Hắn tuyển hầu hạ bên cạnh tiểu hoàng t.ử, tuy địa vị vẫn thấp hèn, nhưng bổng lộc nhiều.
Hắn lo lắng cho em trai, tháng còn nhờ mang hết bạc tích cóp ngoài giao cho gia đình chú...
Thế là ...
Rất nhiều cung nữ thái giám đều tuyển từ nơi khác đến khi còn nhỏ, lai lịch của nhiều sớm niêm phong, tra cứu cũng dễ dàng.
Rốt cuộc, hồ sơ quá nhiều, mà Tây ma ma căn bản cũng chữ.
Những cung nữ thái giám rời nhà từ nhỏ, còn hiểu chuyện gì, ấn tượng về nhà phần lớn mơ hồ rõ, dù nhớ, bao năm gặp cũng trở nên phai nhạt.
Hoặc là nhà ở nơi xa xôi cách kinh thành xa, điều tra gia đình họ, nắm thóp của họ, quá tốn công sức, nước xa cứu lửa gần, cũng còn kịp nữa.
Hơn nữa hiện giờ Mạnh gia sụp đổ, phía Tiêu Cảnh Nghiệp, Thiên Diệu Đế chừng đang phái âm thầm theo dõi, một khi phái khỏi kinh thành, nhất định sẽ gây chú ý.
Vẫn là cách nhất!
Ở gần ngay đây, đối với đứa em trai duy nhất vô cùng quan tâm...
Nếu bà hứa hẹn với , chỉ cần giúp bà xong việc , nhất định sẽ bảo đảm cho em trai bình an, một tiền đồ , như , nhất định sẽ đồng ý.
Không đồng ý cũng —— nếu đồng ý, em trai sẽ sống nổi! Thậm chí cả , cũng chẳng sống .
Đã tính toán của bà , bà thể tha cho ?
Cho dù là hầu hạ bên cạnh tiểu hoàng t.ử, bà đường đường là Quý phi, g.i.ế.c c.h.ế.t một tiểu thái giám như , cũng là chuyện dễ như trở bàn tay!
Ánh Trăng Dẫn Lối
Mà chuyện giúp bà , chỉ cần hành động cẩn thận, chắc điều tra . Cùng lắm thì đám cung nữ thái giám hầu hạ bên cạnh tiểu hoàng t.ử sẽ đ.á.n.h một trận đòn tống hết việc nặng nhọc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-va-mat-hang-ngay/chuong-882-dem-tru-tich.html.]
Chuyện cũng , đợi sóng gió qua , bà tự khắc sẽ cứu .
Lời dĩ nhiên chỉ là Ngọc Quý phi miệng để lừa gạt tên tiểu thái giám.
Giúp bà chuyện tày đình , thể còn sống sót? Lỡ như tiết lộ ngoài, chẳng xong đời ?
Chỉ c.h.ế.t, mới thể giữ bí mật nhất.
Sắp đến Tết , Ngọc Quý phi vì chuyện mà hỏng mất chuyện bà tiếp nhận đại triều hạ của các mệnh phụ trong ngoài cung. Rốt cuộc chuyện chỉ Hoàng hậu mới hưởng, bà chỉ thể bên cạnh thèm thuồng.
Khó khăn lắm năm nay mới cơ hội như , đương nhiên thể phá hỏng.
Cho nên, cái thứ nhỏ bé vốn dĩ nên đến thế giới , cứ để nó sống thêm vài ngày nữa .
Thấm thoắt, đến đêm Trừ tịch, Chiến Vương phủ sớm trang hoàng rực rỡ gấm hoa.
Thời gian Tết , vô đến cửa bái phỏng, Thẩm Lương Vi bận rộn xã giao đến ch.óng mặt, chẳng ngơi tay.
Mãi đến hôm nay là Trừ tịch, mới coi như thở phào nhẹ nhõm, thảnh thơi vài phần.
Chiến Vương phủ chỉ hai vị chủ t.ử, hạ nhân cũng nhiều, nhưng đều là nhà do Tiêu Cảnh Dụ lựa chọn kỹ càng, khí .
Mọi chúc Tết , vô cùng náo nhiệt.
Thẩm Lương Vi cùng Tiêu Cảnh Dụ dùng bữa tối, cùng vui vẻ cả buổi. Nhìn đám hạ nhân đ.á.n.h bài, uống rượu, c.ắ.n hạt dưa, tán gẫu chơi đùa vô cùng náo nhiệt, Tiêu Cảnh Dụ bỗng nhiên ghé sát Thẩm Lương Vi, nhỏ giọng : "Có về ?"
"Hả?" Thẩm Lương Vi sững sờ, mắt sáng lên, mặt ửng hồng hào hứng: "Chàng, là... Thẩm gia? Có ?"
Về nhà đẻ đương nhiên là , cùng cha chị em quây quần, nhưng rốt cuộc năm nay là cái Tết đầu tiên khi gả cho Tiêu Cảnh Dụ, dù Chiến Vương phủ ngoài hai bề , nhưng cũng thỏa đáng lắm.