Lư Tú Yến trăm triệu ngờ tới, Thẩm Hoằng Lâm – từng thực tế vùi dập tơi tả bởi những chuyện tương tự – dễ lừa như .
Nàng chuyện riêng với Thẩm Hoằng Lâm, lập tức cảnh giác ngay.
Cô nương dù quen với mẫu , thế nào nữa, nhưng quen ! Hắn quen, tự nhiên đề phòng nhiều hơn.
Thẩm Hoằng Lâm trong trạng thái bình tĩnh, lý trí cũng chẳng dễ lừa gạt.
Đối với yêu cầu của Lư Tú Yến, Thẩm Hoằng Lâm chút suy nghĩ liền từ chối, hơn nữa còn bất động thanh sắc lùi hai bước, khách khí mà xa cách : “Trai đơn gái chiếc tiện, lỡ hỏng thanh danh của thì , cô nương gì cứ ở đây . Hoặc nếu cô nương thấy khó xử, thì hãy đến phủ tìm mẫu , hoặc qua Chiến Vương phủ tìm mà .”
Lư Tú Yến cho nghẹn họng, âm thầm nghiến răng.
Tên là khúc gỗ ? Quả thực thể lý lẽ!
Một nữ t.ử xinh , nhu nhu nhược nhược như nàng riêng với vài câu mà cũng từ chối.
Hắn cư nhiên từ chối!
Vốn dĩ hôm nay tới đây, đối mặt với Thẩm Hoằng Lâm – kẻ mà nàng chán ghét từ tận đáy lòng – vẻ e thẹn, yếu đuối, nàng cảm thấy nhẫn nhục chịu đựng, ủy khuất . Không ngờ, còn ghét bỏ!
Lư Tú Yến cảm thấy tức giận lan tràn trong lòng, lửa giận hừng hực!
“Thẩm đại thiếu gia,” Lư Tú Yến tỏ vẻ ủy khuất, ảm đạm : “Ngài hiểu lầm gì với ? Nếu vạn bất đắc dĩ, cũng sẽ tới chỗ tìm ngài, chỉ cần nửa nén hương thôi, thật đấy, Thẩm đại thiếu gia...”
Nàng càng như , Thẩm Hoằng Lâm càng thêm âm thầm cảnh giác: “Lư tiểu thư nếu còn chuyện gì khác, tại hạ xin cáo từ !”
“Thẩm đại thiếu gia!” Lư Tú Yến vội vàng gọi giật , khổ thở dài: “Thôi bỏ ! Thẩm đại thiếu gia , cũng còn gì để . Nếu thế thì về thành thôi, ... Ta thể cùng Thẩm đại thiếu gia về thành ? Nơi —— rốt cuộc chút tiện...”
Nàng là phận nữ nhi yếu đuối, Thẩm đại thiếu gia nên tiện thể đưa nàng một đoạn đường a!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-va-mat-hang-ngay/chuong-814-tinh-sai.html.]
Lư Tú Yến chỉ thể lùi một bước cầu cái thứ hai, thầm than: Nếu thể chuyện riêng, để tiện thể đưa thành cũng khác biệt mấy.
Chỉ cần để thấy bọn họ cùng về thành là đủ ...
Thẩm Hoằng Lâm lạnh trong lòng, chắc chắn ý !
Đây rốt cuộc là con gái nhà ai? Sao hổ như thế!
Ánh Trăng Dẫn Lối
Họ Lư đúng ? Chờ về phủ sẽ hỏi kỹ nương mới .
“Xin , việc tiện lắm. Lư tiểu thư nếu thể tự khỏi thành, tự nhiên cũng thể tự trở về thành, cáo từ!” Thẩm Hoằng Lâm chút khẩn trương, theo bản năng quanh một lượt, rủi mà ai thấy, truyền tin đồn nhảm nhí gì, nhưng gánh cái nồi .
Không đợi Lư Tú Yến thêm gì nữa, Thẩm Hoằng Lâm sải bước rời , dẫn theo thuộc hạ lên ngựa nghênh ngang bỏ .
Có tên thuộc hạ thô lỗ hì hì định trêu chọc gì đó, mở miệng Thẩm Hoằng Lâm sa sầm mặt quát lớn: “Ta hề quen vị cô nương , cũng chẳng chuyện gì với nàng , các ngươi quản cho c.h.ặ.t cái miệng của , đừng hươu vượn, một câu cũng bàn tán! Nếu sẽ xử theo quân pháp!”
Mọi trong lòng rùng , vội vàng ran.
Khi ngang qua chỗ Lư Tú Yến, thậm chí chẳng thèm liếc mắt nàng thêm một cái.
Lư Tú Yến trơ mắt bọn họ phóng ngựa mất, chôn chân trong gió...
Chuyện... chuyện là cái gì chứ!
Thật nực !
Lư Tú Yến âm thầm nghiến răng, trách nàng chán ghét tên Thẩm Hoằng Lâm đến thế, quả nhiên thứ lành gì! Quả nhiên đáng ghét đến cực điểm!