Đích Nữ Trùng Sinh Vả Mặt Hằng Ngày - Chương 843: Tội phụ

Cập nhật lúc: 2025-12-26 00:45:21
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Hơn nữa, chừng lát nữa Hoàng thượng còn gọi nó đến hỏi chuyện. Mẹ con suốt hai ngày giọt nước thấm, hạt cơm , lỡ như lúc Hoàng thượng hỏi chuyện mà nó xảy mệnh hệ gì chẳng là...”

 

Tiểu Lữ công công suy nghĩ một chút, cảm thấy lời Hoàng hậu cũng lý.

 

Chẳng qua chỉ là một ấm thôi, cũng sẵn lòng tạo chút thuận tiện cho một kẻ sắp c.h.ế.t, còn tích chút đức.

 

Tiểu Lữ công công bèn chu môi hiệu cho một tiểu thái giám bên cạnh: “Đi kiếm ấm đây.”

 

Phục hoàng hậu mừng rỡ, liên tục lời cảm tạ: “Đa tạ công công! Đa tạ công công!”

 

Tiểu Lữ công công nhướng mày, lưng ưỡn lên đắc ý dào dạt. Ngạo khí mười phần.

 

Chậc chậc, đây chính là Hoàng hậu nương nương ngày xưa đấy!

 

Trước nay mặt bà chỉ nước quỳ rạp xuống đất cẩn thận cung kính, giờ thì ngược !

 

Có thể Hoàng hậu nương nương cúi lời cảm tạ, thật đúng là nở mày nở mặt.

 

Phục hoàng hậu liếc Tiêu Cảnh Hoài một cái. Nỗi sợ hãi trong mắt con trai bà cách nào trấn an, sự bất an của con trai bà cũng chẳng thể gì hơn, càng dám .

 

sâu mắt một cái, rốt cuộc quyết tâm, đầu loạng choạng bước nhanh ngoài.

 

Những tiếng gọi nghẹn ngào “Mẫu hậu! Mẫu hậu!” bà cũng chỉ thể coi như thấy, cái gì cũng thấy...

 

Có lẽ vì những lời Phục hoàng hậu , Tiểu Lữ công công khi đưa bà gặp Thiên Diệu Đế cũng sai bưng cho bà một chén .

 

Tuy rằng nguội, cũng chẳng loại ngon gì, nhưng đối với Phục hoàng hậu lúc , rõ ràng là thứ cực .

 

Tẩm điện Cung Càn Thanh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-va-mat-hang-ngay/chuong-843-toi-phu.html.]

Thiên Diệu Đế long bào chỉnh tề, tóc tai cũng chải chuốt gọn gàng. Dù dựa đầu giường cũng toát vẻ tinh thần và uy nghiêm.

 

Chỉ là mái tóc còn độ bóng, ánh mắt cũng chẳng còn thần thái, khiến ông trông vô cớ tăng thêm vài phần mong manh như ngọn đèn gió, khiến khỏi nơm nớp lo sợ cho ông.

 

Phục hoàng hậu giải , quỳ xuống t.h.ả.m cách long sàng một xa gần, dập đầu : “Tội phụ tham kiến Hoàng thượng, cung thỉnh Hoàng thượng thánh an!”

 

Cúi đầu thật sâu, trán chạm đất, ánh mắt Phục hoàng hậu tràn ngập oán độc phẫn hận.

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

bà giờ phút trông đau thương và hối hận đến thế.

 

Thiên Diệu Đế vốn dĩ nghẹn một bụng hỏa, định chờ Phục hoàng hậu đến sẽ hung hăng khiển trách, phát tác một trận. Thế nhưng thấy Phục hoàng hậu như , bà tự xưng “tội phụ”, lửa giận trong lòng Thiên Diệu Đế liền giảm một nửa.

 

Lửa giận tuy giảm một nửa, nhưng nghĩa là ông sẽ tha thứ cho Phục hoàng hậu, sẽ nhẹ nhàng buông tha bà —— đời nào!

 

Điều chỉ biểu thị rằng lẽ ông sẽ phá lệ khai ân để bà chịu ít những tội khổ cần thiết.

 

“Tội phụ?” Thiên Diệu Đế chằm chằm bà, lạnh lùng nhạt: “Trẫm vĩnh viễn quên bộ mặt của ngươi và nghiệt chủng khi mặt trẫm bức vua thoái vị! Phục thị, trẫm đối xử với ngươi tệ, tại ngươi dám đối xử với trẫm như thế! Ngươi thật to gan!”

 

Phục hoàng hậu vẫn cúi đầu sát đất, thể run rẩy, nức nở thành tiếng, phảng phất như đau khổ hối hận đến kiềm chế .

 

chỉ giờ phút trong lòng bà phẫn hận oán độc đến mức nào.

 

Tại ư? A, ông tư cách gì mà hỏi bà tại !

 

Còn thể vì nữa? Còn đều là do ông ép bức.

 

Con trai bà là đích t.ử trung cung đường đường chính chính, danh chính ngôn thuận nên là Thái t.ử Đại Tần, nhưng ông chần chừ chịu sắc lập, thái độ mập mờ, hé lộ chút ý định nào.

 

Nếu Tiêu Cảnh Nghiệp là kẻ đức tài xuất chúng, lập công lao to lớn cho triều đình thì cũng thôi .

 

 

Loading...