mà, lời đồn truyền quá chân thực, thế nào cũng giống giả. Hơn nữa, khi lời đồn lan , tên tiểu thái giám liên quan c.h.ế.t đuối một cách mờ ám, c.h.ế.t đối chứng, kiểu gì cũng giống g.i.ế.c diệt khẩu.
Còn nữa, phản ứng của Ngọc Quý phi đối với chuyện cũng thể khiến nghi ngờ. Vì chuyện , bà sai bắt ít cung nữ thái giám để trừng phạt nghiêm khắc, thủ đoạn tàn khốc, cho thấy sự ngang ngược. Cũng thể giải thích rằng, đây chăng là thẹn quá hóa giận?
Ánh Trăng Dẫn Lối
Thiên Diệu Đế ...
Chuyện rốt cuộc là thật giả, ông cho hồ đồ, thể phán đoán. ông tuyệt đối sẽ thừa nhận thể phán đoán!
Điều ông thể chắc chắn là, trong chuyện , Ngọc Quý phi cũng chẳng vô tội! Dù giống như lời đồn, bà chắc chắn gì đó.
Điều khiến ông tức giận hơn cả là, con tiện nhân hiện giờ căn bản coi ông gì!
Ông gặp bà , chính là cố ý bỏ mặc bà , để bà tự kiểm điểm, thu liễm , để bà cho rõ: dù là triều đình trong hậu cung , đều chỉ một chủ nhân là ông. Tất cả là thiên hạ của ông! Do ông định đoạt!
bà thì ? Bà gì? Bà thế mà xông !
Ai cho bà cái gan xông ?
Bà thực sự cho rằng, ngoài con trai bà , trẫm còn lựa chọn nào khác ? Bà thực sự cho rằng vì Cảnh Nghiệp, trẫm buộc nhượng bộ bà ?
Thiên Diệu Đế lạnh lùng mở miệng: “Việc chứng cứ, Trẫm còn cần tra rõ.”
Lòng Ngọc Quý phi lạnh một đoạn. Hoàng thượng ... là ý gì? Ông quả nhiên tin bà ...
“Hoàng thượng...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-va-mat-hang-ngay/chuong-925-can-ban-khong-coi-nguoi-ra-gi.html.]
“Đủ ! Thanh giả tự thanh, trọc giả tự trọc. Ngươi nếu trong sạch thì cứ thản nhiên mà sống, căn bản cần để ý đến những lời đồn đó.”
Ngọc Quý phi há miệng định thêm gì đó, nhưng khi chạm đôi mắt đen kịt, lạnh băng của Thiên Diệu Đế, bà rùng một cái, nửa chữ cũng dám thốt ...
“Vâng, thần ... thần tin tưởng Hoàng thượng chắc chắn sẽ trả sự trong sạch cho thần ... Thần sợ lời đồn...”
Tiểu hoàng t.ử c.h.ế.t, Lệ phi c.h.ế.t, tên tiểu thái giám cũng c.h.ế.t. Không ai , ai cả! Cho nên, bà cần sợ hãi, căn bản cần hoảng loạn... Ngọc Quý phi ngừng tự trấn an .
Ánh mắt lạnh lẽo của Thiên Diệu Đế từ từ di chuyển, cuối cùng rơi xuống Tây ma ma, đột nhiên trở nên sắc bén.
Phải, ông hiện tại chỉ một đứa con trai, ông thể gì Ngọc Quý phi, nhưng chẳng lẽ động đến một tên nô tài bên cạnh bà ? Cũng nên cho bà một bài học, kẻo bà đến ông cũng coi gì! Chuyện vợ con tính kế suýt mất mạng, một là quá đủ ! Ông tuyệt đối cho phép kẻ nào bất kính với nữa!
“Lão nô thời gian qua bắt ít , trong cung là nơi thể hành sự cùng hung cực ác như ? Lại còn thánh chỉ mà dám tự tiện xông Cung Càn Thanh, tội càng đáng c.h.ế.t! Người , lôi lão nô xuống, đ.á.n.h c.h.ế.t!”
“Hoàng thượng!”
“Hoàng thượng khai ân!”
Tây ma ma và Ngọc Quý phi đều kinh hãi, kêu lên xin tha.
Tây ma ma thấy sát ý rõ ràng trong mắt Thiên Diệu Đế, sợ đến mức nhũn ngã xuống đất, liên tục dập đầu: “Hoàng thượng tha mạng! Hoàng thượng tha mạng a!”
Ngọc Quý phi cũng dọa trắng bệch mặt: “Hoàng thượng, Tây ma ma bà ... bà cố ý, bà ... Cầu ngài tha cho cái mạng hèn của bà ! Ngài cứ trừng phạt bà thật nặng cũng , nhưng cầu ngài tha mạng cho bà , Hoàng thượng!”
Tây ma ma thể c.h.ế.t, đây là tâm phúc tín nhất bên cạnh bà .