Đích Nữ Trùng Sinh Vả Mặt Hằng Ngày - Chương 871: Thiên Diệu Đế rối rắm không thôi

Cập nhật lúc: 2025-12-26 03:42:28
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tâm trạng Thiên Diệu Đế mâu thuẫn, vui mừng, bực bội.

 

Vui mừng đương nhiên là vì Tiêu Cảnh Dụ chẳng nể mặt Lệ phi chút nào, chứng tỏ trong mắt chỉ ông. bực bội cũng là vì ông đều mở miệng , thể coi Lệ phi - phi tần của ông gì, cho nàng chút mặt mũi nào như thế?

 

Rốt cuộc, mặt mũi của Lệ phi ở một mức độ nào đó cũng đại diện cho mặt mũi của ông a!

 

Lại nghĩ đến Tiêu Cảnh Dụ dường như xưa nay đều là tính nết , dù đối với Tiêu Cảnh Hoài Tiêu Cảnh Nghiệp cũng từng nể mặt bao giờ, hành xử chỉ dựa sở thích.

 

Thiên Diệu Đế rối rắm thôi.

 

Cân nhắc một hồi, cuối cùng vẫn cảm thấy thể lạnh lòng Tiêu Cảnh Dụ.

 

Rốt cuộc, lòng của Lệ phi đặt nơi ông thế nào cũng thể nguội lạnh , nhưng Tiêu Cảnh Dụ thì khác.

 

Ông lôi kéo , như thế mới thể giữ sự cân bằng vi diệu của thế cục , tranh thủ thêm nhiều thời gian cho bản .

 

"Được !" Thiên Diệu Đế ha hả, chút bất đắc dĩ liếc Tiêu Cảnh Dụ, sang với Lệ phi: "Nếu Cảnh Dụ thích tỳ nữ , thì thôi bỏ ! Cảnh Dụ xưa nay vốn thẳng tính như thế, bản tính vốn , cũng nhắm nàng . Lệ phi , nàng cũng đừng nghĩ ngợi nhiều, nhé?"

 

Ngón tay thon dài trắng nõn của Lệ phi trong tay áo rộng bấu c.h.ặ.t lòng bàn tay, miễn cưỡng lành: "Hoàng thượng , thần cũng hiểu lý lẽ, thần theo Hoàng thượng!"

 

Nói xong, còn nhu mì đáng thương Thiên Diệu Đế một cái đầy vẻ yếu đuối.

 

Thiên Diệu Đế thích chiêu , đúng hơn là tuổi càng cao, bệnh tật quấn càng cảm thấy lực bất tòng tâm, ông càng thấy khác thuần phục .

 

Ông vui vẻ : "Tốt, giờ cũng còn sớm nữa, chúng cũng nên ngoài thôi!"

 

Lệ phi lập tức tiến lên đỡ ông: "Vâng, Hoàng thượng!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-va-mat-hang-ngay/chuong-871-thien-dieu-de-roi-ram-khong-thoi.html.]

Tiêu Cảnh Dụ và Thẩm Lương Vi cùng , cần suy nghĩ liền nắm lấy tay nàng, mỉm với nàng.

 

Mặt Thẩm Lương Vi đỏ bừng, lườm một cái, gì, nhưng cũng gạt tay .

 

Lệ phi vẫn luôn chú ý động tĩnh bên , khóe mắt liếc qua, trong lòng càng thêm căm hận.

 

Dựa cái gì!

 

Nàng Tiêu Cảnh Dụ lựa chọn, khi huấn luyện bí mật đưa cung, giao trọng trách như , nàng vẫn luôn cho rằng đối với Chiến Vương điện hạ là khác biệt.

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

Chiến Vương điện hạ tuấn tiêu sái, trẻ trung và phong độ ngời ngời, khi khác đôi mắt hẹp dài như phát ánh sáng. Dù tương lai và sứ mệnh của , cũng khó rung động đàn ông như .

 

Chẳng qua nàng gì, sự rung động chỉ là một ý niệm cất giữ sâu trong ký ức mà thôi.

 

Nàng tuyệt đối sẽ vì chút ý niệm đó mà đ.á.n.h mất chính .

 

sâu trong thâm tâm, nàng vẫn mong ngóng Vương gia thể nhớ kỹ , mong Vương gia coi là đặc biệt.

 

Hiện giờ nàng ngoài dự đoán gặp vận may lớn, thế mà mang thai, sinh hạ tiểu hoàng t.ử Hoàng thượng yêu thích tột cùng, hơn nữa nước lên thuyền lên, quyền lực gần như ngang hàng với Ngọc Quý phi mà nàng chỉ thể ngước . Dã tâm và d.ụ.c vọng của nàng tự nhiên nhanh ch.óng bành trướng.

 

Nàng nhiều hơn nữa.

 

Trước nàng hèn mọn chỉ dám trộm nhớ thương Chiến Vương điện hạ trong lòng, nhưng giờ đây ý niệm trong lòng nàng bỗng trở nên rõ ràng và mãnh liệt.

 

Lời hứa trao quyền Nhiếp Chính Vương cho Tiêu Cảnh Dụ tuyệt đối lời suông, mà là nghiêm túc.

 

Nàng thậm chí trộm nghĩ, đến lúc đó, Vương gia là Nhiếp Chính Vương, là Thái hậu, cùng nuôi dạy tiểu hoàng t.ử, dù hai nhất thời kìm lòng chút gì đó... thì chứ?

 

 

Loading...