Thiên Diệu Đế chẳng mảy may bận tâm đến ánh mắt kinh hãi và sắc mặt trắng bệch của Phục hoàng hậu khi bà ngẩng đầu lên , tàn nhẫn lạnh : “Phế Tiêu Cảnh Hoài thứ dân, ngày mai áp giải đến nhà lao Tông Nhân Phủ, giam cầm cả đời!”
Nhà lao Tông Nhân Phủ?
Trong đầu Phục hoàng hậu “Ầm!” một tiếng nổ tung, thể lảo đảo, trời đất cuồng suýt nữa ngất xỉu!
“Hoàng thượng, Hoàng thượng... Cảnh Hoài nó chỉ nhất thời hồ đồ! Nó là nhất thời hồ đồ nha! Cầu Hoàng thượng xử nhẹ, cầu Hoàng thượng xử nhẹ tay hơn chút nữa ! Cầu xin Hoàng thượng!”
Bà vốn tưởng rằng con trai nếu đày canh giữ hoàng lăng, thì cũng là giam lỏng trong phủ Ung Vương cả đời.
Tuy rằng cũng chẳng kết cục gì, tuy rằng cả đời sẽ còn tự do, nhưng ít nhất cuộc sống sẽ quá gian nan khổ cực a.
Ít nhất còn nhà cửa t.ử tế để ở, cơm canh nước dù quá ngon nhưng chắc chắn sẽ thiếu thốn, hơn nữa bên cạnh còn thể nô tài hầu hạ.
Bị nhốt ở hậu điện cung Càn Thanh chịu đói hai ngày một giọt nước hạt cơm, Phục hoàng hậu mới hiểu , hóa mùi vị đói khát khó chịu đến nhường .
Hoàng thượng gì cơ? Áp giải đến nhà lao Tông Nhân Phủ, giam cầm cả đời!
Vậy chẳng là cả đời bao giờ thấy ánh mặt trời nữa !
“Hoàng thượng, Hoàng thượng!” Phục hoàng hậu lóc t.h.ả.m thiết, đau lòng đến mức tâm can phế phổi như xoắn với : “Nó là huyết mạch của Hoàng thượng, nó là hoàng t.ử a Hoàng thượng! Hoàng thượng ngài khai ân , ngài đừng đối xử với nó như a! Hoàng thượng!”
Nhìn thấy Phục hoàng hậu như thế, trong lòng Thiên Diệu Đế cuối cùng cũng thấy thống khoái đôi chút, lạnh lùng nhạt: “Giờ ngươi mới cầu xin trẫm? Đau lòng ? Khi con các ngươi mưu phản, bức bách trẫm, lấy mạng trẫm, từng nghĩ đến cảm giác của trẫm ? Nếu Thẩm thái y ở đó, e rằng giờ trẫm mất mạng ? Lúc nếu trẫm cầu xin các ngươi tha cho trẫm, các ngươi liệu nhân từ nương tay ?”
Phục hoàng hậu tức khắc cứng họng nên lời, lịm mặt đất.
Được vua thua giặc...
Thiên Diệu Đế bao giờ liếc bà thêm một cái, hừ lạnh đầu , sai lập tức đưa Phục hoàng hậu lãnh cung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-va-mat-hang-ngay/chuong-845-duoc-lam-vua-thua-lam-giac.html.]
“Người , canh giữ cẩn thận, để bà c.h.ế.t!”
“Vâng, nô tài tuân chỉ.”
Còn về những cung nữ thái giám ở cung Khôn Ninh, tất cả đều ban rượu độc, tiễn lên đường.
Dù trong đó kẻ vô tội thì ? Ai bảo bọn họ , theo sai chủ t.ử chứ?
Ánh Trăng Dẫn Lối
Thiên Diệu Đế để mầm tai họa ngầm nào.
Lỡ như xảy vụ ám sát gây sóng gió gì đó, ông rốt cuộc chịu nổi sự kinh hãi như nữa!
Đối với Phục hoàng hậu ông còn gặp mặt một , còn đối với Tiêu Cảnh Hoài, Thiên Diệu Đế lười gặp mặt, trực tiếp sai đưa đến Tông Nhân Phủ, giam cầm chung .
Khi Tiêu Cảnh Hoài áp giải khỏi cung, gào thét kêu la thê lương vô cùng, kết quả là nhét một nắm giẻ rách mồm, cưỡng chế lôi .
Phủ Ung Vương tráng lệ huy hoàng, từng tôn quý vô cùng nay ầm ầm sụp đổ.
Những nô tài tâm phúc, quản gia trung thành của Tiêu Cảnh Hoài thảy đều xử t.ử, những khác thì đày đến trường muối khổ sai, cả đời rời .
Ung Vương phi sợ hãi tột độ, ngay ngày hôm khi chuyện mưu phản vỡ lở liền hỏa tốc sai truyền tin về nhà đẻ cầu cứu.
Hình bộ Thượng thư thực tế vẫn là tâm phúc của Tiêu Cảnh Hoài, ông về cơ bản vẫn thuộc phe trung lập.
Ung Vương điện hạ mưu phản, chắc chắn là xong đời !
Tuy con gái gả như bát nước đổ , nhưng lúc đương nhiên vẫn nghĩ cách cứu con gái một phen a.
Thứ nhất, cha rốt cuộc cũng vài phần thương con gái, phu nhân càng vì chuyện mà rửa mặt bằng nước mắt.