Có một nữ t.ử như ở Thẩm gia, Thẩm gia sẽ chẳng thể nào thái bình .
Thiên Diệu Đế cũng xuất phát từ tâm lý gì, nhưng Thẩm gia yên , mấy đứa con trai Thẩm gia cưới vợ danh môn quý nữ, thì trong lòng ông mới cảm thấy yên tâm hơn một chút!
Thế nhưng, hiện tại thứ đều rối tung lên.
Ông vốn định đợi thêm chút nữa, ngờ bây giờ náo loạn màn kịch .
Diêu Ngọc quả thực quá ngu xuẩn, rõ ràng nắm trong tay một đống lợi thế , cuối cùng thua t.h.ả.m hại, tự hại đại lao Hình Bộ!
Trong tình huống , cho dù ông giúp nàng đỡ thế nào cũng .
Còn Tiết gia càng thể. Việc vợ chồng Thẩm đại lão gia chán ghét Tiết gia là điều ai cũng , ông tiện kẻ ác.
Một thương hộ nữ, chẳng tình cảm gì với Thẩm Hoằng Lâm, thể con dâu Thẩm gia?
Thiên Diệu Đế vì chuyện mà trong lòng ít nhiều thấy lấn cấn và vui. Hai ngày nay khi gặp Thẩm đại lão gia, sắc mặt ông đều , khiến Thẩm đại lão gia chẳng hiểu .
Sau khi về phủ bàn bạc với Thẩm đại phu nhân, nghĩ nghĩ cũng hiểu nổi rốt cuộc đắc tội Hoàng thượng ở chỗ nào?
Hoàng thượng tự nhiên ném cho cái mặt lạnh rốt cuộc là vì ?
Chuyện xảy ở Thẩm gia còn kịp dậy sóng gì, thì sự chú ý của trong kinh thành một sự kiện khác thu hút.
Trưởng công chúa Di Hòa đây chẳng vì chuyện bê bối bại lộ thể cứu vãn, Thiên Diệu Đế giận dữ hạ chỉ bắt bà ở chùa hoàng gia, nương nhờ cửa Phật, thanh đăng cổ phật cả đời ?
Trong chùa và bên ngoài cách biệt, dù bà thì cũng chịu.
Tin tức bên ngoài căn bản truyền .
Ánh Trăng Dẫn Lối
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-va-mat-hang-ngay/chuong-740-dieu-ngoc-nay-qua-thuc-qua-ngu-xuan.html.]
Chẳng ai dám lung tung mặt bà .
Bởi , bà cũng chuyện con gái là Tình Nhu quận chúa rơi xuống nước và qua đời.
Phải bà dù cũng là hoàng gia, Hoàng thượng bắt bà tu hành chuộc tội chứ lấy mạng bà . Nhỡ bà con gái c.h.ế.t thảm, trong lúc kích động chuyện gì quyết tuyệt, Hoàng thượng trách tội xuống, ai mà gánh nổi?
thế nào mà bà chuyện .
Chẳng những chuyện con gái cung dự tiệc rơi xuống nước c.h.ế.t đuối, mà còn chuyện Tiêu Cảnh Hoài cưới vương phi mới chỉ trong vòng hai tháng khi con gái bà qua đời!
Cũng kẻ nào thêm mắm dặm muối bàn tán mặt bà thế nào, mà Trưởng công chúa Di Hòa kích động đến mức phát điên, rống lên t.h.ả.m thiết, c.h.ử.i bới thôi.
Bà mắng Tiêu Cảnh Hoài vô lương tâm, mắng chốn cung đình ăn thịt nhả xương, mắng kẻ hại con gái bà c.h.ế.t t.ử tế...
Bà càng than cho con gái tuổi còn trẻ mà thê t.h.ả.m như , những kẻ chột nên ngay cả cũng dám cho bà ...
Bà căn bản tin đó là t.a.i n.ạ.n ngoài ý .
Trong cung loại t.a.i n.ạ.n từng , nhưng nào cũng đều quy kết là "ngoài ý ", đây bà từng thấy.
Mọi trong lòng đều hiểu rõ nhưng , đây là một cái "ngoài ý "!
thực tế, gì nhiều t.a.i n.ạ.n ngoài ý đến thế!
Đối với một sống trong cung bao nhiêu năm như Trưởng công chúa Di Hòa, bà hiểu quá rõ.
Đơn giản là con gái bà ghét bỏ. Hoàng hậu và Tiêu Cảnh Hoài đều mong nó c.h.ế.t vì tai nạn, vì thế, nó liền c.h.ế.t vì tai nạn.
Bất kể quá trình cái c.h.ế.t đó diễn thuận lý thành chương thế nào, kín kẽ một kẽ hở , nhưng sự thật là gì thì căn bản cần những thứ đó.
Phục Hoàng hậu vốn thích con gái bà , Tiêu Cảnh Hoài cũng chỉ miễn cưỡng mà thôi. Sau khi bà xảy chuyện, e rằng bọn họ càng ghét bỏ con gái bà đến tột cùng!