Thẩm gia thêm một như nàng cũng chẳng đáng là bao, nàng nhất định sẽ an phận thủ thường hầu hạ tướng quân và phu nhân tướng quân...
Nghe tin Thẩm đại phu nhân gọi qua, mắt Diêu Ngọc vụt sáng lên, tâm trạng đang th thấp thỏm lo âu bỗng chốc trở nên hưng phấn.
Thẩm đại phu nhân chịu gặp nàng , điều chứng tỏ bà chắc chắn chấp nhận nàng , nếu thì cũng chẳng cố ý gọi nàng lên chuyện gì.
Vui mừng quá đỗi, Diêu Ngọc bắt đầu luống cuống tay chân, vội vàng nhờ Giả ma ma giúp đỡ.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Nàng cầu xin Giả ma ma giúp chải đầu thật , một bộ xiêm y sạch sẽ xinh xắn. Tuy đó từng gặp mặt, nhưng đó chỉ là chào hỏi qua loa, giống với cuộc gặp chính thức hôm nay.
Nàng trang điểm chải chuốt thật , để Thẩm đại phu nhân thấy điểm của nàng ...
Giả ma ma âm thầm khinh bỉ, trong lòng trợn mắt trắng dã lên tận trời, thầm nghĩ hiểu ả lấy sự tự tin đó, phu nhân mà coi trọng ngươi ? Ngươi cũng tự soi gương xem cái gì! Trong cái phủ , tùy tiện chọn một nha nhất đẳng, nhị đẳng hầu hạ bên cạnh chủ t.ử cũng còn hơn đứt ngươi...
Nhớ kỹ lời dặn dò của Thẩm Lương Vi, Giả ma ma tự nhiên sẽ tạt nước lạnh mất hứng Diêu Ngọc. Ngược , bà cứ hùa theo lời nàng , tâng bốc khiến nàng càng thêm tự tin tràn đầy.
Luống cuống một hồi lâu mới ăn mặc chỉnh tề, Diêu Ngọc liền về phía viện Xuân Đằng.
Vào phòng, thấy Thẩm đại phu nhân, nàng theo bản năng liền rụt vai khom lưng, cúi đầu thấp đến mức dám ngẩng lên.
Mấp máy môi, nàng chỉ khẽ gọi một tiếng: "Phu nhân vạn phúc..."
Thẩm đại phu nhân nàng liền thấy đau đầu.
Bà hề coi thường xuất thấp kém của Diêu Ngọc, bởi chính bà cũng từ chốn phố phường lăn lộn mà lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-va-mat-hang-ngay/chuong-718-tham-dai-phu-nhan-nhin-nang-ta-lien-thay-dau-dau.html.]
bà coi thường cái thói hành xử của Diêu Ngọc.
Một bên thì tâm tư thuần, tham lam; một bên rụt rè, tự ti.
Người như , tâm tính vặn vẹo và kỳ quặc, tuyệt đối thể giữ .
Hiện giờ nàng còn là ngoài, còn câu nệ nên vẻ thành thật, nhưng ngày tháng dài lâu, bản tính lộ , e rằng trong phủ sẽ chẳng còn ngày nào yên ...
một cô nương trẻ tuổi trông thành thật, vài phần ủy khuất cứ sừng sững mặt như , chẳng lẽ bà thể thẳng thừng đuổi cổ ngoài?
Đây đúng là "mời thần thì dễ, tiễn thần mới khó"...
"Diêu cô nương mau ," Thẩm đại phu nhân : "Diêu cô nương cần sợ hãi. Ta hôm nay gọi cô nương tới cũng là hỏi xem cô nương dự tính gì."
Dự tính? Diêu Ngọc chút khó hiểu ngẩng đầu Thẩm đại phu nhân một cái, miệng lẩm bẩm: "Dạ..."
Thẩm đại phu nhân thấy bộ dạng đó, là thể trông mong nàng chủ động gì, đành tự mở lời, liền giữ vẻ hòa nhã mỉm hỏi: "Không Diêu cô nương dự tính gì cho tương lai ?"
Diêu Ngọc câu , trong lòng lập tức nảy sinh dự cảm chẳng lành, tim nhói lên một cái, cảm giác như ghét bỏ...
"Ta... cũng ..."
Thẩm đại phu nhân: "..."
Hôm nay còn cách nào để tiếp tục chuyện nữa đây!
"Cô nương còn trẻ, đường đời còn dài, cô nương định sống thế nào? Ta Hoằng Lâm , cô nương nơi nương tựa, kể cũng đáng thương. Người Thẩm gia chúng việc luôn đến nơi đến chốn, tuyệt bỏ dở giữa chừng. Đã cứu cô nương thì giúp cho trót cũng . Thế , 500 lượng bạc. Quê cô nương ở ? Ta sẽ sai đưa cô nương về quê cũ. Với 500 lượng bạc để mua nhà tậu ruộng, cuộc sống cũng thể sung túc. Thẩm gia chúng gì cũng chút uy tín, sẽ đ.á.n.h tiếng với Huyện thái gia địa phương để kẻ nào mắt dám khó dễ cô nương. Tiện thể cũng sẽ chào hỏi trưởng bối trong tộc của cô nương, cô nương tìm một tấm chồng , sống cuộc đời yên , cô nương thấy thế nào?"