Đã mà cứ xông chuốc lấy nhục nhã, thì cũng chẳng cần khách sáo gì.
Tiêu Cảnh Dụ vẻ mặt khinh thường liếc Tiết Thiến một cái: “Thẩm tướng quân tiền đồ vô lượng, quý nữ kinh thành kiểu gì mà chẳng xứng? Lại xứng với một thương hộ nữ (con gái nhà buôn)? Thảo nào bên ngoài đều đồn đại Thẩm đại nhân con ruột của Thẩm lão thái thái. Thẩm lão thái thái trăm phương ngàn kế giày vò nhục, thấy ông sống , thấy đại phòng Thẩm gia yên , quả nhiên lời đồn sai chút nào!”
Tiết Thiến gả cho Thẩm Hoằng Lâm là thật, nhưng nàng tự thấy cũng vài phần nhan sắc. Hơn nữa lúc ở nhà, quả thực cũng mấy kẻ theo đuổi, đến cầu hôn cũng , nhưng cả gia đình và bản nàng đều cảm thấy với dung mạo mà gả tùy tiện thì quá thiệt thòi, cho nên vẫn lữa định hôn sự.
Theo bản năng, Tiết Thiến cảm thấy chỉ cần dựa dung nhan của , hễ nàng xuất hiện ở , ánh mắt đàn ông sẽ luôn dừng , đều sẽ hấp dẫn.
Vừa chạm mắt với Tiêu Cảnh Dụ, nàng thẹn thùng đỏ mặt cúi đầu, trong lòng thực đang đắc ý và mừng thầm, tưởng rằng Vương gia mê hoặc.
Nào ngờ lúc châm chọc mỉa mai một trận như , tức khắc hổ tức tối, vành mắt đỏ hoe, mặt mũi đỏ bừng, đầu cúi gằm dám ngẩng lên.
Mọi vây xem xong lời của Chiến Vương điện hạ, nhớ đến những vụ kiện tụng liên tiếp xảy ở Thẩm gia đây, nhịn xì xào bàn tán, chỉ trỏ về phía Thẩm tam phu nhân.
Lời của Chiến Vương điện hạ chẳng sai chút nào!
Thẩm tướng quân là phận gì? Làm tổ mẫu mà định mai cho cháu một mối hôn sự như thế ?
Ánh Trăng Dẫn Lối
“Thẩm lão phu nhân cũng quá đáng ? Haiz, thật quá hồ đồ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-va-mat-hang-ngay/chuong-727-loi-nay-chang-sai-chut-nao.html.]
“Cũng , cũng , dù mai thì cũng sai bà mối chính thức đến cửa dạm ngõ đàng hoàng, đằng Thẩm tam phu nhân dẫn đến tận đây... Ối dào, đây là cái gì chứ!”
“Hề hề hề, chuyện còn . Không thấy Thẩm tướng quân bảo cha đều ý ? Cho nên cô nương là đường tắt đây mà!”
“Ông trời ơi, chuyện chẳng lẽ cũng là do Thẩm lão phu nhân cho phép?!”
Tiết Thiến và Thẩm tam phu nhân tức đến run . Tiết Thiến nước mắt lưng tròng, ánh mắt u oán về phía Thẩm Hoằng Lâm.
Sắc mặt Thẩm Hoằng Lâm xanh mét, cơn giận của so với các nàng chỉ hơn chứ kém.
Hắn ngốc, gì chuyện "tình cờ gặp gỡ" nhiều đến thế? Trước rõ, chẳng lẽ bây giờ còn hiểu ?
Vị thím Ba cùng cô nương Tiết gia, và cả Diêu cô nương nữa, e rằng... đều chẳng lòng gì!
Tiêu Cảnh Dụ châm chọc: “Thẩm tam phu nhân, chuyện mai mối dạm ngõ là do chính bà tự nhắc đến , ở đây đều chứng, Bổn vương cũng chứng. Quay đầu bà đừng cái gì mà bàn tán chuyện hôn nhân bừa bãi, hỏng thanh danh cô nương nhà đẻ bà, bắt chịu trách nhiệm nhé? Hừ, nếu loại chuyện cũng bắt chịu trách nhiệm, thế thì bất cứ cô nương nào chạy lên quán , quán rượu một tiếng ngưỡng mộ Thẩm tướng quân, gả cho Thẩm tướng quân, là Thẩm tướng quân chịu trách nhiệm !”
Mọi ồ lên, sôi nổi gật đầu: “Lời quá đúng!”, “Chúng đều rõ mồn một!”, “Nếu các nàng chơi , thể chứng!”, “Ta cũng chứng !”
Thẩm tam phu nhân những lời chế giễu liên hồi cho tức đến nổ đầu, điên cuồng gào lên: “Cô nương Tiết gia nhà gì ? Chẳng lẽ còn thua kém cái nhà Cung Xương Hầu phủ sa cơ lỡ vận ? Hoằng Tuân thể cưới cô nương Cung Xương Hầu phủ, thì tại Hoằng Lâm thể cưới cô nương Tiết gia chúng ?”