Đích Nữ Trùng Sinh Vả Mặt Hằng Ngày - Chương 894: Giận dữ

Cập nhật lúc: 2025-12-27 01:04:41
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gần đây sẽ khá bận rộn.

 

Tiêu Cảnh Nghiệp chẳng thử lòng Phụ hoàng ? Ngoài mặt tiện chủ ý, nhưng âm thầm thao túng thì thể thiếu. Nếu , với cái đầu óc của Tiêu Cảnh Nghiệp, trời mới đến bao giờ mới nghĩ cách? Chuyện châm ngòi ly gián , đương nhiên "nhất cổ tác khí" ( một mạch) thì hiệu quả mới cao...

 

Thế là, trong buổi triều ngày hôm đó, Thiên Diệu Đế nhận một bản tấu chương từ Lục Ngự sử thuộc Ngự Sử Đài.

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

Bản tấu chương đề cập mập mờ về việc lập Trữ quân. Lời lẽ vô cùng uyển chuyển, nhưng cũng đủ để thâm ý bên trong: Hoàng thượng, ngài nên xem xét việc sắc lập Trữ quân ! Có như thế lòng mới an định. Rốt cuộc xảy chuyện Tiêu Cảnh Hoài, dù là để yên nhân tâm củng cố nền tảng lập quốc, cũng nên sớm lập Thái t.ử, đây vốn là chuyện sớm muộn gì cũng ...

 

Lời lẽ tuy khéo léo, tỏ vẻ dụng tâm lương khổ vì nước vì vua, nhưng đối với một Thiên Diệu Đế đa nghi thì dù uyển chuyển đến , ông cũng thể bới gai góc.

 

Nếu ông nhiều con trai thì còn đỡ, đằng hiện giờ chỉ Tiêu Cảnh Nghiệp là con trai trưởng thành. Vô luận lập lập, thì cũng chỉ Tiêu Cảnh Nghiệp, chẳng bàn cãi về rắp tâm nọ. khổ nỗi, ông hai đứa con trai! Một là Tiêu Cảnh Nghiệp, một là đứa trẻ còn đang quấn tã lót!

 

Một bầy bình thường khi khuyên vua lập Trữ sẽ khuyên lập đứa trẻ còn đỏ hỏn, mà chỉ khuyên lập hoàng t.ử trưởng thành hiền đức. Cho nên, tâm tư của Lục Ngự sử cần cũng là đang cho Tiêu Cảnh Nghiệp! Hắn đang vì Tiêu Cảnh Nghiệp mà dò xét trẫm!

 

Thật nực !

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-va-mat-hang-ngay/chuong-894-gian-du.html.]

Thiên Diệu Đế càng nghĩ càng giận. Chẳng lẽ thấy trẫm già nên khinh thường? Những kẻ từng một bắt đầu tìm đường lui cho ? Tất cả đều ngả về phía Tiêu Cảnh Nghiệp?

 

Tiêu Cảnh Nghiệp... ông ngay đứa con trai cũng chẳng loại an phận! Dù gan bức cung tạo phản, nhưng lưng vẫn ấp ủ tâm tư thuần, vẫn dòm ngó giang sơn của ông. Hắn dựa mà chắc chắn trẫm sẽ truyền ngôi cho ? Dựa mà nghĩ như thế? Giờ vội vã, hấp tấp đến thế ?

 

Cái gì mà "yên nhân tâm"? Chắc là thiếu cái danh phận , danh phận thì thể danh chính ngôn thuận ngang hàng với trẫm chứ gì? Quả thực là ý đồ đáng c.h.ế.t!

 

Thiên Diệu Đế giận kìm , cảm thấy khí huyết cuồn cuộn, ôm n.g.ự.c ho khan một tràng rung chuyển trời đất.

 

Cảm giác già nua, suy yếu đó đột ngột ập đến, khiến ông vô lực sợ hãi vô cớ – Ông... ông quả nhiên là già ... Quả nhiên già thật !

 

Thảo nào, lòng bên đều yên, từng kẻ một đều rục rịch loạn...

 

Thiên Diệu Đế tức giận đến thất khiếu bốc khói. Ngày hôm thượng triều, ông liền tìm một cái cớ mắng té tát mặt Lục Ngự sử, mắng đến mức tối tăm mặt mũi. Tuy thời gian gấp gáp kịp tóm lớn để đá khỏi kinh thành, nhưng thể dự đoán những ngày tới của Lục Ngự sử sẽ sống bằng c.h.ế.t.

 

Lục Ngự sử sợ đến mặt cắt còn giọt m.á.u, hai chân bủn rủn. Các quần thần khác đều nín thở, đến một ánh mắt cũng dám trao đổi với .

 

 

Loading...