Đích Nữ Trùng Sinh Vả Mặt Hằng Ngày - Chương 804: Hắn không thể chờ đợi thêm được nữa

Cập nhật lúc: 2025-12-26 00:44:41
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Tiêu Cảnh Nghiệp phẫn nộ, càng thêm sợ hãi!

 

Hắn thực sự sợ hãi! Mẫu phi sủng ái hơn, cho nên xưa nay cũng sủng ái hơn Tiêu Cảnh Hoài. mà, Mẫu phi hiện giờ chẳng những thất sủng, thể diện còn Phụ hoàng ném xuống đất mà chà đạp, thì ?

 

Hắn còn tính là cái gì?

 

Khi Phụ hoàng trừng trị Mẫu phi nghiêm khắc như , e rằng căn bản chẳng hề nghĩ tới đúng ?

 

Còn cả Mạnh Quốc công phủ nữa, hiện giờ chẳng những chỗ dựa, ngược còn là gánh nặng...

 

Trong lúc nhất thời, Tiêu Cảnh Nghiệp cảm giác mênh mang tứ phía, cô đơn lạc lõng vô cùng.

 

Hắn thậm chí chút tuyệt vọng...

 

Trong tình cảnh , còn nhịn nữa?

 

Sau khi hẹn gặp Tiêu Cảnh Dụ, câu đầu tiên chính là: "Phải thế nào mới thể khiến Tiêu Cảnh Hoài tạo phản?"

 

Hắn thể chờ đợi thêm nữa!

 

Càng chờ đợi, càng mất ưu thế! Hắn cần nắm thế chủ động.

 

Tiêu Cảnh Dụ với ánh mắt chút thương hại, lắc đầu: "Tiêu Cảnh Hoài ngốc, e rằng thế nào cũng sẽ tạo phản , ít nhất là lúc ."

 

Thấy con Tiêu Cảnh Nghiệp gặp xui xẻo, đang vững thuyền câu, chỉ cần , việc gì chủ động nhảy hứng đạn lúc ?

 

Tiêu Cảnh Nghiệp oán hận đ.ấ.m một quyền xuống tay vịn ghế. Hắn hiểu đạo lý ? Chẳng qua là từ bỏ ý định, cùng đường thì cái gì cũng thử mà thôi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-va-mat-hang-ngay/chuong-804-han-khong-the-cho-doi-them-duoc-nua.html.]

 

Đáy mắt Tiêu Cảnh Dụ lướt qua một tia chế giễu nhẹ, : "Bất quá, cũng cách."

 

Tiêu Cảnh Nghiệp đột ngột ngẩng đầu về phía .

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

Tiêu Cảnh Dụ: "Thực , Tiêu Cảnh Hoài thực sự tạo phản cũng quan trọng, chỉ cần Hoàng thượng cho rằng tạo phản, thì chính là tạo phản. Ngươi xem?"

 

Đôi mắt Tiêu Cảnh Nghiệp vụt sáng lên, vẻ mặt vui mừng: "Ý ngươi là, chúng gài bẫy ? Ngươi cách gì, mau !"

 

Tiêu Cảnh Dụ mỉm nhẹ, "Cảnh Nghiệp, tương lai nếu ngươi bước lên vị trí , chuyện ngươi hứa với , nhất định quên đấy."

 

Nghe thấy Tiêu Cảnh Dụ đang đòi hỏi sự đảm bảo và lợi ích từ , trong lòng Tiêu Cảnh Nghiệp tuy chút vui, nhưng cũng càng thêm yên tâm và mong đợi.

 

Điều chứng tỏ cái gì? Chứng tỏ Tiêu Cảnh Dụ thực sự cách.

 

"Đường yên tâm!" Tiêu Cảnh Nghiệp nghĩ nghĩ, bỗng nhiên cảm thấy, nếu thực sự lên giang sơn , thì cho dù cắt một miếng đất ở nơi hẻo lánh cho Tiêu Cảnh Dụ thì ? Thực cũng chẳng gì to tát!

 

Vì thế trịnh trọng : "Ta thề, Tiêu Cảnh Nghiệp tương lai nếu lên giang sơn , những lời hứa với đường Tiêu Cảnh Dụ nhất định sẽ thực hiện, nếu sẽ thiên lôi đ.á.n.h xuống, c.h.ế.t t.ử tế!"

 

"Cảnh Nghiệp, thực ngươi cũng cần thề độc như , ngươi sẽ , tự nhiên tin ngươi." Tiêu Cảnh Dụ , lúc mới : "Thật dám giấu giếm, khi hồi kinh, đường qua địa phận Sơn Tây, lúc nghỉ ngơi, thuộc hạ săn vô tình phát hiện một mỏ quặng sắt. Sau đó lén phái qua đó dò xét qua loa, mỏ khoáng sản đó vô cùng phong phú, hiện giờ vẫn đang trong tình trạng vô chủ..."

 

Mỏ quặng sắt đó, thực do thuộc hạ của phát hiện, mà là kiếp khi Tiêu Cảnh Hoài kế vị, nhân viên Hình bộ công tác phá án phát hiện .

 

Khoáng sản quả thực vô cùng phong phú, Tiêu Cảnh Hoài lúc đó vui mừng, phái quan viên đến kiểm soát khai thác, giải quyết đáng kể tình trạng thiếu hụt sắt của triều đình.

 

Một mỏ quặng sắt lớn như , đủ để nhiều việc.

 

Tiêu Cảnh Nghiệp tự nhiên cũng điều ý nghĩa gì, khỏi động lòng, vui vẻ : "Thật ? Vậy thì quá ! Lát nữa ngươi cho bổn vương vị trí cụ thể ở , bổn vương sẽ phái lén lút tiếp nhận — khoan , chuyện thì liên quan gì đến Tiêu Cảnh Hoài?"

 

 

Loading...