Cho dù hai đứa cháu trai chỉ là con thứ...
Dung thị! Tiện nhân Dung thị , quả thực đê tiện vô sỉ đến cực điểm!
Nghĩ đời hiếu thắng cả một đời, nửa đời xuôi chèo mát mái, tôn quý vinh hoa, gì nấy, xoay cả nhà vợ lẽ như chong chóng! Lại còn đứa cháu đích tôn tài năng đỗ Trạng Nguyên, tương lai chắc chắn sẽ rạng rỡ tổ tông, đó mới là phong quang vô hạn thực sự!
tất cả, tất cả đều cái nhà vợ lẽ phá hỏng, bọn chúng hủy hoại hết!
Không còn cháu đích tôn, hai đứa con trai dòng chính (con bà sinh) ngày càng thất vọng sa sút, trong khi cái nhà vợ lẽ phất lên như diều gặp gió, mà đáng hận đến thế...
Thẩm lão thái thái trong lòng tức hộc máu, nhưng chỉ cần nghĩ đến hai đứa cháu nội dòng thứ, bà chẳng dám phát tác.
Thẩm tam phu nhân hiểu bà? Thấy thế bà tức đến ngứa răng, thầm mắng Thẩm lão thái thái vô dụng.
Năm đó hống hách cái gì, kiêu ngạo cái gì chứ? Đến cái sinh thần bát tự của cháu trai ruột cũng nhớ nổi một chữ?
Chuyện sinh thần bát tự , thời gian lâu, trừ phi tâm ghi nhớ chứ mà nhớ cho .
Lúc dù tìm vài ba lão bộc của Thẩm gia để mua chuộc, tám phần cũng chẳng ai chính xác .
Nếu lão thái thái lúc chịu nhớ, thì bao?
Thì còn chuyện gì cho Dung thị xen ? Thiếp canh cứ thế đưa thẳng sang Tiết gia, đợi đại phòng Thẩm gia chuyện thì tam thư lục lễ e là xong quá nửa, ván đóng thuyền, rốt cuộc thể sửa đổi.
Còn việc đại phòng Thẩm gia tức giận ? Tức giận thì !
Tổ mẫu chủ hôn sự cho cháu trai là chuyện thiên kinh địa nghĩa! Huống hồ, hôn sự định, ván đóng thuyền, nếu đại phòng dám từ hôn - hừ, chẳng là hủy hoại sự trong sạch của cô nương Tiết gia, bức t.ử cô nương Tiết gia ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-va-mat-hang-ngay/chuong-715-nguoi-con-chu-y-gi-nua.html.]
Đại phòng bọn họ dù tài giỏi đến cũng dám gánh cái danh tiếng xa đó chứ!
Không ngờ, lão thái thái thế mà nhớ nổi sinh thần bát tự của Thẩm Hoằng Lâm!
Thẩm tam phu nhân kiếm cớ sai nha đưa Tiết Thiến chỗ khác , bồi an ủi lão thái thái một hồi. Bà đảo mắt, hì hì : "Nương , chuyện con dâu còn một chủ ý khác."
Thẩm tam phu nhân đời nào chịu bỏ cuộc dễ dàng như . Tiết Thiến tương lai sống , hạnh phúc bà cũng chẳng quan tâm.
Bà chỉ , thứ nhất là thông qua hôn sự để tăng cường liên hệ với đại phòng. Thứ hai, bà thấy đại phòng sống , cứ quấy cho hôi thối mới hả .
Hơn nữa, cháu gái ruột của bà chỗ nào ? Sao xứng với Thẩm Hoằng Lâm?
Thẩm Hoằng Lâm dù thế nào cũng chỉ là con của vợ lẽ mà thôi!
Thẩm lão thái thái lập tức bà , tức giận hỏi: "Ngươi còn chủ ý gì nữa!"
Ánh Trăng Dẫn Lối
Thẩm tam phu nhân để ý đến giọng điệu lạnh lùng và vài phần châm chọc trong lời , vội bảo: "Đại tẩu xưa nay vẫn , miệng chẳng lời nào ho, nương đừng chấp nhặt gì. Nếu Hoằng Lâm mà thành sự với Thiến nhi, hừ, cần chúng gì, bà cũng ngoan ngoãn đến Tiết gia cầu hôn thôi! Thế càng , đến lúc đó điều kiện gì chẳng do Tiết gia đưa ? Tiết gia , thật lòng dám quên đại ơn đại đức của nương !"
Thẩm lão thái thái ngẫm nghĩ, lạnh : "Ngươi thì lắm, Hoằng Lâm liệu để mắt đến Tiết Thiến ? Ngươi chắc chắn như ?"
Thẩm tam phu nhân hừ nhẹ một cách đầy âm hiểm: "Nó để mắt, thì chúng nghĩ cách khiến nó để mắt..."
Ánh mắt Thẩm lão thái thái lóe lên, gì thêm.
Thẩm đại phu nhân vốn nhắc chuyện bực , nhưng nhắc .
Dù cũng để trong nhà nắm rõ tình hình.
Cả nhà tự nhiên là tức giận.