Ngọc Quý phi mừng rỡ khôn xiết, coi như thoát khỏi cái nơi dành cho ở như lãnh cung .
Ngọc Quý phi lập tức rửa mặt chải đầu, trang điểm một phen, cùng Tiêu Cảnh Dụ và hai ba vị trọng thần triều đình cùng thỉnh an Thiên Diệu Đế.
Thiên Diệu Đế thấy Ngọc Quý phi, lập tức kích động, mở to hai mắt kêu "A a a" ầm ĩ.
Trong lòng ông kinh giận. Chuyện là ? Tiện nhân từ lãnh cung chui ?
Ánh Trăng Dẫn Lối
Là ai? Kẻ nào thả bà !
Không thánh chỉ của ông, kẻ dám lộng quyền ? Thật nực !
So với bản Ngọc Quý phi, điều Thiên Diệu Đế hiển nhiên quan tâm hơn là sự thật ai thả bà .
Vừa nghĩ đến quyền lực độc tôn của thế mà khác xâm phạm, Thiên Diệu Đế liền phẫn nộ đến mức g.i.ế.c .
Tuy rằng thể thể cử động, miệng thể , nhưng một chút cũng chậm trễ việc ông tức giận.
Ông vẫn cứ tức giận a, tức đến mức khí huyết từng đợt xông thẳng lên não, mắt tối sầm từng trận, cơ mặt co giật nhẹ theo phản xạ thần kinh, nước dãi từng dòng chảy xuống từ khóe miệng méo xệch.
Tiểu thái giám thấy thế, cuống quít tiến lên lau cho ông.
Tâm trạng của Ngọc Quý phi lúc đó thật sự gọi là phức tạp: kinh ngạc, sợ hãi, cùng với một chút thống khoái bí ẩn nhỏ. Bà lóc nhào tới bên giường gấm: "Hoàng thượng, Hoàng thượng a! Sao ngài biến thành bộ dáng , nông nỗi a, ô ô ô..."
"Quý phi nương nương, ngài đừng như thế. Ngài chẳng khiến trong lòng Hoàng thượng càng thêm khó chịu ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-va-mat-hang-ngay/chuong-1020-kinh-hai-va-phan-no.html.]
Giọng chút lạnh lùng của Tiêu Cảnh Dụ vang lên, mang theo vài phần trách cứ.
Các quan và thái y cũng đều lên tiếng khuyên giải.
Ngọc Quý phi chút hổ và bực bội, mặt ngượng ngùng. Mọi khuyên giải như , phảng phất khiến bà trông thật hiểu chuyện, giống như cố ý chọc tức Hoàng thượng .
Bà lau nước mắt nghẹn ngào: "Chiến Vương và các vị đại nhân , là bổn cung , bổn cung thấy Hoàng thượng như nhất thời kìm lòng ... Các vị đại nhân yên tâm, bổn cung sẽ thất thố nữa, bổn cung chắc chắn sẽ chăm sóc Hoàng thượng thật , mong Hoàng thượng sớm ngày bình phục."
"Các vị đại nhân cứ yên tâm việc, cần quản lý triều chính, đừng để Hoàng thượng lo lắng. Còn cả chuyện Tề Vương điện hạ... Các vị đại nhân hãy tận tâm, mau ch.óng tìm Tề Vương điện hạ về, rõ chân tướng sự việc."
Nghe bà nhắc đến Tề Vương, Thiên Diệu Đế càng kích động, a a a hận thể tát một cái lật mặt bà , bất đắc dĩ giờ phút ông ngay cả đầu ngón tay cũng thể động đậy.
"Nương nương yên tâm, việc tự nhiên sẽ tra rõ, nếu , ai cũng thể an lòng!"
Tiêu Cảnh Dụ xong, khom lưng chắp tay Thiên Diệu Đế: "Hoàng thượng, Quý phi nương nương quan tâm Hoàng thượng, lẽ là tâm linh tương thông với Người, thế mà Hoàng thượng mắc bệnh nhẹ liền từ lãnh cung chạy . Quý phi nương nương kiên trì ở Càn Thanh cung chăm sóc Hoàng thượng, vi thần chờ chỉ là ngoại thần, thể quản chuyện trong cung. Hơn nữa tâm ý của Quý phi nương nương đối với Hoàng thượng chắc chắn là thật lòng, khi thương lượng quyết định để Quý phi nương nương ở chăm sóc ngài. Mọi chuyện đợi khi ngài khỏe , ngài hãy tự định đoạt."
Thiên Diệu Đế tức giận đến mức c.h.ế.t sống . Đám , từng kẻ một, thấy ông thể cử động liền hăng hái hẳn lên, đều còn kiêng nể gì nữa đúng ?
Từng kẻ , những lời gì thế ! Làm những chuyện gì thế !
Mạnh thị tiện nhân , cấu kết với Tiêu Cảnh Nghiệp điều xằng bậy, trời mới lưng ông chúng những chuyện gì, bà sợ là đang mong ông c.h.ế.t sớm chứ!
Để bà chăm sóc ông, ông thể khỏe ?
Bà chắc chắn sẽ để ông mở miệng, chắc chắn sẽ để ông chuyện . Bà chỉ quan tâm đến con trai bà , chỉ mong ngóng con trai sớm ngày tìm về, gượng gạo giải thích hòng tẩy trắng tội mà con trai bà gây ...