Đích Trưởng Nữ Phủ Trấn Quốc Công Vừa Đẹp Lại Vừa Ngầu - Chương 1191: Đạo nghĩa

Cập nhật lúc: 2026-01-20 12:04:25
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lại Bạch Khanh Ngôn nhập hộ tịch Đại Chu cho bách tính, chia nhà chia ruộng đất, để bách tính giấy nợ cho quan phủ, chia ba mươi năm trả hết , hàng năm bách tính đều nộp tiền lãi cho quan phủ!

Tướng quân giữ thành lập tức đầu óc thanh tỉnh , hóa Hoàng đế Đại Chu bọn họ thả bách tính Tây Lương đó , chính là để chờ ở đây, mục đích là để trong khi gánh nặng cho tài chính Đại Chu, đem những bách tính Tây Lương bộ quy nhập Đại Chu...

Quả nhiên, Hoàng đế Đại Chu bọn họ chính là tầm thường, dùng cách như , thể khiến bách tính Tây Lương cảm ân đái đức , còn thể gia tăng áp lực cho Hộ bộ.

Bạch Khanh Ngôn nán thành Toại Ninh ba ngày, Diệp Thành quan đưa tới ít lưu dân Tây Lương, còn bách tính từ các thành trì Đại Yến đ.á.n.h hạ chạy tới thành Toại Ninh, hiển nhiên... thành Toại Ninh cũng chứa nổi nữa.

Thế là, ngày hai mươi mốt tháng giêng, Bạch Khanh Ngôn sắp xếp xong xuôi chuyện tân chính ở thành Toại Ninh, mang theo Xuân Chi vẫn luôn đợi nàng ở thành Toại Ninh, quân đội cùng lưu dân cùng tới thành Phong Nhĩ Lan.

Đến ngày hai mươi bảy tháng giêng, càng nhiều bách tính Tây Lương , chỗ của việc trở thành bách tính Đại Chu, tự nhiên cũng cái giá trả khi trở thành bách tính Đại Chu.

Sự truyền miệng giữa bách tính Tây Lương, sự tranh tới của bách tính Tây Lương, hiệu quả còn hơn việc tướng sĩ Đại Yến năm bảy lượt đảm bảo với bách tính Tây Lương, bách tính gần như là ùa tới các thành trì tướng sĩ Đại Chu chiếm lĩnh, hy vọng Đại Chu thể cho một miếng ăn, cho bọn họ một con đường sống.

Tiêu Dung Diễn chuyện , trong tay vuốt ve cây trâm nhạn , giữa mày mắt đều là ý ôn nhuận.

Năm xưa thuận lợi thu hồi Nam Yến, chính là Bạch Khanh Ngôn điểm hóa ... sức mạnh to lớn mà lòng dân hướng về thể đạt , cho nên về phương diện lòng dân Đại Yến bọn họ quả thực là đối thủ của Đại Chu.

"Vương gia, chúng đ.á.n.h giặc là vì đoạt thành trì đất đai, cũng là vì đoạt nhân khẩu bách tính a! Đại Chu và chúng là nước đồng minh, thể đạo nghĩa đ.â.m lưng như ? Bọn họ Đại Chu đem bách tính hết , chúng cần một tòa thành trống để gì!" Tướng lĩnh Đại Yến oán giận với Tiêu Dung Diễn, "Theo mạt tướng thấy, khi đ.á.n.h hạ thành trì thì đừng cho bọn họ đãi ngộ khoan dung như , trực tiếp giữ trong thành, cho phép rời ! Rời thì g.i.ế.c! Còn phái với Đại Chu một tiếng, đừng quá đáng quá!"

Nguyệt Thập ôm kiếm tầm mắt quét qua tướng quân Đại Yến đang chuyện, mâu sắc thanh lãnh, cảm thấy lời vị tướng quân tuy là hướng về Yến quốc, nhưng thoải mái như chứ.

Vị Tống tướng quân xuất thế gia Yến quốc, ngoài mặt và lưng đều là ủng hộ kiên định của Hoàng đế Yến quốc Mộ Dung Lịch, vì sự bất hòa giữa Tiêu Dung Diễn và Mộ Dung Lịch là diễn kịch, để biểu thị lòng trung thành với Mộ Dung Lịch, năm bảy lượt đối đầu với Tiêu Dung Diễn.

"Lời của Tống tướng quân thỏa đáng..." Có tướng lĩnh Đại Yến thấy lời , tự phát đỡ cho Đại Chu, "Bách tính Tây Lương cũng Đại Chu phái cưỡng ép mang , đây là nguyện ý bách tính Đại Chu! Sao thể trách lên đầu Đại Chu ? Người thể khiến bách tính Tây Lương cam tâm tình nguyện bách tính Đại Chu, đó là bản lĩnh của Đại Chu , Đại Yến chúng thể khiến bách tính Tây Lương cam tâm tình nguyện trở thành bách tính Đại Yến, tự kiểm điểm xem kém Đại Chu ở chỗ nào, ngược còn hai nước là nước đồng minh, bảo đừng thu nhận bách tính Tây Lương nữa, cái lý vững a!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-truong-nu-phu-tran-quoc-cong-vua-dep-lai-vua-ngau/chuong-1191-dao-nghia.html.]

"Chính là cái lý !" Lại tướng lĩnh Yến quốc nhớ tới chuyện chia chiến lợi phẩm, tiếp, "Cứ mấy trận đại chiến của chúng ... lúc chia chiến lợi phẩm, Đại Chu nhớ thương Đại Yến chúng thiếu lương thực, mỗi đều chia cho chúng nhiều hơn, là nhân nghĩa đến cực điểm, chúng thể đủ, chỗ nào cũng bắt nhường chúng , thế thì thành cái gì!"

"Vậy các ngươi , bây giờ! Bây giờ bách tính đều chạy ! Chúng đ.á.n.h một tòa thành trống cần gì! Các ngươi tự xem!" Tống tướng quân phiền toái thôi, "Nếu di dời bách tính Yến quốc chúng tới, ngươi xem bao nhiêu bách tính nguyện ý bỏ nhà bỏ nghiệp tới đây! Các ngươi tự xem!"

Độ cong khóe môi Tiêu Dung Diễn càng thêm rõ ràng, động tác lười biếng dựa ghế, "Yến quốc chúng sở dĩ thể giữ bách tính , là vì sự ngạo mạn của Yến quốc chúng , là vì chúng đều cảm thấy, đồ thành... để bách tính trong thành sống sót, chính là ân ban của Đại Yến chúng đối với bách tính Tây Lương, chư vị đây nghĩ như ?"

"Vậy chẳng chính là ân ban bằng trời của Yến quốc chúng cho bọn họ !" Tống tướng quân tiếp lời, "Quân đội Tây Lương đ.á.n.h địa giới Yến quốc chúng chính là gặp liền g.i.ế.c! Đồ thành, đốt thành! Cướp phụ nữ g.i.ế.c già yếu, chúng nhân từ ..."

Tống tướng quân xong, ngước mắt về phía Tiêu Dung Diễn.

" Đại Chu thì , Hoàng đế Đại Chu đích ở Diệp Thành quan với bách tính Tây Lương... nếu nguyện ý nhập tịch Đại Chu, ở chia đất chia nhà, nếu nguyện ý còn phát lộ phí rời !" Tiêu Dung Diễn tầm mắt quét qua các tướng lĩnh Yến quốc trong đại trướng, "Tiếng lành của Đại Chu là bách tính Tây Lương truyền miệng, hơn nữa chân thực , mà Yến quốc chúng ... là các tướng sĩ với bách tính Tây Lương chúng thể cho bách tính Tây Lương cái gì! Nếu là chính các ngươi, các ngươi chọn trở thành bách tính nước nào?"

Thấy các tướng sĩ đều lời nào, Tiêu Dung Diễn : "Chính các ngươi đều sẽ chọn Đại Chu, huống chi những bách tính Tây Lương ? Cho nên bách tính Tây Lương Đại Chu cầu đường sống, đạo lý! Yến quốc chúng cũng nên học tập !"

"Học Đại Chu?" Tống tướng quân mày nhíu c.h.ặ.t, "Vương gia, Hoàng đế Đại Chu ... căn bản xuất hoàng thất chính thống, nếu đường đường Đại Yến chúng học tập phương thức của Đại Chu, đây là rõ ràng cho khác , Đại Yến chúng bằng Đại Chu, còn theo m.ô.n.g Đại Chu học sách lược trị quốc ?"

"Vậy thì, theo ý kiến của Tống tướng quân..." Tiêu Dung Diễn khuỷu tay đặt lên tay vịn ghế, vén vạt áo lên, bắt chéo chân, ngước đôi mắt u thâm hàm chứa ý về phía Tống tướng quân, "Chúng bách tính Tây Lương, thể diện của hoàng thất Yến quốc?"

Tống tướng quân dáng vẻ ngoài nhưng trong của Tiêu Dung Diễn đến sống lưng phát lạnh, nhưng dựa cỗ lòng trung thành với Mộ Dung Lịch trong lòng, ưỡn n.g.ự.c : "Tự nhiên là thể diện thể mất, bách tính vẫn cần! Cửu Vương gia là Nhiếp Chính Vương của Đại Yến chúng , nhất định cách vẹn cả đôi đường, nếu ... nếu thật sự học tập nữ oa oa Hoàng đế nửa đường xuất gia của Đại Chu, chính là ấn thể diện Hoàng đế Đại Yến chúng xuống bùn mà giẫm, Nhiếp Chính Vương e là gánh vác nổi!"

Tống tướng quân , chắp tay về phía Hoàng đế Yến quốc, trong lời hành động đều là sự cung kính với Mộ Dung Lịch.

Nguyệt Thập ngước mắt về phía Tống tướng quân: "Tống tướng quân còn Vương gia nhà chúng là Nhiếp Chính Vương, cho dù là bệ hạ và Thái hậu cũng từng dùng tư thái cường ngạnh như chuyện với Vương gia nhà chúng , Tống tướng quân ngược mặt lớn, kéo lá cờ lớn của bệ hạ... đây là tuân theo mệnh lệnh của Nhiếp Chính Vương Đại Yến ?"

 

 

Loading...