“Thần nữ cả gan, xin Chiến Vương điện hạ chủ trì công đạo, hỏi Chiến Vương phi và Thẩm gia một câu, trả tỷ tỷ cho phủ Thái An bá chúng !”
“Ngươi to gan!” Sắc mặt Tiêu Cảnh Dụ sa sầm xuống, ánh mắt sắc bén như tên b.ắ.n thẳng Lư Tú Yến. “Ngươi là cái thá gì mà dám ăn bừa bãi mặt Bản vương?”
Còn dám mách lẻo Vi Nhi, chán sống ? Thẩm gia cũng là để nàng ? Phủ Thái An bá tính là cái gì? Dám dung túng cho nàng càn mặt như ?
Lư Tú Yến sững sờ, ngờ Tiêu Cảnh Dụ chẳng nể nang gì nàng . Ngay mặt Tiêu Cảnh Nghiệp mắng như khiến nàng hổ vô cùng, mặt đỏ bừng lên. Nàng mấp máy môi, ánh mắt chút tủi về phía Tiêu Cảnh Nghiệp.
Tiêu Cảnh Nghiệp cũng thấy ngại ngùng, vội lành: “Đường ...”
Ánh Trăng Dẫn Lối
Tiêu Cảnh Dụ căn bản thèm , ánh mắt lạnh băng chằm chằm Lư Tú Yến, tiếp tục : “Những lời là ý của ngươi ý của Thái An bá? Nếu là ý của Thái An bá, Bản vương hỏi cho rõ xem ông gì!”
“Lư Đại tiểu thư , phủ Thái An bá các ngươi ? Lại dám sang chất vấn Bản vương? Bản vương thấy ngươi điên thì là ngốc !”
“Chiến Vương phi của Bản vương giấu Lư Đại tiểu thư, ngươi bằng chứng ? Thẩm Đại thiếu gia dụ dỗ Lư Đại tiểu thư, ngươi cũng bằng chứng ? Có thì Bản vương chỉ cho ngươi một con đường: Hình bộ, Đại lý tự, thích đến nha môn nào thì cứ việc kiện! Còn nếu bằng chứng thì đừng ăn hàm hồ! Phải cẩn thận, kẻo họa từ miệng mà !”
Mặt Lư Tú Yến đỏ gay, nước mắt tủi chực trào , c.ắ.n môi : “Vương gia cũng công bằng! Nếu bằng chứng thì thần nữ cần đến gặp Vương gia hôm nay? Cha thần nữ sớm đến Thẩm gia chuyện ! dù bằng chứng, vẫn những điểm đáng ngờ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-va-mat-hang-ngay/chuong-935-chan-song-roi-sao.html.]
“Ai cũng tỷ tỷ và Chiến Vương phi quan hệ thiết, hôm tỷ trốn khỏi nhà, thấy tỷ thẳng đến Chiến Vương phủ. Sau đó Chiến Vương phi tỷ rời , nhưng tin là chuyện đó!”
“Còn Thẩm Đại thiếu gia, sớm muộn, rời kinh đúng lúc đó, Vương gia thấy quá trùng hợp ?”
“Bản vương thấy ngươi đúng là sống c.h.ế.t! Bản vương chấp nhặt với đàn bà, nhất ngươi câm miệng ngay, bằng Bản vương ngại phá lệ .”
Tiêu Cảnh Dụ lạnh: “Lư Đại tiểu thư tìm Vương phi, Bản vương , chuyện cỏn con Bản vương cũng chẳng cần . Vương phi nàng rời , thì tự nhiên là rời . Sao? Chẳng lẽ Vương phi để chứng minh nàng rời còn khua chiêng gõ trống gọi đến xem? Lời của ngươi, quá trơ trẽn ?”
“Thẩm Đại thiếu gia rời kinh là về quê tế tổ. Ngươi cứ khăng khăng gán ghép hai chuyện liên quan với , rốt cuộc là rắp tâm gì?”
“Vương gia, ngài...”
“Câm miệng!” Tiêu Cảnh Dụ lười nhiều với nàng , liếc nàng một cái lạnh lùng: “Có bằng chứng thì đến Hình bộ hoặc Đại lý tự. Không thì bớt khua môi múa mép, đổi trắng đen mặt Bản vương. Cút!”
Lư Tú Yến dù cũng chỉ là cô gái mười mấy tuổi. Nàng cầu xin mặt Tề Vương điện hạ, thấy ngài chuyện hòa nhã ôn nhu, nho nhã lễ độ, nên lòng tin tăng lên nhiều, nghĩ Chiến Vương điện hạ chắc cũng là lý lẽ. Ai ngờ chịu sự nhục nhã ngay mặt như thế, trong lòng hổ và giận dữ c.h.ế.t, tức đến run , còn lời nào nữa.