Đối với trong cung đến hỏi chuyện, Thẩm đại phu nhân tự trả lời. Bà tỏ vẻ vô cùng chán ghét và phẫn nộ hành vi hại con trai của Diêu Ngọc, mắng nhiếc một hồi rằng nàng tâm tư thuần, rắp tâm bất lương, thứ lành gì, vân vân... Bà còn khẩn cầu Hình Bộ nhất định thẩm vấn thật kỹ, xem rốt cuộc ả là gian tế do Ung Hồ phái tới , nếu ác độc như , lấy oán trả ơn hại con trai bà...
Thiên Diệu Đế những lời , chút tiếc nuối thở dài, hỏi thêm gì nữa.
Làm gì chuyện trùng hợp như ? Cái gì mà gian tế Ung Hồ, ông cần xem cũng là tin.
Người Ung Hồ nếu thực sự phái gian tế, cũng thể nào tùy tiện bại lộ và tay như thế.
Đạo lý ai cũng hiểu, sở dĩ Thẩm gia như , chẳng qua là để bày tỏ sự chán ghét tột độ của cả gia đình họ đối với Diêu Ngọc mà thôi.
Đặc biệt là Diêu Ngọc còn Thẩm Hoằng Lâm thương, Thẩm đại phu nhân phận giận tím mặt cũng là chuyện hết sức bình thường!
Thiên Diệu Đế xưa nay luôn đặc biệt chú ý đến Thẩm gia. Chuyện Thẩm Hoằng Lâm đưa một cô nương về phủ, ông cũng phong thanh, đó thuận miệng sai tra xét một chút.
Thế mới cô nương là do Thẩm Hoằng Lâm tiện tay cứu đường.
nếu Thẩm Hoằng Lâm đưa cô nương nhà về nhà, chứng tỏ... trong lòng hơn phân nửa cũng ưng ý, ?
Rút kết luận , trong lòng Thiên Diệu Đế vui mừng.
Nếu Thẩm Hoằng Lâm thực sự coi trọng cô nương , cưới nàng vợ, thì cho dù trưởng bối Thẩm gia ngăn cản, ông là Hoàng đế cũng tác thành cho đôi trẻ.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Đây cũng coi là một giai thoại mà!
Thẩm Hoằng Lâm cưới một vợ như , ông càng thêm yên tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-va-mat-hang-ngay/chuong-739-thien-dieu-de-co-chut-tiec-nuoi.html.]
Nào ngờ, Thẩm Hoằng Lâm căn bản thích Diêu Ngọc. Diêu Ngọc cũng thật ngu xuẩn, nếu tâm tính kế khác, thì suy nghĩ chu hãy động thủ ?
Kết quả thì , mưu sự thành, còn tự hại tù!
Khoan đến chuyện nghi ngờ là gian tế, chỉ riêng việc nàng hại Thẩm Hoằng Lâm thương, khiến Thẩm đại phu nhân nổi giận đùng đùng oán trách một tràng như , thì dù ông hòa giải cũng thể.
Một bậc quân vương thể vô duyên vô cớ quản chuyện vặt trong nhà thần tử. Huống hồ Diêu Ngọc chỉ là một cô gái mồ côi nơi dân dã, quý nữ thế gia vọng tộc ở kinh thành.
Nếu ông lên tiếng bênh vực nàng , cho dù chỉ là ám chỉ, thì cũng vẻ quá vô lý, chẳng khác nào cố tình ép Thẩm Hoằng Lâm nạp một thất gì. Điều sẽ Thẩm gia thất vọng buồn lòng, tương đương với việc vả mặt họ.
Thiên Diệu Đế chút hối hận.
Ngay từ đầu khi Thẩm Hoằng Lâm đưa một cô nương trẻ về phủ, trong lòng ông vô cùng hài lòng, thậm chí tính sẵn: Nếu Thẩm Hoằng Lâm thực sự thích cô nương đó, dù cha đồng ý, ông cũng thể bóng gió giúp vài câu.
Đây là tác thành chuyện , vợ chồng Thẩm đại lão gia dù trong lòng vui cũng chỉ thể chấp nhận - ai bảo con trai họ tự thích chứ?
Diêu Ngọc là cô gái mồ côi, hai bàn tay trắng, ông thậm chí thể chỉ hôn, thể bảo Hoàng hậu ban cho của hồi môn. Những chuyện quá dễ dàng, ảnh hưởng đến đại cục.
Ngược còn thu tiếng thơm.
Ông lòng tràn đầy mong đợi, nào ngờ... Thẩm Hoằng Lâm căn bản thích Diêu Ngọc, chỉ là cứu nàng mà sắp xếp ở nên mới đưa về thôi!
Dù , thực nếu chút gì đó thì cũng dễ.
Ông chỉ cần phái tung tin đồn, gán ghép Diêu Ngọc và Thẩm Hoằng Lâm với bằng vài tin đồn nhảm, giả vờ vô tình mà hỏi thăm một hai câu, ám chỉ rằng thanh danh nữ t.ử là quan trọng nhất, nên phụ lòng như . Khi đó Thẩm Hoằng Lâm dù cưới nàng vợ, cũng thể nạp nàng .