Nực nhất là, bà thậm chí từng nghĩ đến việc thể liên quan đến Phục Hoàng hậu, thể là do Phục Hoàng hậu hạ độc thủ. Càng rằng trong mắt Phục Hoàng hậu, bà chỉ là một con rối nhảy nhót mà thôi. Phục Hoàng hậu ngoài mặt đấu đá ngang ngửa với bà , thậm chí thường xuyên chịu ấm ức. nhất cử nhất động của bà , Phục Hoàng hậu đều nắm rõ trong lòng bàn tay. Trong Cung Y Lan của bà , tai mắt của Phục Hoàng hậu vẫn an ẩn nấp, như một con rắn độc kiên nhẫn chờ thời cơ nhất để giáng cho bà một đòn chí mạng!
“Thần , thần ... Chỉ cần bắt hết cung nữ thái giám trong Cung Y Lan thẩm vấn, ắt sẽ tìm ! Nhất định là Lệ phi, là ả ! Ả c.h.ế.t vẫn chịu yên! Nhất định là ả đây mua chuộc trong cung của thần , hại c.h.ế.t thần đấy Hoàng thượng!”
Ngọc Quý phi nghiến răng nghiến lợi, phẫn nộ đến mức hận thể quật xác Lệ phi. Trước đây Hoàng thượng cho Lệ phi quyền lực tối cao, thời gian đó Lệ phi ngang ngược đến cực điểm, ai bì kịp. Con tiện nhân đó chỗ nào cũng chống đối bà , ngu dốt to gan, chuyện gì mà ả dám ? Bảo ả âm thầm mua chuộc trong cung bà , Ngọc Quý phi tin sái cổ. Mà lúc , nhiều phi tần còn ả lôi kéo về phe , việc mua chuộc thành công vài tên nô tài chẳng dễ như trở bàn tay ?
“Hừ! Quý phi thật là mưu kế ,” Ánh mắt Thiên Diệu Đế càng thêm sắc lạnh, chằm chằm Ngọc Quý phi chớp: “Bắt hết nô tài thẩm vấn? Rồi đ.á.n.h cho chúng nhận tội ?”
“Hoàng thượng!”
“Đủ !”
“Hoàng thượng,” Trương Viện phán thấy tình hình căng thẳng, đành đ.á.n.h bạo cắt ngang, ho khan một tiếng, chắp tay cúi : “Vi thần và Thẩm thái y xin phép bàn bạc xem đơn t.h.u.ố.c nên kê thế nào, lát nữa sẽ bẩm báo rõ ràng với Hoàng thượng.”
Dù sự việc mắt ầm ĩ đến mức nào, cũng là thứ họ nên chứng kiến. Họ ở hiện trường, rốt cuộc chút thỏa đáng.
Thiên Diệu Đế hiển nhiên cũng nghĩ đến điều , sa sầm mặt “ừ” một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-va-mat-hang-ngay/chuong-985-gian-du.html.]
Trương Viện phán và Thẩm Đại phu nhân như trút gánh nặng, vội vàng lui .
Ngọc Quý phi lóc vô cùng hoảng loạn, việc đến nước bà chẳng còn gì để . Quanh quẩn cũng chỉ là những lời kêu oan: “Thần oan uổng a!”, “Hoàng thượng tin thần !”, “Thần thể hại Hoàng thượng chứ? Có cho thần mượn gan trời thần cũng dám a!”, “...”
Thiên Diệu Đế lọt tai? Trong lòng ông như ngọn lửa đang thiêu đốt, càng lúc càng dữ dội, lan đến l.ồ.ng n.g.ự.c, phổi nóng rát đau đớn như nướng. Cổ họng như bốc khói. Cảm giác ngứa ngáy kịch liệt lan tràn từ cổ họng, càng lúc càng ngứa, yết hầu càng lúc càng thắt . Ông c.ắ.n răng, cơ mặt căng cứng, kìm nén cơn ho nhưng rốt cuộc nhịn .
Thiên Diệu Đế che miệng khom , ho đến rung chuyển trời đất, n.g.ự.c đau nhói. Ho đến đỏ cả mắt, nước mắt cũng trào . Trong lúc chật vật như mặt Ngọc Quý phi, Thiên Diệu Đế càng thêm phẫn nộ!
“Hỗn trướng! Hỗn trướng! Đừng tưởng Trẫm các ngươi nghĩ gì! Muốn giang sơn của Trẫm, mơ! Đó là mơ!”
Thiên Diệu Đế trừng mắt Ngọc Quý phi, khàn giọng quát lớn.
Ngọc Quý phi nước mắt lã chã, sợ hãi lắc đầu nghẹn ngào.
“Còn dám giảo biện?” Thiên Diệu Đế lạnh âm u: “Quý phi quả nhiên cao tay, dùng thứ tà hương khiến tứ chi Trẫm mệt mỏi, tinh thần uể oải. Trẫm đủ sức xử lý triều chính, tự nhiên sẽ giao quyền bính cho Tiêu Cảnh Nghiệp, để nó mặt giám quốc.”
Ánh Trăng Dẫn Lối