Đích Nữ Trùng Sinh, Nhân Sinh Khoái Ý - Chương 93: Trả Lại Của Hồi Môn

Cập nhật lúc: 2025-12-18 14:01:37
Lượt xem: 47

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pXwtzay12

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vương Trực sợ đến mức vội quỳ xuống: “Thập Lục gia xin chỉ dạy, nô tài... nô tài thật sự nhớ ."

 

Sắc mặt Lý Cẩm Dạ bỗng chốc tối sầm : "Ngày nghĩ gì, đêm mơ đó. Vương công công, đừng quên mục đích chuyến Dương Châu ."

 

Vương Trực như tỉnh giấc mộng, lập tức bò dậy từ mặt đất, tay tự tát má vài cái: "Xem trí nhớ của nô tài , thật đáng c.h.ế.t, suýt nữa thì hỏng đại sự!"

 

Lý Cẩm Dạ phất tay áo bỏ .

 

Vương Trực đợi đến khi ngài xa, mắt lập tức đảo nhanh mấy vòng: “Người ."

 

"Công công?"

 

"Giờ Ngọ ngày mai, chuẩn kiệu Tạ phủ."

 

"Vâng."

 

...

 

Tạ Ngọc Uyên trở về phòng, thổi tắt ngọn đèn dầu, ngủ nhưng ngủ , trong đầu cứ cuồng với đủ thứ suy nghĩ lộn xộn.

 

Đương kim thiên t.ử đông hoàng tử, An Vương xếp thứ mười sáu, vốn chẳng là ứng viên tranh đoạt ngôi báu, tuổi còn nhỏ tại khởi binh tạo phản, chẳng là tự tìm đường c.h.ế.t ?

 

Kiếp , lịch sử liệu đổi ?

 

Hay vẫn tiếp tục theo con đường cũ?

 

Tạ Ngọc Uyên từ từ dậy giường, ôm chăn khổ.

 

Làm gì đổi nào?

 

Dù nàng nghĩ nát óc để đổi phận, cha nàng vẫn c.h.ế.t, nàng và nương vẫn về Tạ phủ, vụ hành thích vẫn xảy .

 

Chỉ chi tiết khác , nhưng kết quả... vẫn như cũ.

 

Căn phòng tĩnh lặng đến khác thường, Tạ Ngọc Uyên chống tay lên má, chăm chú cành cây lay động ngoài cửa sổ lâu.

 

Trống canh bốn nổi lên.

 

Tạ Ngọc Uyên đổ xuống chăn, vài lăn qua lăn , mệt mỏi khi châm cứu kéo tới, nàng nghiêng đầu, ngủ một giấc say sưa.

 

Ngày hôm .

 

Tạ Ngọc Uyên rửa mặt chỉnh trang, đến Phúc Thọ Đường để thỉnh an.

 

Trong Phúc Thọ Đường vắng bóng , hỏi mới lão gia sáng sớm khỏi nhà; lão phu nhân đêm qua cảm lạnh, thêm cả việc kinh sợ nên vẫn dậy, miễn cho con cháu tới thỉnh an.

 

Đại gia đến cửa hàng; nhị gia nha môn.

 

Tạ Ngọc Uyên trong gian nhà lớn, mấy tiểu nha đang lau bàn, nhẹ nhàng .

 

Hôm nay là ngày trả của hồi môn của nương, Tạ gia ai nấy đều tránh mặt, thật đúng là mặt dày vô địch thiên hạ.

 

"Tiểu thư, đây?" La ma ma yên lòng theo, mày nhăn chặt như kẹp c.h.ế.t con ruồi.

 

Tạ Ngọc Uyên im lặng một lúc : "Đừng lo, mặt trời vẫn lặn, chờ đến khi lặn tính, chúng về phòng ."

 

La ma ma lòng bỗng trào dâng nỗi buồn.

 

Vương công công vẫn , Tạ gia giả c.h.ế.t, ngày tháng đây!

 

Chủ tớ hai về Thanh Thảo Đường, Tạ Ngọc Uyên như thường lệ nghiêng giường sách y, khuôn mặt điềm tĩnh để lộ chút vui buồn nào.

 

La ma ma thấy tiểu thư thể nhẫn nại như , lòng cũng theo đó mà định.

 

Cũng đúng, nóng ruột thì gì?

 

Đợi tính!

 

Lúc ở Phúc Thọ Đường, Thiệu di nương nhận bát t.h.u.ố.c từ tay nha , tự nếm thử mới đem t.h.u.ố.c dâng cho lão phu nhân.

 

"Lão phu nhân, tam tiểu thư về ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-nhan-sinh-khoai-y/chuong-93-tra-lai-cua-hoi-mon.html.]

Lão phu nhân nhăn mặt uống hết nửa bát t.h.u.ố.c đắng, ngậm một viên mơ mới khẩy: "Đồ đòi nợ đến đòi nợ."

 

"Lão phu nhân, chúng như , liệu ..."

 

"Lo gì chứ?"

 

Lão phu nhân trừng mắt Thiệu di nương: "Xem tình hình ở hành cung tính."

 

Hiện tại Vương công công bận bịu chuyện của An Vương và thế tử, còn chẳng thời gian bận tâm chuyện của hồi môn của Cao Thị, lùi ngày nào ngày đó, đợi đến khi kinh thành , chẳng của hồi môn sẽ khỏi trả ?

 

Thiệu di nương dù còn trẻ, nhát gan, lo lắng hỏi: "Lão phu nhân, lỡ như Vương công công tới thì ?"

 

Lão phu nhân ngoài: “Thì gì mà sợ, đồ đạc chẳng đều chuẩn sẵn sàng , đem qua đó ."

 

"Đem qua?" Thiệu di nương kinh ngạc, trong lòng lập tức hiểu ý đồ của lão gia và lão phu nhân.

 

, nàng vẫn chắp tay, vái lên trời ba vái: ông trời phù hộ, Vương công công đừng nhớ đến chuyện của hồi môn nữa, vì nàng chẳng động chút nào.

 

Tiếc , tiếng lòng của Thiệu di nương, Vương công công rõ ràng thấy.

 

Giờ Ngọ, hai phòng Tạ phủ đang dùng bữa, thì tin Vương công công phủ.

 

Thân thể lão phu nhân run rẩy, miếng cơm nuốt đến cổ, lên , cũng xuống , mất một lúc lâu mới trôi xuống họng.

 

Lập tức đẩy bát đũa , lệnh nha mặc áo quần chỉnh tề nghênh đón.

 

Tạ Ngọc Uyên nhận tin khi đang dùng muỗng ăn cháo, tay run lên, cháo vương bàn.

 

Nàng thắng !

 

Thay áo quần xong, Tạ Ngọc Uyên vội, chỉ yên tĩnh chờ trong Thanh Thảo Đường.

 

Chẳng mấy chốc, của hồi môn của Cao Thị đưa , từng rương từng rương.

 

Lúc nàng mới chậm rãi lên, bước sân: "La ma ma, đối chiếu danh sách của hồi môn, kiểm tra kỹ."

 

La ma ma nhận lệnh, từ trong n.g.ự.c lấy danh sách, mang theo bốn đại nha , đối chiếu từng món từng món, kiểm tra xong món nào, thì đ.á.n.h dấu món đó.

 

Tổng quản Tạ gia bước lên, lấy một xấp dày ngân phiếu từ trong áo: "Tam tiểu thư, đây là tám vạn lượng bạc, xin nhận cho."

 

Tạ Ngọc Uyên đống ngân phiếu trong tay, thở một nóng: "Thanh Nhi, dìu nhị phu nhân đây."

 

Thanh Nhi lúc ngẩn , nha bên cạnh đẩy vài cái mới tỉnh , vội chạy sân, dìu Cao Thị đang ăn chay niệm Phật, cương quyết dìu ngoài.

 

Dưới ánh mặt trời, Cao Thị chầm chậm bước , đơn giản đến mức đeo nổi một cây trâm, nhưng vẫn khiến tất cả ngừng tay, ánh mắt đồng loạt hướng về phía bà.

 

Cao Thị dường như để ý ánh mắt xung quanh, bước đến hiên, lặng lẽ xuất thần.

Vân Mộng Hạ Vũ

 

Chỉ Thanh Nhi dìu bà mơ hồ nhận cơ thể Cao Thị run rẩy, và một giọt nước mắt lấp lánh thoáng qua.

 

"Nương, nhà nhiều báu vật thế , đều là của con ?"

 

"Không cho con thì cho ai? Con nhớ kỹ, của hồi môn là chỗ dựa của một nữ nhân khi về nhà chồng. Của hồi môn càng đầy đủ, chỗ dựa càng lớn, ai dám coi thường con."

 

"Nhà cao hơn Tạ gia nhiều, họ dám coi thường con ? Nếu họ coi thường, con sẽ gả."

 

"Con ngốc quá, con gả là gả ? Mối hôn sự do cha và ca ca con đích chọn cho con."

 

" con gả xa như thế."

 

"Gả xa , xa mới an ."

 

Cao Thị từ từ nhắm mắt , giọt nước mắt cuối cùng ép ngược trong.

 

Tạ Ngọc Uyên thấy nương nhắm mắt, rằng đống của hồi môn trong sân khiến bà chạnh lòng, nàng bước tới, đưa tay nắm c.h.ặ.t t.a.y nương.

 

Vương công công ghé thăm.

 

Vừa thấy Cao Thị, mắt ông đột nhiên mở to, hai chân mềm nhũn, suýt nữa thì quỳ xuống.

 

Vò mắt vài , vò thêm mấy nữa.

 

Đôi mày, dáng vẻ ... trong khoảnh khắc , ông dường như thấy Cao Quý phi còn sống sờ sờ mặt.

 

Loading...