"Không cần!" Thẩm lão thái thái suýt nữa thì tức c.h.ế.t, mặt đen sì quát: "Chuyện coi như tìm ngươi, ngươi cũng coi như gì , mời về cho!"
Ánh Trăng Dẫn Lối
Bà mối trong kinh thành nhiều vô kể, chẳng lẽ chỉ mụ ?
Không tìm mụ, tìm khác chẳng cũng thế ?
Bà mối chỉ chờ câu , lập tức khách sáo cáo từ, xoay thẳng.
Ra khỏi cửa tòa nhà, bà mối thầm trợn trắng mắt, nhổ toẹt một cái, thầm nghĩ cả cái nhà đúng là gì!
Tiết gia ư? Chẳng là cái nhà đẻ sa cơ thất thế của Tam phu nhân Thẩm gia ? Trước còn là hoàng thương (thương nhân hoàng gia), nhưng sớm tước tư cách, lão gia t.ử qua đời thì việc buôn bán càng ngày càng lụn bại, thê t.h.ả.m khó coi.
Cô nương của gia đình như thế mà đòi xứng với trưởng t.ử đại phòng Thẩm gia ? Xứng với vị Thẩm tướng quân tiền đồ vô lượng ? Thảo nào lén lút hành sự như .
Bà dám khẳng định, đại phòng Thẩm gia gì về chuyện .
Vốn dĩ chuyện chẳng liên quan gì đến bà , nếu Thẩm lão thái thái chịu chi chút bạc phí bịt miệng, bà giả vờ cũng xong. Đằng chồng nàng dâu nhà đó keo kiệt đến mức một đồng cũng chịu nhả, lãng phí mất nửa ngày công của bà , thì việc gì bà giữ bí mật cho họ?
Dựa cái gì chứ!
Nếu sang đại phòng Thẩm gia mách một câu, khi còn kiếm chút tiền thưởng báo tin.
Vì thế, bà mối quyết đoán chạy một mạch sang đại phòng Thẩm gia...
Thẩm đại phu nhân sắc mặt trầm tĩnh bà mối kể xong đầu đuôi câu chuyện, khách khí lời cảm tạ sai tiễn bà về.
Quả nhiên đúng như bà mối dự đoán, Thẩm đại phu nhân hào phóng, thưởng cho hẳn năm lượng bạc. Bà mối mặt mày hớn hở, vui vẻ rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-va-mat-hang-ngay/chuong-713-ba-moi-quyet-doan-chay-sang-dai-phong-tham-gia.html.]
Vừa , Thẩm đại phu nhân liền sai chuẩn xe, đùng đùng nổi giận thẳng đến chỗ Thẩm lão thái thái.
Muốn qua mặt vợ chồng bà để mai cho con trai bà, còn là cái cô nương Tiết gia nào đó, đang mơ giữa ban ngày !
Khi Thẩm đại phu nhân đến, Tiết Thiến đang khúm núm hầu hạ mặt Thẩm lão thái thái, đ.ấ.m lưng bóp vai cho bà . Thẩm đại phu nhân đợi thông báo xông thẳng , liền thấy một cô nương trẻ lạ mặt đó.
Bà liếc mắt qua, cô nương chợt thấy lạ thì sợ đến mức hoảng loạn, luống cuống cúi gằm đầu xuống, mặt đỏ bừng.
lúc một cô nương trẻ ở đây, cách ăn mặc trang điểm nha , Thẩm đại phu nhân còn gì rõ?
Cơn giận tức thì bốc lên tận đầu!
Cái thứ gì cũng dám gán ghép cho con trai bà, đúng là giỏi thật!
"Hôn sự của con trai Hoằng Lâm cần lao phiền lão thái thái nhọc lòng, tự cha chúng nó chủ. Tam cũng tỉnh , cô nương Tiết gia thích hợp !"
Tiết Thiến thấy lời , thể lảo đảo, mặt đỏ bừng, vành tai cũng đỏ như sắp nhỏ máu, cúi đầu dám ngẩng lên, chỉ hận tìm cái lỗ nẻ nào để chui xuống, tủi vô cùng.
"Trước mặt con cháu, ngươi cái gì !" Thẩm lão thái thái thẹn quá hóa giận.
Thẩm đại phu nhân lạnh: "Ta cái gì lão thái thái chẳng rõ hơn ai hết ? Chuyện gì để thương lượng, ép buộc chúng đồng ý chuyện là cửa ! Ta khuyên các sớm dẹp cái tâm tư , bằng hậu quả thế nào các chắc gánh nổi!"
Thẩm tam phu nhân cũng thẹn quá hóa giận: "Đại tẩu quá đáng đấy, cô nương Tiết gia chúng chẳng lẽ bám lấy nhà các ?"
Thẩm đại phu nhân lạnh: "A, nhất là như thế!"
"Nực ," Thẩm lão thái thái tức giận, lạnh lùng : "Hoằng Lâm cháu ? Ta tổ mẫu mai cho nó chẳng là chuyện bình thường ?"