa lời giải thích, nếu … đến việc miễn đàm phán đ.á.n.h cược quốc gia, đừng trách Đại Chu trở mặt vô tình, phái quân Tây tiến.
Hôm nay cập nhật hai chương, còn thiếu một chương, ngày mai sẽ bù… xin các tiểu tổ tông!