"Nương nương yên tâm, chỉ cần nương nương ngoan ngoãn ở đây, đừng loạn chuyện gì, Tiêu Cảnh Hoài cũng sẽ yên . Nếu thì... thật khó mà ."
Yên tâm cái nỗi gì!
Phục Hoàng hậu tức đến mức đầu váng mắt hoa, hung hăng trừng mắt nọ, nghiến răng nghiến lợi: "Bổn cung dựa cái gì mà tin ngươi? Bổn cung Tiêu Cảnh Dụ lừa gạt bổn cung ?"
Người nọ vẫn như cũ tròng mắt cũng động một chút, thanh âm lạnh nhạt: "Nương nương ngoại trừ tin tưởng thì còn thể thế nào? Nương nương nếu tin, thì cứ việc tin. Nương nương dám đ.á.n.h cược ?"
Phục Hoàng hậu tức khắc cứng họng.
Có dám đ.á.n.h cược ? Bà dám!
Bà chút tuyệt vọng buông xuôi, bệt xuống đất, ánh mắt vô hồn ngẩn ngơ phía .
, bà dám.
Tiêu Cảnh Dụ chắc hẳn sớm liệu đến điều .
Tiêu Cảnh Dụ, Tiêu Cảnh Dụ... bà ngờ rằng, đứa con hoang mà bao giờ để mắt, một ngày bức bà đến bước đường !
Trước Tiêu Cảnh Dụ trong mắt bà chỉ là một kẻ ch.ó nhà tang lẻ loi hiu quạnh, phân lượng trong mắt bà chỉ như hạt bụi mà thôi.
Cho dù bà hợp tác với , cũng bất quá là mang tâm tư lợi dụng , căn bản hề coi trọng !
Phục Hoàng hậu tính toán , bà sẽ phái âm thầm hiệp trợ Tiêu Cảnh Dụ, để Tiêu Cảnh Dụ đấu sụp đổ Tiêu Cảnh Nghiệp. Đợi đến khi Tiêu Cảnh Nghiệp hủy hoại, của bà sẽ vạch trần dã tâm của Tiêu Cảnh Dụ mặt Thiên Diệu Đế.
Thực , việc chẳng cần bằng chứng gì nhiều, Thiên Diệu Đế vốn dĩ tâm bệnh đối với Tiêu Cảnh Dụ, chỉ cần Tiêu Cảnh Dụ một chút điểm khả nghi, Thiên Diệu Đế đều sẽ buông tha .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-va-mat-hang-ngay/chuong-1012-phuc-hoang-hau-tuc-khac-cung-hong.html.]
Đối với Tiêu Cảnh Dụ, Thiên Diệu Đế luôn thà g.i.ế.c nhầm còn hơn bỏ sót, điểm Phục Hoàng hậu rõ hơn ai hết.
Cũng chính vì thế, bà ít nhiều vài phần bội phục Tiêu Cảnh Dụ, thế mà thể diễn đến mức dáng hình, thể diễn đến mức khiến Thiên Diệu Đế buông bỏ phòng , cư nhiên để ngay mí mắt phát triển đến nông nỗi .
Ánh Trăng Dẫn Lối
trong mắt bà , điều vẫn chẳng coi là gì.
Lợi hại đến cũng thoát khỏi vận mệnh một quân cờ của bà !
Thậm chí trong lòng bà , phân lượng của Tiêu Cảnh Nghiệp còn quan trọng hơn Tiêu Cảnh Dụ.
Chỉ cần Tiêu Cảnh Nghiệp tiêu diệt, Hoàng thượng chỉ thể một nữa coi trọng con trai bà . Đến lúc đó than khổ biện bạch một phen, đổ hết chuyện lúc là do Tiêu Cảnh Dụ gài bẫy, Tiêu Cảnh Dụ tính kế, Hoàng thượng tự nhiên sẽ tha thứ cho y.
Bằng thì ? Chẳng lẽ ông cam tâm nhường ngôi vua cho Tiêu Cảnh Dụ? Giữa hai cái hại chọn cái nhẹ hơn, đạo lý ông dù nhận cũng buộc bóp mũi mà nhận.
Phục Hoàng hậu tính toán kế hoạch đấy, bà như một con thú nhạy bén đang ngủ đông, lạnh lùng quan sát, chờ Tiêu Cảnh Dụ đấu sụp Tiêu Cảnh Nghiệp, mắt thấy sắp hái quả ngọt thắng lợi thì sẽ giáng cho một đòn chí mạng, thuận tiện thoải mái thu hết thành quả thắng lợi túi!
bà ngàn vạn ngờ tới, quả chín, ngay mắt, dễ như trở bàn tay, bà Tiêu Cảnh Dụ vung một kiếm dứt khoát c.h.ặ.t đứt hy vọng!
Con trai bà " c.h.ế.t"... thi cốt vô tồn! Bà còn trông chờ gì nữa?
Loại chuyện , Tiêu Cảnh Dụ cần thiết lừa bà , bởi vì quá ba bốn ngày, tin tức nhất định sẽ truyền đến nơi . Bà sẽ sớm thôi!
Tiêu Cảnh Dụ thật sự... cho con trai bà "c.h.ế.t"!
Hắn tương đương với việc nắm thóp bà , bà dù rõ Tiêu Cảnh Dụ vấn đề tày trời, hiện giờ cũng tuyệt đối dám truyền nửa lời tin tức nào cho Thiên Diệu Đế.
Mạng sống của con trai bà , còn đang trong tay ...