Đích Nữ Trùng Sinh, Nhân Sinh Khoái Ý - Chương 94: Hiến Hết Của Hồi Môn

Cập nhật lúc: 2025-12-18 14:01:38
Lượt xem: 52

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tạ Ngọc Uyên thấy Vương công công đích đến, chân mày giật giật, lập tức buông tay Cao Thị .

 

Thế nhưng, Cao Thị lập tức lật tay , nắm chặt lấy tay nàng.

 

Tạ Ngọc Uyên giật , ngước mắt lên. Khoảng cách gần đến mức nàng thể rõ hàng lông mi dày và ánh mắt đầy lo lắng của Cao Thị.

 

Tạ Ngọc Uyên khe khẽ thở dài, nhẹ nhàng vỗ về bàn tay bà, xoay bước lên đón tiếp.

 

Chưa kịp để nha đưa tới đệm lót, nàng quỳ xuống: "Đa tạ công công ban ơn."

 

Vương công công ho khẽ một tiếng, giọng the thé: "Tam tiểu thư, đây là ơn của nô tài, đây là ơn của Hoàng thượng."

 

Ánh mắt Tạ Ngọc Uyên lóe lên, hướng về phía kinh thành cúi đầu ba cái: "Tạ Hoàng thượng ban ơn, nương con chúng nguyện hiến bộ của hồi môn, góp thêm áo ấm và lương thực cho tướng sĩ biên cương, mong công công thành ."

 

Vừa dứt lời, xung quanh vang lên tiếng hít kinh ngạc.

 

Tiếng hít của Vương công công đến mức Tạ nhị gia cũng thấy.

 

Trong lòng nhị gia như cắt, đau đến đ.â.m đầu c.h.ế.t quách cho xong. Vốn dĩ ông và nhị lão bàn bạc kỹ càng, sẽ giả vờ chuẩn đủ của hồi môn để trả Cao Thị, tìm cơ hội thu hồi.

 

Chuyển từ tay trái sang tay , chỉ là đảo qua đảo , mất chút thời gian thôi.

 

Nào ngờ, ông thể tưởng tượng nương con Cao Thị hiến hết của hồi môn là… đúng là bánh bao thịt đem ném cho chó, một trở !

 

là mất mạng !

 

Tạ Ngọc Uyên từ từ ngẩng đầu lên, gương mặt lộ chút tiếc nuối.

 

Ngọc là vô tội, nhưng giữ ngọc mang tội.

 

La ma ma là trung thành, nương con nàng trong Tạ gia vẫn đủ sức tự bảo vệ .

 

Những món của hồi môn giữ , chẳng khác nào một thứ khiến khác nhòm ngó, chi bằng hiến .

 

Thứ nhất là bỏ thứ phiền phức, thứ hai cũng là để kinh thành thấy, rằng mẫu nữ Cao gia đại nghĩa, lòng ơn!

 

Chỉ khi đó thấy , thì mới để tâm thêm một phần; chỉ khi đó để tâm, Tạ gia mới dám hành động thiếu suy nghĩ, nương con nàng mới thể sống lâu hơn chút.

 

Vương công công lăn lộn trong chốn hậu cung, chuyện và nào mà từng gặp, gần như lập tức hiểu rõ ý sâu xa trong đó.

 

Ánh mắt ông Tạ Ngọc Uyên, chút kinh ngạc của sự thấu hiểu.

 

Tam tiểu thư mới qua mười hai tuổi, nhỏ bé như thông minh, lanh lợi đến thế, đến khi trưởng thành, kiến thức thêm sâu, sẽ sáng suốt, nhạy bén đến mức nào!

 

Vương công công nghiêng , chắp hai tay : "Tam tiểu thư, đây là con nhỏ , ngươi thật lòng hiến hết ?"

 

Tạ Ngọc Uyên đưa xấp ngân phiếu lên đầu: "Vương công công, tướng sĩ bảo vệ quốc gia, mới nương con mặc gấm vóc, ăn cơm no đủ, tiền dâng tặng họ, chỉ giá trị, tiếc nuối."

 

Vương công công im lặng hồi lâu, tay nhận lấy ngân phiếu, tay tự đỡ Tạ Ngọc Uyên dậy: "Tam tiểu thư, nô tài nhất định sẽ chuyển lời , sót một chữ nào đến Hoàng thượng."

 

"Tạ công công." Tạ Ngọc Uyên cúi đầu.

 

Vương công công , ánh mắt lạnh lùng lướt qua đám Tạ phủ: "Tạ nhị gia?"

 

"Hạ quan đây." Tạ nhị gia thở gấp thôi.

 

"Ngươi thật may mắn khi một cô con gái như thế!"

 

Ánh mắt Vương công công sắc bén nhưng giọng điệu bình thản, từng lời từng chữ đều chậm rãi và sức mạnh, như khắc đầu Tạ nhị gia.

 

"Phải, , , công công đúng."

 

Tạ nhị gia thể hiện sự " hiểu, , sẽ đối xử tệ với nương con họ", mồ hôi lạnh rơi lả tả, chẳng mấy chốc thấm ướt lưng áo.

 

Lão phu nhân bên cạnh thì lảo đảo, mặt trắng bệch như ma.

 

Hết !

 

Tất cả đều hết !

 

Mất hết !

 

Đó là một nửa gia sản của Tạ gia, chỉ vì ơn cho cái kẻ đáng c.h.ế.t , nàng ... nàng ... thể nghĩ cách đó chứ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-nhan-sinh-khoai-y/chuong-94-hien-het-cua-hoi-mon.html.]

Con tiện nhân ... thật bóp c.h.ế.t nó!

 

"Người , mang đồ về hành cung."

 

"Vâng."

 

Vương công công nâng vạt áo, bước tới mặt Cao Thị, cúi rời .

 

Những Tạ phủ thấy thế, ai nấy đều run rẩy rõ rệt.

 

Trời ơi!

 

Vương công công mặt Tạ nhị gia đến một nụ cũng , ngay mặt hành lễ với Cao Thị, rõ ràng đây là đang cảnh cáo Tạ gia: các ngươi liệu mà cho rõ.

 

Thời gian dần trôi, dài đằng đẵng như điểm dừng, cho tới khi gió chiều thổi qua, Thanh Thảo Đường mới thực sự vắng lặng.

 

Tạ Ngọc Uyên từ đầu đến cuối mái hiên, hết quá trình của hồi môn đưa , suốt mấy canh giờ.

 

"Tiểu thư còn ?" La ma ma chỉ một trận thật to.

 

Của hồi môn lấy , giờ mất , .

 

"Ma ma , chẳng lẽ , thực sự nên , là họ." Tạ Ngọc Uyên chỉ tay về hướng Phúc Thọ Đường.

 

" nô tỳ vẫn tiếc." La ma ma lau nước mắt, những thứ đó đều là của Cao gia, giữ cho tiểu thư của hồi môn thì bao.

 

Tạ Ngọc Uyên nhẹ thở dài.

 

"Có cho, nhận, buông mới thể đạt ."

 

Người đời đều tiền bạc quan trọng, nhưng khi mất mạng , tiền bạc dù nhiều đến cũng chỉ là thoáng qua.

 

Muốn sống lâu hơn, thì thấu thứ!

 

...

 

Cố Thị trở về phòng, vật giường, tay ôm lấy n.g.ự.c kêu đau tim.

 

Bích di nương lập tức bảo nha pha nóng, còn thì bên cạnh giúp bà thuận khí. Vuốt mấy cái, Cố Thị đột nhiên bật dậy, nắm lấy tay Bích di nương.

 

"Nhéo một cái, nhanh lên."

 

Bích di nương: "..."

Vân Mộng Hạ Vũ

 

"Nhanh lên nhéo !"

 

Bích di nương thở dài: "Đại phu nhân, đừng nhéo nữa, của hồi môn thật sự mang khỏi Tạ phủ ."

 

Cố Thị như quả bóng xì , cả sụp xuống: "Đồ đạc, bạc cộng , tổng cộng hai mươi vạn lượng, mà hết ! Thế là hết?"

 

là của bà, nhưng nghĩ tới vẫn thấy đau nhói.

 

Bích di nương nào khác gì, chỉ là ở mặt đại phu nhân, tiện thể hiện thôi.

 

Thực lòng mà , đau c.h.ế.t ngất, ngoài đau còn thêm cả kinh ngạc.

 

"Ta sống nửa đời , cũng xem như thấy qua nhiều chuyện. Thế gian nào ai thích bạc, nàng , rốt cuộc vì chứ?"

 

Bích di nương dám quá rõ, chỉ mập mờ trả lời: "Có lẽ tam tiểu thư cảm thấy những thứ cũng thực sự tay nàng."

 

Cố Thị khựng , đột nhiên nên lời.

 

Im lặng lâu, bà vuốt nhẹ ngực: "Trước chỉ nghĩ đứa trẻ dám nghĩ dám , chút thông minh lanh lợi, giờ xem ..."

 

Giờ xem , đứa trẻ thế giới lớn, trí tuệ rộng, và tầm xa.

 

Bích di nương gật đầu: "Sau việc , nương con họ mới thực sự vững ở Tạ gia." Dù kẻ động, cũng cân nhắc xem đầu mấy cái.

 

Cố Thị ngạc nhiên nàng.

 

"Nô tỳ sống cùng phu nhân lâu, thể , phu nhân là lòng nhân hậu, xa trông rộng." Bích di nương mỉm , ánh mắt sâu sắc: "Có điều, tam tiểu thư cũng trưởng thành, phu nhân nên nhận đúng sức mạnh và khả năng của nàng, mới bỏ qua cơ hội giúp đỡ nương con họ trong Tạ gia ."

 

Cố Thị xong, khẽ mỉm , lòng nhẹ nhõm chút ít. , đứa trẻ dám nghĩ dám , cái xa trông rộng, bản thể nắm lấy cơ hội giúp nàng?

 

Trong Tạ gia phức tạp , chỉ cần một chút thế lực, nương con bà mới thể sống an lành hơn.

 

Loading...