Chỉ cần khống chế Thiên Diệu Đế, ép ngài lập Thái t.ử, ép ngài nhường ngôi, chuyện sẽ thuận lý thành chương.
Đến lúc đó, vẫn sẽ tôn ngài Thái Thượng Hoàng, để ngài an hưởng tuổi già. Nếu , cũng đừng trách khách khí!
Sau bữa tối hôm nay, Phục hoàng hậu dẫn theo cung nhân đến cung Càn Thanh cầu kiến thỉnh an.
Thiên Diệu Đế mới dùng t.h.u.ố.c, tinh thần chút uể oải, cũng buồn ngủ.
Vốn dĩ tĩnh tâm dưỡng khí mấy ngày nay cảm thấy đỡ hơn chút, ngờ lòi chuyện tư khai thác quặng sắt, ngài tức giận đến mức nổi trận lôi đình, khí huyết dâng trào, đau đầu tái phát, liên tiếp hai đêm đều ngủ ngon.
Lúc tự nhiên chẳng tinh thần gì.
Nghe tin Hoàng hậu cầu kiến, Thiên Diệu Đế chút chán ghét, nhíu mày : "Hoàng hậu chuyện gì ? Sao giờ còn tới đây?"
Lữ công công lập tức khom : "Lão nô xin mời Hoàng hậu nương nương về."
"Khoan ," Thiên Diệu Đế suy nghĩ một chút, Phục hoàng hậu xưa nay vốn trọng hiểu chuyện, nếu thực sự việc, bà chắc chắn sẽ chạy tới giờ . Đã tới, nghĩa là thực sự việc.
"Mời nàng !"
"Vâng, Hoàng thượng!"
Thiên Diệu Đế đang bệnh, tinh thần uể oải, hơn nữa ngày thường cũng đề phòng Phục hoàng hậu, bởi cũng phát hiện khi Phục hoàng hậu bước , lượng cung nữ thái giám theo tổng cộng tám .
Tuy rằng tám tất cả đều vây quanh Phục hoàng hậu đến mặt ngài, mà khi điện, sáu liền im lặng, gần như cảm giác tồn tại, cúi đầu hầu ở những góc khuất dễ thấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-va-mat-hang-ngay/chuong-830-phuc-hoang-hau-cau-kien.html.]
Lữ công công chú ý tới, nhưng ông nghĩ, lúc đêm, tiện lắm, nên Hoàng hậu nương nương mang theo nhiều hơn một chút cũng chẳng gì lạ, nên cũng để tâm.
Lúc Phục hoàng hậu sớm trấn định tự nhiên đến mức tìm một chút dị thường nào, tiến lên mỉm thỉnh an. Thiên Diệu Đế ban , bà liền xuống ở phía , còn thể tươi đầy mặt, ánh mắt tha thiết quan tâm thể ngài, xin ngài bảo trọng long thể.
Thiên Diệu Đế cũng dần dần thả lỏng hơn, tâm trạng cũng lên vài phần, hiếm khi thanh thản cùng Phục hoàng hậu.
Bỗng nhiên, Phục hoàng hậu đổi chủ đề, chút chần chừ và do dự, nhưng vẫn mở miệng : "Hoàng thượng, thần chuyện bẩm báo riêng với Hoàng thượng, xin Hoàng thượng cho lui hầu."
Thiên Diệu Đế nhướng mày, gật gật đầu, liếc mắt Lữ công công.
Khi Phục hoàng hậu hiếm khi đưa yêu cầu , Thiên Diệu Đế mặc nhiên cho rằng bà thực sự chuyện quan trọng với .
Lữ công công hiểu ý, lập tức đuổi hết các cung nhân hầu hạ trong điện ngoài, chỉ ông vẫn hầu bên cạnh Thiên Diệu Đế như cũ.
Ông chú ý tới, mấy cung nữ thái giám theo Phục hoàng hậu , bước chân chậm, cũng thực sự lui ngoài, mà gần như cảm giác tồn tại hầu ở bên cạnh cửa điện, bóng râm của những lớp màn trướng trùng điệp.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Phảng phất như những bức tượng gỗ.
Hai tên thái giám phía Phục hoàng hậu càng là hề cử động.
Phục hoàng hậu dậy, về phía Thiên Diệu Đế, hướng ngài khom hành lễ thật sâu: "Hoàng thượng, chuyện ... trong lòng thần cũng đành lòng, mong Hoàng thượng lượng thứ!"
Thiên Diệu Đế ngược bà cho tò mò, nhíu mày : "Rốt cuộc xảy chuyện gì? Hoàng hậu cứ thẳng! Trẫm hiểu Hoàng hậu, chắc chắn sẽ vô cớ oan uổng cho Hoàng hậu!"
"Vâng, tạ ơn Hoàng thượng! Có lời của Hoàng thượng, thần yên tâm !" Phục hoàng hậu đột nhiên lao tới, rút con d.a.o găm trong tay kề cổ Thiên Diệu Đế, trầm giọng quát: "Đừng cử động!"