Ngọc Quý phi ngày nào cũng đến thỉnh an hai , Thiên Diệu Đế thấy phiền nên lệnh ba ngày mới đến một . Sáng nay bà tới, giờ đến khiến Thiên Diệu Đế chút nghi hoặc, nhưng vẫn cho truyền .
Ngọc Quý phi vốn định để Thiên Diệu Đế thấy vết thương cổ, vì cảm thấy mất mặt. mời Trương Viện phán chữa trị thì buộc rõ sự thật.
Ngọc Quý phi rưng rưng kể lể, tỏ nhu nhược đáng thương. Chỉ điều, kèm với vết thương dữ tợn cổ, vẻ đáng thương giảm đáng kể.
Thiên Diệu Đế thậm chí chẳng buồn , cảm thấy mất cả hứng. Ông hiện giờ càng ngày càng chịu nổi những thứ như , cứ cảm thấy may mắn, là điềm .
Nghe bà xin Trương thái y khám, Thiên Diệu Đế từ chối. Bị thương như thế đúng là nên để thái y xem, ông liền gật đầu ưng thuận và sai Tiểu Lữ công công cho mời Trương thái y.
“Thần tạ ơn Hoàng thượng ân điển!” Dù trong lòng oán thầm thế nào, ngoài mặt Ngọc Quý phi vẫn tỏ cảm kích. Tạ ơn xong, bà thuận thế nhắc đến chuyện Lệ phi, lập tức rưng rưng : “Hoàng thượng, Lệ phi phân biệt tôn ti trật tự, đây là mắc chứng thất tâm phong ! Nàng tổn thương Thần như ... Thần dù tha cho nàng nhưng cung quy ở ? Nếu ai gặp chuyện cũng phát điên lên như thế thì còn thể thống gì! Hoàng thượng, Lệ phi nhất định trừng phạt.”
Thiên Diệu Đế thần sắc bất động, trầm mặc một lát nhàn nhạt hỏi: “Vậy Quý phi trừng phạt Lệ phi thế nào?”
Đáy mắt Ngọc Quý phi xẹt qua một tia hàn mang, lời lẽ chính đáng: “Hoàng thượng, Lệ phi công khai hành hung, trong mắt còn cung quy thể thống, căn bản xứng phi tần hoàng gia. Thần cho rằng, dù tha mạng cho nàng thì cũng nên đày lãnh cung để răn đe!”
Thiên Diệu Đế liếc Ngọc Quý phi một cái rõ ý tứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-va-mat-hang-ngay/chuong-908-thien-dieu-de-tham-chi-chang-buon-nhin.html.]
Đày lãnh cung?
Hiện giờ trong cung còn ai kiềm chế, các phi tần khác ai dám chống đối Quý phi. Bà tuy Hoàng hậu nhưng sớm nắm quyền hành của Hoàng hậu. Lệ phi nếu đày lãnh cung thì chính là tội nhân. Một tội nhân dù c.h.ế.t cũng chẳng ai hỏi đến nửa câu, chỉ cho là trừng phạt đúng tội. Hoặc phán một câu “sợ tội tự sát” cũng là chuyện đương nhiên! Vào lãnh cung, Lệ phi e rằng sống quá ba ngày. Nếu sống qua ba ngày, chứng tỏ Ngọc Quý phi cho nàng c.h.ế.t dễ dàng, mà nàng sống bằng c.h.ế.t.
Quý phi từ bao giờ trở nên ác độc tàn nhẫn như ? À, cũng khó trách, giờ bà nắm quyền, con trai chỗ dựa, bản tính kìm nén mười mấy năm nay tự nhiên cần che giấu nữa. Nói cho cùng, chỉ là còn gì e ngại nên lộ rõ bản chất mà thôi!
Trong lòng Thiên Diệu Đế lập tức cảm thấy hài lòng.
Ánh Trăng Dẫn Lối
“Quý phi ,” Thiên Diệu Đế nhàn nhạt : “Lệ phi mất Tiểu hoàng t.ử nên tâm thần tổn thương, vạn niệm câu tro, nàng đủ đáng thương , nàng cần gì so đo tính toán chi li với nàng ? Hãy khoan dung độ lượng, Trẫm sẽ sai cảnh cáo khiển trách nàng , chuyện coi như bỏ qua .”
Ngọc Quý phi sững sờ: “Hoàng thượng! Chuyện ...”
“Được , cứ thế . Nàng mau về đợi, lát nữa Trương Viện phán sẽ tới, để ông xem vết thương cho nàng .”
Nhắc tới vết thương, Ngọc Quý phi càng thêm phẫn nộ: “Hoàng thượng, ngài...”
“Sao? Nàng phục?” Giọng điệu Thiên Diệu Đế đột ngột trở nên sắc bén, ánh mắt lạnh lùng liếc về phía Ngọc Quý phi.