Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cái ông Trương Viện phán rốt cuộc đáng tin ! Bản cung thấy ông già nên hồ đồ chắc? Sao mãi thấy đỡ! Bản cung cần ông khám nữa, đến Cung Càn Thanh báo một tiếng, Bản cung Thẩm thái y tới!”
Rốt cuộc nhan sắc vẫn quan trọng hơn tất cả, Ngọc Quý phi chịu nổi nữa, nhất quyết đòi Thẩm Đại phu nhân đến chữa trị cho .
Vở kịch giữa Ngọc Quý phi và Lệ phi, bắt đầu từ Tiểu hoàng t.ử và cũng kết thúc vì Tiểu hoàng t.ử, cả kinh thành ai mà ?
Khi tin Tiểu hoàng t.ử qua đời truyền ngoài cung, Mộc Cẩn và Tiêu Cảnh Dụ đều kinh ngạc. Tiếp đó, cả hai thầm cảm thán trong lòng. Họ đều , kiếp căn bản Tiểu hoàng t.ử! Kiếp tuy xuất hiện, nhưng rốt cuộc vẫn giữ , lẽ... đó là ý trời. Chuyện vốn dĩ chẳng liên quan gì đến họ.
Việc Lệ phi và Ngọc Quý phi tranh đấu đến mức cực đoan, ngươi sống c.h.ế.t cũng khiến ngoài ngạc nhiên. Với Lệ phi, đến nước còn gì để mà cố kỵ? Dù nàng tay, chắc Ngọc Quý phi tha cho nàng .
việc Ngọc Quý phi mời Thẩm Đại phu nhân cung chữa trị khiến Thẩm Lương Vi hoảng sợ.
Tiêu Cảnh Dụ tin liền báo ngay cho Thẩm Lương Vi. Nàng yên tâm về nên vội vã về Thẩm gia một chuyến. Vừa vặn kịp lúc, nàng nhất quyết đòi cùng Thẩm Đại phu nhân cung.
Ngọc Quý phi gặp nạn lớn, nàng là Chiến Vương phi đến thỉnh an thăm hỏi đôi chút cũng là hợp tình hợp lý. Ngọc Quý phi giờ đang một một cõi, khí thế càng lúc càng kiêng nể gì, trong lòng đang phẫn nộ đến mức nào. Nhỡ nàng bó tay chữa , ai Ngọc Quý phi chuyện gì quá khích ? Sức khỏe Thiên Diệu Đế ngày một suy yếu, sự kiêu ngạo của Ngọc Quý phi còn lợi hại hơn xưa nhiều.
Thẩm Lương Vi thực sự lo lắng!
Ánh Trăng Dẫn Lối
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-va-mat-hang-ngay/chuong-910-chuyen-nay-von-chang-lien-quan-gi-den-ho.html.]
Dù Thẩm Đại phu nhân tỏ bình thản, mỉm trấn an và khuyên con gái cần cùng, nhưng Thẩm Lương Vi kiên quyết chịu. Tiểu thái giám đến đón của Cung Y Lan cũng dám ngăn cản Chiến Vương phi, mà cũng chẳng thấy cần thiết ngăn cản, chỉ giục họ mau lên đường. Thẩm Đại phu nhân bất lực, đành chiều theo.
Tại Cung Y Lan, thấy Thẩm Lương Vi cũng đến, Ngọc Quý phi suy nghĩ một chút liền hiểu lý do, lập tức ném cho Thẩm Lương Vi cái vui, như : “Chiến Vương phi thật là cực kỳ hiếu thuận. Thẩm thái y, ngươi cô con gái thật đấy!”
Thẩm Đại phu nhân chút thoải mái. Bà xưa nay bao che nhà, chịu để khác vô cớ giáo huấn con gái ? Quý phi cũng ! Huống hồ con gái bà cung chuyến là vì lo cho bà.
Thẩm Đại phu nhân mỉm đáp: “Con gái vi thần xưa nay hiếu thuận, vi thần đúng là phúc khí lớn nhất đời!”
Lòng Thẩm Lương Vi ấm áp: “Mẹ, mặt Quý phi nương nương khen con thế, con ngại lắm!”
Thẩm Đại phu nhân: “Nha đầu ngốc, Quý phi nương nương cũng khen con thế mà, gì mà ngại!”
Hai con .
Cơ mặt Ngọc Quý phi giật giật, cảm thấy bực bội nghẹn khuất. Không rõ tại cảm giác , nhưng cứ thấy khó chịu. Có lẽ trong tiềm thức bà cho rằng, Chiến Vương đầu quân cho con trai bà thì chính là thuộc hạ, Thẩm Lương Vi là Chiến Vương phi tự nhiên cũng nên coi bà là chủ nhân.