Ung Vương phi và Thẩm Lương Dung cũng lượt xuống.
Tiêu Cảnh Dụ liếc bọn họ một cái, bỗng nhiên nhạt lạnh lùng, chằm chằm Tiêu Cảnh Hoài : “Nếu bổn vương nhớ lầm, chuyến các ngươi qua phủ là để xin vì chuyện hôm qua trong cung, đúng ?”
Cả ba Tiêu Cảnh Hoài đều sững sờ.
Tình Nhu quận chúa càng nhịn ngước mắt liếc nhanh Thẩm Lương Vi một cái, khi cụp mắt xuống trong mắt xẹt qua một tia phẫn hận sâu sắc!
Chính là con tiện nhân , con tiện nhân hôm qua hại nàng chịu sự đau đớn và nhục nhã vô tận mặt Phục Hoàng hậu!
Tất cả những chuyện đều do con tiện nhân mang .
Trong lòng nàng quả thực vài phần sợ hãi kiêng kỵ, dám dễ dàng chọc Thẩm Lương Vi nữa là thật, nhưng mà, giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, chuyện thật khó rõ.
Tình yêu cũng mà hận thù cũng thế, đều một chốc biến mất là biến mất ngay .
Nàng chỉ là đè nén cảm xúc xuống, và dám dễ dàng bùng phát mà thôi.
Nếu một trận giáo huấn của Phục Hoàng hậu thể khiến nàng còn oán hận Thẩm Lương Vi, đó là chuyện thể nào.
Ngược , nàng càng hận.
Bởi vì hôm qua khi về phủ, nàng chẳng những nhận sự thương xót và an ủi của trượng phu, mà chờ đợi nàng là một trận mắng xối xả, cùng với một cái tát vang dội.
Còn hôm nay, lúc đây, thể bước phủ Chiến Vương , xin Thẩm Lương Vi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-va-mat-hang-ngay/chuong-637-nguoc-lai-nang-ta-cang-han.html.]
Xin nó ư, nó xứng ...
Tiêu Cảnh Hoài hồn, gượng gật đầu: “ , chuyện hôm qua trong cung là Triệu thị sai, nàng lẽ xin bồi tội với Thẩm nhị tiểu thư. Triệu thị, còn mau nhận với Thẩm nhị tiểu thư?”
Tình Nhu quận chúa nếu ở đây, tự nhiên dám giở thói tiểu thư nữa, lập tức bước lên hai bước, nhún hành lễ với Thẩm Lương Vi: “Xin , Thẩm nhị tiểu thư, hôm qua, hôm qua... là ! Còn mong Thẩm nhị tiểu thư tha thứ...”
Chưa đợi Thẩm Lương Vi gì, Tiêu Cảnh Dụ lạnh: “Chỉ thế thôi ? Một chút thành ý cũng ! Kiểu xin tình nguyện , ý nghĩa gì chứ? Chi bằng đừng đến, đỡ cho bổn vương thấy càng thêm tức giận!”
Ba phủ Ung Vương: “......”
Tiêu Cảnh Dụ cũng chẳng thèm quan tâm sắc mặt bọn họ khó coi , lạnh lùng : “Triệu Phương Hoa, ngươi cho rõ đây, Thẩm nhị tiểu thư là chuẩn vương phi của bổn vương, ngoài đại diện cho thể diện của bổn vương. Ngươi dám động nàng , chẳng lẽ là coi thường bổn vương? Chẳng lẽ cho rằng bổn vương thương chân là thể tùy ý để ngươi bắt nạt? Ai dạy ngươi? Hay đúng hơn, ai cho ngươi cái gan đó? Hả?”
“Đường , hiểu lầm, đây đều là hiểu lầm nha!” Tiêu Cảnh Hoài hoảng sợ, vội vàng : “Là Triệu thị tự hiểu chuyện, nhất định sẽ quản giáo nàng thật nghiêm, thành thật sẽ để nàng chuyện nữa. Chuyện như tuyệt đối sẽ , xin đường yên tâm.”
Quả nhiên, mà, Tiêu Cảnh Dụ thương chân thành tàn phế, tính tình cũng trở nên càng thêm cổ quái, động một chút là nghi thần nghi quỷ.
hiện tại ngay cả phụ hoàng cũng cố gắng chiều theo , nhường nhịn , còn thể gì ?
Hắn hổ, nhưng cần thể diện a.
Nếu lên mặt phụ hoàng cáo trạng, thì ? Tranh luận với , tranh luận với cũng xong, tóm , thế nào cũng thấy đúng.
Loại tâm lý bất cần đời , là khó chơi khó chọc nhất.
Bất quá, trong lòng Tiêu Cảnh Hoài cũng ít nhiều chút yên tâm, phế , rốt cuộc cũng phế !
Ánh Trăng Dẫn Lối
Cho dù cướp Thẩm Lương Vi thì ? Thì cũng chỉ là một phế nhân!