Đích Nữ Trùng Sinh Vả Mặt Hằng Ngày - Chương 984: Bẩm báo sự thật

Cập nhật lúc: 2025-12-28 08:13:16
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đáng thương cho Trương Viện phán tuổi, giày vò một vòng như , mệt đến thở hồng hộc, mồ hôi đầy đầu.

 

“Thế nào?”

 

Khi hai đến phục mệnh, Thiên Diệu Đế lập tức sang. Lúc , Ngọc Quý phi đương nhiên , đang hầu bên cạnh Thiên Diệu Đế, cũng liếc mắt qua.

 

“Bẩm Hoàng thượng, vi thần phát hiện chỗ nào .”

 

“Vi thần cũng . Trong ngoài đều xem qua, gì bất thường...”

 

Trương Viện phán và Thẩm Đại phu nhân bẩm báo sự thật.

 

Thiên Diệu Đế nhíu mày. Ông tin hai , họ bỏ bao nhiêu tâm sức vì sức khỏe của ông, ông tự nhiên hiểu rõ. Chỉ là, tìm nguyên nhân gây hại cho , ông thể yên tâm.

 

Đột nhiên, Trương Viện phán sững sờ, theo bản năng về phía Ngọc Quý phi. Thẩm Đại phu nhân cũng phát hiện , ngây một chút cũng về phía bà .

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

Trong mắt Thiên Diệu Đế lóe lên tia sáng, cũng chằm chằm Ngọc Quý phi, lạnh lùng hỏi: “Quý phi thường ngày dùng hương gì?”

 

Ngọc Quý phi sững sờ, vội vàng gượng: “Bẩm Hoàng thượng, thần dùng Trầm Thủy hương, là Hoàng thượng ban cho thần mà.”

 

Trương Viện phán thầm than một tiếng, chắp tay : “Túi thơm Quý phi nương nương thể cho vi thần xem qua ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-va-mat-hang-ngay/chuong-984-bam-bao-su-that.html.]

Đã phát hiện vấn đề thì thể nhắc tới. Dù vì thế mà đắc tội Ngọc Quý phi, cũng đành chịu.

 

Ngọc Quý phi ngạc nhiên: “Cái ... Bản cung vẫn luôn đeo túi thơm , ... vấn đề gì ...”

 

Trong lòng bà vô cớ bất an, nhưng mặt Thiên Diệu Đế nào dám ? Bà đành tháo túi thơm xuống đưa cho Tiểu Lữ công công. Tiểu Lữ công công chuyển túi thơm cho Trương Viện phán.

 

Túi thơm đến tay, sắc mặt Trương Viện phán và Thẩm Đại phu nhân liền đổi. Trong mùi thơm ngào ngạt nồng nàn , quả thực lẫn một mùi vị khác lạ. Người khác ngửi , nhưng qua mắt hai họ. Và chính mùi vị khác lạ gây rắc rối cho sức khỏe của Thiên Diệu Đế.

 

“Không, thể nào! Nhất định là các nhầm ! Nhất định là các nhầm !” Lúc sắc mặt Ngọc Quý phi mới biến đổi, như rơi xuống hầm băng.

 

quỳ “bịch” xuống đất, nước mắt lã chã rơi: “Hoàng thượng! Hoàng thượng! Thần oan uổng, thần oan uổng a! Hoàng thượng tin thần , ngài nhất định tin thần , thần gan lớn bằng trời như ! Thần đối với ngài một lòng trung thành a Hoàng thượng!”

 

Thiên Diệu Đế lạnh lùng chằm chằm bà , mặt cảm xúc, trong lòng giận dữ: “Vậy ? Bọn họ vu oan cho ngươi? Hừ, Trương Viện phán và Thẩm thái y vu oan cho ngươi?”

 

Nếu đời ngay cả Trương Viện phán và Thẩm thái y cũng thể tin, thì Thiên Diệu Đế cảm thấy chẳng còn ai đáng tin nữa. Sức khỏe của ông giao cho hai họ phụ trách, ông tự nhiên tin tưởng họ tuyệt đối. Ngọc Quý phi đổ cho ai cũng nên đổ cho họ. Hắt nước bẩn lên họ quả thực là sai lầm lớn nhất.

 

Rất nhanh, Ngọc Quý phi cũng nhận lỡ lời, mặt cắt còn giọt m.á.u, cuống quýt : “Không, , thần ý đó! Trương Viện phán và Thẩm Đại phu nhân tự nhiên sẽ vu oan cho thần ! Là túi thơm, là cái túi thơm đó... Hoàng thượng, trong Cung Y Lan của thần nội gián! Nhất định là kẻ hại thần a Hoàng thượng!”

 

“Phải ?” Thiên Diệu Đế lạnh băng hỏi: “Vậy ngươi xem, nội gián? Ai là nội gián?”

 

Ngọc Quý phi ngớ , bà ... bà cũng ! Đầu óc bà trống rỗng, chỉ cảm thấy ai cũng giống nội gián.

 

 

Loading...