Không nghĩ tới điều gì, bật : "Tề Vương điện hạ hiện giờ oai phong lắm đấy! Hướng gió trong triều cũng đổi dữ dội, kẻ nịnh bợ tâng bốc Tề Vương điện hạ ít, thiếu nhà chúng , nhà chúng cứ thành thật xem náo nhiệt là ."
Thẩm Lương Vi còn nhàn tâm ở đây châm chọc Tiêu Cảnh Nghiệp, thể thấy là thật sự chuyện gì.
Bên ngoài rung chuyển thế nào, chỉ cần nàng và những nàng quan tâm bình an vô sự, mặc kệ triều đình mưa gió bão bùng ! Dù , những thứ đó đều chẳng liên quan đến nàng!
"Đã như , Vương gia hai ngày nay cũng đừng ngoài, cứ ở trong phủ bầu bạn với . Ngày mai chúng cùng thăm nương . Nương giải độc, tuy cơ thể còn yếu, cần tĩnh dưỡng, nhưng thấy tinh thần bà khá . Hôm nay bà tỉnh còn hỏi thăm đấy, hôm đó, cũng là nhờ ..."
Ánh mắt Thẩm Lương Vi càng thêm dịu dàng, âu yếm Tiêu Cảnh Dụ.
Trong tình cảnh hôm đó, ai nấy đều hoảng loạn, đều như ruồi mất đầu tìm Hoàng đế!
Ai cũng sợ lỡ như Hoàng đế băng hà, thì trời đất thật sự đảo lộn.
Lúc , còn ai bận tâm đến Thẩm đại phu nhân?
Mà Thẩm đại phu nhân trúng độc, rốt cuộc chống đỡ nổi, nếu ngất , e rằng càng chẳng ai thèm ngó ngàng tới.
Một khi bỏ lỡ thời cơ cứu chữa, Thẩm Lương Vi cũng dám tưởng tượng, hậu quả sẽ ...
"Đó là việc bổn vương nên , bổn vương ở đó, thể bỏ mặc nhạc mẫu đại nhân chứ! Đã như , ngày mai bổn vương sẽ cùng nàng Thẩm gia một chuyến."
Thẩm Lương Vi .
Tiêu Cảnh Dụ cùng Thẩm Lương Vi là , phái đến xin phép Tiêu Cảnh Nghiệp nghỉ.
Tiêu Cảnh Nghiệp vốn trong lòng ít nhiều chút khó chịu, cảm thấy phụ hoàng cố ý cài cắm một như bên cạnh để giám sát , cố tình cho dễ chịu. Ai ngờ Tiêu Cảnh Dụ hành sự tùy tiện như thế, căn bản chẳng màng quyền hành, Tiêu Cảnh Nghiệp đương nhiên mừng rỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-va-mat-hang-ngay/chuong-854-song-gio-binh-on.html.]
Nghe Tiêu Cảnh Dụ cùng Chiến Vương phi về nhà đẻ thăm Thẩm đại phu nhân, Tiêu Cảnh Nghiệp cũng nhớ , trong cuộc bạo loạn , Thẩm đại phu nhân mới là đại công thần một a!
Là bà cầm chân hai con Phục hoàng hậu, là bà nhân cơ hội đưa Hoàng thượng chạy trốn, cũng là bà sai phóng hỏa ở cung điện gần cổng cung để thu hút sự chú ý bên ngoài.
Sao quên mất chuyện nhỉ!
Vì thế Tiêu Cảnh Nghiệp chẳng những sai trả lời Tiêu Cảnh Dụ cứ yên tâm thăm bệnh, thuận tiện gửi lời hỏi thăm Thẩm thái y, mà còn tặng nhiều yến sào, nhân sâm núi, bong bóng cá và các loại đồ bổ dưỡng khác.
Tiêu Cảnh Dụ đương nhiên vui vẻ nhận lấy.
Thấm thoắt qua mấy ngày, việc trong kinh thành cơ bản quỹ đạo.
Phe cánh Tiêu Cảnh Hoài tan tác như núi lở, vây cánh quan của bắt gần hết, tiếp theo là thẩm vấn, phán quyết. Tiêu Cảnh Nghiệp lệnh, bắt buộc xử lý xong xuôi những việc năm mới.
Những kẻ lưu đày, cũng bắt buộc rời kinh thành khởi hành năm mới, phép lưu kinh thành nữa.
Rốt cuộc, tạo phản là chuyện lớn, cấp bách, một phút một giây cũng thể chậm trễ, nhanh ch.óng xử lý!
Tâm tư thể là lạnh lùng. Lưu đày khỏi kinh thành mùa đông, dù là về phía Bắc nơi khổ hàn, xuôi Nam đến vùng Lĩnh Nam hoang dã, dọc đường chắc chắn chịu muôn vàn khổ sở.
E rằng mười phần thì đến tám phần sẽ bỏ mạng dọc đường.
Thiên Diệu Đế mỗi ngày long sàng dưỡng bệnh, nôn nóng yên.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Thế nhưng nền tảng sức khỏe của ông vốn hỏng, cộng thêm kinh hãi quá độ, thể hồi phục như ban đầu trong một sớm một chiều?